Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 87: Sally ương bướng - kate nghe thấy



Tại biệt thự của Lucius.

- Thủ lĩnh, cô Sally không chịu dùng cơm. Cô ấy bảo khi nào ngài thả cô ấy ra thì mới ăn._ Tên cận vệ cúi đầu khúm núm, nhìn Lucius thận trọng nói ra.

Lucius nheo mắt, đập mạnh cuốn sách xuống bàn khiến tên cận vệ giật nảy mình. Thời gian này anh ta đang còn đầy việc cần xử lý mà cô em họ này lại phiền phức như vậy.

- Muốn tuyệt thực sao? Đúng là càng chiều càng lấn tới._ Lucius bực dọc, tuy vậy vẫn đứng dậy đi về phía phòng của Sally.

Sally đang ngồi ở ghế sopha, khuôn măt bất mãn hờn dỗi. Một bàn thức ăn toàn đồ cao cấp, cô ta cũng không động vào một miếng. Cô ta ghét nhất là bị giam cầm sự tự do. Hơn nữa việc không thể giải oan cho Rose khiến Sally cực kỳ không thể chịu được. Xưa nay đối với Sally, việc nào ra việc đó. Cô ta tuy không thích Rose nhưng bảo cô ta nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ để cho Rose bị oan thì không thể. Hiện giờ phải tìm cách ra ngoài, nhưng mà đã mấy ngày trôi qua, đám cận vệ không dời cô ta nửa bước, mà Lucius cũng không xuất hiện. Cho nên mới dùng cách này.

Lúc Lucius mở cửa bước vào, trông thấy bộ dạng hờn dỗi của Sally không khỏi cau mày. Kỳ thực, anh ta không cần đến đây, với tính khí của Sally thì khi nào đói rã sẽ tự khắc ăn thôi. Tuy nhiên, cho dù bản thân không coi Edward là chú nhưng từ nhỏ đã luôn chiều chuộng Sally. Nay nhốt Sally lại cũng là điều bất đắc dĩ. Vậy nên nghe Sally tuyệt thực, anh ta lập tức đến.

- Vì sao không ăn?_ Lucius lại gần hỏi, mặc dù đã biết lý do vì sao.

- Hừ!_ Sally hừ một cái, quay mặt qua một bên không thèm để ý tới anh ta.

Lucius dở khóc dở cười, bàn tay cầm lấy cái dĩa xiên một miếng trứng cuộn, chấm một ít tương đưa đến bên miệng Sally.

- Ngoan! Há miệng ra._ Lucius dụ dỗ

Trông thấy “vật lạ” “bay” đến miệng mình, khoé môi Sally giật giật. Bụng đói cồn cào, nhưng vì nhớ chính bản thân mình đang tức giận nên dùng lực gạt tay Lucius ra, miếng trứng cuộn rơi xuống sàn.

“Rầm..m” Lucius tức giận đập mạnh chiếc dĩa xuống bàn, bừng khí nóng quát lên. - BẢO EM ĂN THÌ ĂN, CÒN MUỐN CHỌC ANH TỨC ĐIÊN LÊN SAO? ANH NÓI TRƯỚC...ĐỪNG DỞ TÍNH TIỂU THƯ RA VỚI ANH.

Thấy khuôn mặt Sally sợ hãi, khuôn mặt Lucius dịu xuống, trực tiếp lấy tay xé một ít thịt tôm hùm, không ngần ngại dí vào miệng Sally. - ĂN!_ Lucius ra lệnh.

Sau sợ hãi, trong lòng Sally ngùn ngụt lửa giận. Cô ta là người tức giận mới đúng! Vì cớ gì mà sau khi nhốt cô ta lại mà Lucius lại còn quát cô ta? Đúng là vô lý!

Vì vậy không nói không rằng há miệng cắn hai ngón tay đang kẹp thịt tôm của Lucius, nghiến răng thật mạnh. Nếu đấu không lại thì ít ra cô ta phải trả thù một chút. Nghĩ vậy Sally càng dùng sức cắn.

- SALLY! NHẢ, RA

Lucius gầm lên, hai ngón tay bị Sally nghiến đã bị chảy máu. Anh ta không ngờ Sally lại dở chiêu trẻ con này. Vừa bực, vừa buồn cười....mà lại không thể ra tay đánh, chỉ trách trước giờ dung túng Sally quá mức.

- ANH NÓI EM NHẢ RA..NẾU KHÔNG CẢ ĐỜI NÀY ĐỪNG MƠ RA KHỎI CỬA.

Ngay lập tức Sally nhả ra, trong miệng toàn máu tươi rất khó chịu, nhưng lời của Lucius nói ra lại càng khiến Sally khó chịu hơn. Cả đời đừng mơ ra khỏi cửa sao? Như vậy thà giết cô ta đi thì hơn.

- Tại sao anh có thể đối xử với em như vậy? Em đã làm gì sai? Anh thật quá đáng!

Sally hét lên, đôi mắt tràn đầy ai oán trừng Lucius, gạt đổ hết tất cả thức ăn xuống sàn. Sau đó lợi dụng lúc Lucius đang sửng sốt vụt chạy ra cửa.

- MAU BẮT LẤY SALLY._ Lucius gầm lên, bàn chân cũng tức tốc đuổi theo.

