Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 79: Chuyện xưa (4)



Vốn Will Turner kiệm lời, lại lạnh lùng xa cách, nhưng Sally cũng không ngờ hắn lại phũ phàng đến như vậy. Từ trước đến giờ hắn tuy lạnh lùng, không thân cận với ai ngoài Jame Carney và con mèo Dark. Sự giúp đỡ của Sally hắn nhiều lần từ chối, nhưng cũng không nghĩ đến lần này hắn không chút do dự mà thẳng thừng thế này. Cho dù có là cô gái mạnh mẽ nhường nào, thì khi nghe người mình yêu nói thế nước mắt cũng trực trào.

- Em gét anh!_ Sally bỏ lại một câu sau đó chạy vụt ra ngoài.

Biết rằng đã làm tổn thương Sally, hắn có chút áy náy nhưng vẫn không có biểu hiện gì trên mặt. Hắn cũng không thể nói xin lỗi. Tình yêu không thể gượng ép. Đau một lần vẫn hơn đau dai dẳng.

Hắn không muốn vì thân cận với Sally mà Jame Carney phải khó xử với August Martin.

Lúc này Dark đã xử lý xong con cá trích, nó nhảy lên bàn. Bàn chân nó chạm nhẹ vào tay hắn ra hiệu, đôi mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa.

- Có chuyện gì sao?_ Hắn nhàn nhạt hỏi, cũng không quay đầu lại. Hắn đã biết trước có người đến, hơn nữa còn biết là ai.

- Tôi vừa thấy Sally. Con bé chạy ra từ phòng cậu..._ Lucius khoanh tay dựa người vào thành cửa uể oải nói.

- Đưa súp!_ Hắn bình thản trả lời, ngón tay lại chọc chọc vào bụng Dark đùa giỡn.

Nở một điệu cười nhếch mép, Lucius thân trần đi đến bàn ngồi xuống. Bàn tay túm lấy đuôi Dark kéo kéo.

- Con bé vừa chạy vừa khóc. Will, cậu là con trai. Không lẽ không thể nhẹ nhàng với con gái sao? Sally là đứa cháu duy nhất mà cha tôi cưng chiều. Chậc...chậc... Cậu khiến con bé khóc như vậy, phận làm anh trai như tôi tất nhiên có đủ tư cách nghe lý do.

Con mèo kêu ngêu ngao, móng vuốt nó vươn ra muốn cào vào tay Lucius, bộ lông cũng dựng ngược lên.

- Không liên quan tới cậu. _ Hắn bế con mèo để lên vai sau đó muốn xoay người ra khỏi phòng.

Nhưng bàn tay Lucius túm bắp tay hắn lại, anh ta nhếch miệng. - Chúng ta đấu với nhau một trận so tài. Will, đừng từ chối.

Lucius có vẻ hơi sốt ruột, nội tâm của anh ta đang cực kỳ khẩn trương. Lucius muốn biết thực lực của Will Turner ra sao, trận thua hắn cách đây 5 năm, nghĩ lại vẫn không thể chấp nhận. Thời gian qua anh ta không ngừng rèn luyện, chỉ mong muốn một điều... thắng được Will Turner.

- Không có hứng thú._ Hắn lạnh lùng từ chối. Bước chân đi dần ra cửa.

Bỗng từ phía sau, Lucius tung một cú đấm về phía hắn, Will Turner nhanh chóng cảm nhận được né người qua một bên. Dark kêu một tiếng, nhảy từ vai hắn xuống trèo lên trần nhà.

- Lucius...

- Tốt lắm! Will, tôi sẽ không thua.

Sau câu nói đó Lucius bắt đầu tấn công tới tấp, dường nhưng dùng toàn bộ sức lực của mình vào từng nắm đấm, cú đá.

Nhưng Will Turner chỉ bình tĩnh tránh né, tuyệt nhiên không phản công. Điều này làm Lucius cảm thấy bản thân anh ta bị coi thường.

- Câu đang khinh thường tôi sao?_ Lucius nghiến răng gằn lên, tung một cước về phía hắn.

“Rầm” Will Turner nghiêng người, bàn chân của Lucius rơi xuống bàn, chiếc bàn gỗ vỡ ra từng mảnh.

Túm lấy tay Lucius chế trụ ra phía sau, Will Turner dí Lucius vào tường, lạnh giọng nói.

- Tôi nói... Tôi không có hứng thú!

- Không do cậu quyết định.

Nói rồi Lucius gồng mình, hai chân chống lên tường, dùng sức lực nhảy lộn ra phía sau. Cánh tay rắn chắc vươn ra muốn vòng qua cổ hắn.

Vốn có thể tránh né dễ dàng, nhưng khi từ phía xa bắt đầu có bước chân chạy lại. Will Turner đổi ý, liếc nhìn Lucius một cái, để mặc cho Lucius áp chế bản thân mình.

- CÓ CHUYỆN GÌ VẬY?

Một tiếng quát tháo vang lên, liền sau đó những bước chân chạy tới. Chỉ trong chốc lát, một đám người bâu kín trước cửa phòng của Will Turner.

Ai nấy đều sững sờ nhìn cảnh tượng trong phòng. Chiếc bàn vỡ vụn rải rác dưới sàn, đồ đạc văng tứ tung, mà Will Turner đang bị Lucius chế trụ cổ.

- Cha!_ Lucius lên tiếng, cánh tay buông Will Turner ra.

- Mau giải thích cho ta._ August Martin lườm nguýt gắt lên.