Vì Sally vọt ra bất ngờ cho nên hai tên cận vệ không kịp phản ứng...lúc nghe tiếng Lucius gầm lên thì đã thấy Sally chạy được một đoạn khá xa.

Sally dùng mọi sức lực cắm đầu, cắm cổ chạy. Chạy xuống tầng 1 thì phía ngoài cửa có hai tên cận vệ chĩa súng vào cô ta. Sally hốt hoảng dừng lại.

Lúc này Lucius đang ở lầu 2, nhìn thấy hai tên kia chĩa súng vào Sally thì khẩn trương hét lên.

- KHÔNG ĐƯỢC LÀM ĐAU SALLY

Sau chỉ thị, hai tên cận vệ nhanh chóng cất súng đi. Nhưng đây lại là cơ hội của Sally. Biết họ không dám làm gì mình, lại lấy sức lực tông ra ngoài...ai dè vì mất đà mà Sally chới với nghiêng người ngã xuống.

Nhưng mà cô ta không cảm thấy đau đớn, cảm thấy thân thể bỗng va đập vào một lồng ngực lạnh buốt, cảm nhận vòng tay người đó đang vòng qua eo mình.

- Cô không sao chứ?_ Giọng nói nam tính vang lên.

Sally ngước đầu lên nhìn, cảm nhận trái tim đang đập “thình thịch”, nhưng vài giây sau Sally lập tức sửng sốt nhìn trân trân vào người đang đỡ mình.

Eric Thomas? Sao lại là Eric Thomas?

Biểu hiện không khác gì Sally, khoé môi Eric Thomas giật giật vài cái...nhìn chằm chằm vào Sally. Đang muốn mở miệng thì Lucius từ trong nhà vọt ra. - KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ SALLY THOÁT!_ Lucius hét lên, mái tóc dài lãng tử trải qua một phen đuổi bắt mà trở nên rối bời, khuôn mặt âm u như bầu trời bão.

Sally lúc này mới nhớ ra mình đang chạy trốn, vội vàng thoát khỏi vòng ôm của Eric Thomas chuẩn bị chạy. Nhưng không kịp nữa... từ phía sau, Lucius hung dữ túm tay cô ta kéo mạnh về phía sau. - EM THẬT TO GAN!

- Không muốn! Em không muốn...mau buông em ra, anh đừng hòng nhốt em._ Sally phản kháng, bàn tay túm lấy Eric Thomas níu lại. Hành động này càng chọc điên Lucius, anh ta nghiến răng.

- Buông ra

- Không!

Eric Thomas không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn hai bàn tay Sally đang bấu chặt vào cánh tay mình, lại nhìn sang khuôn mặt đang tức giận của Lucius thì không khỏi nhíu mày.

- Có chuyện gì vậy?

- Eric Thomas....cứu tôi với! Tôi chỉ muốn ra làm chứng cho công chúa các người thôi. Mau...mau giúp tôi ra khỏi đây._ Sally dùng lực ôm lấy cánh tay hắn, trên khuôn mặt tèm lem nước mắt mang theo ánh mắt cầu xin.

Nhưng mà cô ta vừa nói gì? Làm chứng cho công chúa sao?

- EM CÂM MIỆNG!_ Lucius quát lên. Có trời mới biết, từ khi sinh ra đến giờ thì lần này là lần đầu tiên anh ta cảm thấy tức giận đến vậy. Mà lại còn là em gái anh ta mang lại. Thật sự muốn giết người.

Nhưng hôm nay Sally một mực ương bướng, túm chặt lấy Eric Thomas không buông, cô ta không ngừng nài nỉ.

- Làm ơn...làm ơn hãy đưa tôi tới học viện....xin anh...

Tuy nhiên, trái với mong muốn của Sally, Eric Thomas nở một nụ cười đầy tia giễu cợt. Dùng lực gỡ từng ngón tay cô ta ra, đẩy về phía Lucius. Giọng nói thản nhiên đến châm chọc.

- Rất tiếc! Tôi không giúp gì được.

Đùa sao! Nếu để cô ta ra làm chứng thì mọi thứ đổ sông đổ bể sao?

- Không...không..buông tôi ra..buông tôi ra

Sally vô lực phản kháng, cô ta không thể ngờ được sau khi đã nghe cô ta nói sẽ ra làm chứng mà Eric Thomas lại hành động như vậy. Không phải anh ta là Ma-cà-rồng sao?

Tuy nhiên câu hỏi to đùng trong đầu Sally không được giải đáp, đã bị hao tên cận vệ lôi tuột đi.

- Làm vậy là tốt đấy._ Lucius hài lòng biểu hiện của Eric Thomas, hé miệng khen một câu.

- Ha...tôi tự biết phải làm gì._ Eric Thomas cười khẩy.

Sau đó Eric Thomas theo chân Lucius bước vào trong biệt thự.

Tất cả họ đều đâu biết, tất cả mọi lời nói của họ...bao gồm lời nói của Sally đã bị một người có năng lực nghe được mọi thứ ở xa nghe thấy. Kate dựa vào gốc cây ở bìa rừng phía xa nở một nụ cười hưng phấn.

Có lẽ...ngay bây giờ cần phải lập kế hoạch giải cứu Sally.

Hết

Violet: Đọc chap này xong có ai thích Sally không ta?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.