Lúc này Lucius đã khôi phục lại bộ dáng yêu nghiệt của mình. Anh ta nở một nụ cười quyến rũ, liếc nhìn Will Turner lạnh lùng bên cạnh. Thản nhiên khoác tay lên vai hắn cười ha hả.

- Không có gì! Làm mọi người lo lắng rồi. Con và Will chỉ so tài chút thôi ha ha.

Thấy vẻ mặt “không coi sự tồn tại của ông ra gì” của Will Turner thì lại làm August Martin tức giận. Nhưng khi nhìn qua đứa con trai đang nhe răng ra cười thì tâm tình tốt hơn đôi chút.

Hừ! Ít ra con trai Lucius của ông ta cũng thắng đứa con hoang đó. Nếu không sao nó dễ dàng khống chế Will Turner như vậy.

- Tất cả giải tán!_ August Martin phất phất tay ra hiệu cho mọi người rời đi, nhìn qua Lucius, đáy mắt hiện lên tia khen ngợi. Lại khinh thường nhìn Will Turner một cái, sau mới đủng đỉnh rời đi.

Lúc mọi người đi hết, nụ cười trên môi Lucius hạ xuống. Ánh mắt Lucius híp lại nguy hiểm. Không nói không rằng đi ra khỏi phòng. Trong lòng vô cùng khó chịu.

Vừa nãy khi giao đấu, Will Turner không đánh lại mà chỉ tránh né. Hắn lại có thể không né đòn cuối mà để anh ta thắng. Lucius chắc chắn... Will Turner có thể 100% né được. Hành động của Will Turner khiến cho bản thân Lucius cảm thấy nhục nhã.

Hắn là đang thương hại anh ta sao?

Will Turner, rốt cuộc cậu đã mạnh hơn trước bao nhiêu lần?

...

Nhìn mọi người bỏ đi, Will Turner cũng không thèm dọn dẹp “chiến trường” mà nằm xuống giường nghỉ ngơi, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dark từ trên trần nhảy xuống, leo lên giường nhìn chằm chằm vào hắn như muốn hỏi “Tại sao lại không đánh trả Lucius?”

Tuy nhắm mắt nhưng hắn vẫn biết được Dark đang nhìn mình. Môi chỉ phát ra ngắn gọn.

- Không thể làm chú Jame chịu phiền phức.

Nếu hắn đánh trả, khả năng thắng Lucius là 100%. Tuy nhiên việc August Martin không ưa hắn sẽ vì việc này mà càng căm thù. Cho dù trước giờ hắn không quan tâm tới việc này. Thế nhưng có thể vì như thế mà Jame Carney sẽ gặp phiền phức với August Martin.

Bạn sao? Tất cả những gì mà Will Turner thấy ở Jame Carney đối với August Martin thì chân thành. Nhưng August Martin thì lại không như vậy. Người đàn ông đó có thể phản bội tình bạn đó để đạt lợi ích của bản thân. August Martin là một con người không xứng làm bạn với Jame Carney!

-----------

- Anh không giận ta chứ, Jame?

Giọng lão Sirius Black yếu ớt vang lên trong căn phòng tối thui không một ánh đèn.

- Ý người là sao?_ Jame Carney lên tiếng.

Sirius Black khẽ thở dài, lão dựa vào thành giường nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng hắt vào.

- Jame, ta không thể cho anh chức vị. August Martin chắc chắn không chấp nhận một khi anh lên nắm quyền. Nhưng Will Turner lại khác! Nó được mọi người yêu mến.

Bóng dáng Jame Carney vững vàng, ông tiến ra phía cửa sổ, giọng nói đều đều.

- Tôi hiểu! Người cũng biết tôi không có hứng thú với chuyện này mà. Cứ phiêu diêu như giờ thoải mái biết bao.

Làm sao mà ông lại không hiểu ý của Sirius Black cho được. Một người vốn ban đầu không thuộc nơi này như ông, chắc chắn không ai đồng ý ông lên nắm quyền. Đơn giản chỉ vì... Ông cũng giống như Will Turner, được Sirius Black cứu sống và nuôi nấng.

Vốn tài giỏi, nhưng Jame Carney không thể hiện nhiều, nên bị “chìm” đi so với August Martin - chuyên gia thích thể hiện.

Thế nên ai cũng nghĩ là Jame Carney không bằng August Martin. Và chắc chắn không ai đồng tình lão Sirius Black trao lại quyền cho ông.

Tất nhiên Sirius Black là một người khôn ngoan, lão cũng thể để August Martin nắm quyền. Cho nên mới lựa chọn một trong hai đứa trẻ kia.

Lucius tuy giỏi, được mọi người yêu quý. Nhưng Will Turner lại giỏi hơn. Về điểm này, Will Turner tuy giống Jame Carney không bộc lộ hết, nhưng những người ở đây ai cũng sẽ đồng ý cho Will Turner nắm quyền

Vì Will Turner là một người Sói đặc biệt!

Hắn có khả năng thôi miên...

Tuy nói chọn một trong hai, nhưng thực chất là ngầm chọn Will Turner.

- Will Turner sẽ là một vị thủ lĩnh giỏi nhất._ Sirius Black chắc chắn nhận định.

Jame Carney không nói gì, trong lòng bỗng có chút bất an.

Cả Sirius Black và Jame Carney đều không ngờ rằng... Có một bóng đen đứng ngoài cửa đã nghe toàn bộ câu chuyện.

Không ai khác chính là Lucius.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.