Thiên Thần Mắt Tím

Chương 11: Người áo choàng đen đó là ai?



Cuộc sống tại Light Academy đã trở về bình thường, không một ai nhắc hay bàn tán chuyện về cậu bạn mới chuyển trường David William nữa, họ dần chấp nhận việc cậu ta lẽo đẽo theo sau Viola suốt cả ngày như một osin. Dù thực chất Viola đối David rất tốt cô cảm thấy cậu ta rất chân thành, tốt bụng, hiền lành. Ngày đầu tiên đưa cậu ta về căn cứ Vampire Hunter coi như là ra mắt với mọi người với tư cách là bạn bè nhưng thái độ của Lion lại làm cậu ta bủn rủn suýt nữa thì ngất ra sàn. Vậy nên dù có cho tiền cậu ta cũng không dám tới lần hai.

Còn với Lion, sau lần nói chuyện với anh hôm đó cô thường xuyên tránh mặt anh, cũng không biết tại sao nhưng cô cảm thấy không thoải mái khi đứng trước mặt anh. Ngoại trừ có thể gặp anh buổi tối còn những lúc khác rất hiếm gặp, không biết anh đi đâu hay làm gì! Nói tóm lại việc anh làm gì mọi người cũng không dám hỏi. Cô cảm thấy trong anh có những bí mất to lớn chưa được khám phá, nhưng cô tin chắc sẽ có ngày những bí mật ấy sẽ bị đào bới.

- Viola, hôm nay có đến học viện không?

Rose từ nhà tắm bước ra, thân hình quyến rũ, mái tóc ngắn ướt nhẹp đang rỏ từng giọt nước xuống cái cổ cao trông thật gợi cảm.

- Tối nay em có bài luận cần phải nộp cho thầy_ Cô nằm dài trên giường ngán ngẩm, mái tóc xõa ra drap giường , ngón tay búp măng cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.- Đúng là chỉ có Light Acamedy là bắt học viên đi học vào buổi tối, chả hay chút nào.

Lật người lại nhìn Rose mỉm cười, Viola túm tay Rose ngồi xuống giường, mái tóc mềm mại nằm lên đùi Rose.

- Cũng do số lượng học viên thi vào đó quá nhiều, không có đủ phòng nên mới thế. Học buổi tối cũng có cái thú vị của nó.

Khẽ vuốt mái tóc xuôn mềm của Viola, Rose ngậm ngừng:

- Viola

- Ừ

-...Cái ngày em được Lion cứu về, sau đó có nói chuyện với Lion. Đã có chuyện gì xảy ra phải không?

Rose đã nhìn thấy Viola bước vào phòng Lion, có trời mới biết lúc đó cô đã gen tị đến nhường nào. Lion chưa bao giờ cho một ai bước chân vào phòng của anh, thế nhưng khi Viola bước vào cô cảm thấy rất khó chịu. Dẫu biết rằng Viola không có tình cảm gì với anh nhưng Lion thì sao?

- Chỉ là một chút chuyện mà thôi, không có gì cả_ Viola ngồi dậy nhìn Rose chằm chằm:

- Chỉ là chuyện công việc, em và Lion không có gì mờ ám hết đâu Rose

Chuyện Rose thích Lion ở đây không ai là không biết, Viola hiểu điều đó hơn ai hết. Mỗi khi Rose nhìn Lion, sự quan tâm của Rose đối với anh là chân thành. Cô biết hết, nhưng căn bản người con trai đó quá vô tâm, quá lạnh lùng....phớt lờ mọi tình cảm của Rose, khiến cô nàng đau khổ vô cùng.

- Chị hiểu mà, chỉ là thấy lạ mà thôi.

Rose ngại ngùng xua tay xua tan cái bầu không khí khó xử, hai người đó không có gì thì tốt rồi.

***************************************

22h5p.

Đêm nay thật lạ, Mặt Trăng khi nãy to vành vạnh chiếu sáng thế mà bây giờ đã bị mây che phủ, gió bắt đầu nổi lên. Thỉng thoảng có vài con dơi bay ngang qua khiến cho David nổi da gà, ôm chặt chiếc balo to đùng trước ngực David run rẩy nhìn Viola. Họ vừa kết thúc buổi học tối ngày hôm nay. Đèn đường tắt cái "phụt" nhất thời mọi thứ chìm trong bóng tối. Viola cảnh dác nghe ngóng động tĩnh, bản năng thợ săn trong cô cho biết có nguy hiểm đến gần.

- David...

- Vi...Viola, có gì đó rất lạ..tôi rất sợ.

Giọng David hoảng hốt lắp bắp, con mắt đảo qua đảo lại.

- David, bình tĩnh._Viola lên giọng trấn an.

- Tôi..tôi sợ...Viola, chúng ta chạy thôi.

Dứt lời cắm đầu cắm cổ ôm balo chạy thật nhanh về phía trước không để ý tiếng gọi của Viola phía sau.

- Daviddd.......cậu chạy đi đâu thế?

Cô chạy theo hướng David vừa chạy, trong lòng lo sợ không thôi. Lấy khẩu súng ra lên nòng, cô vừa căng mắt, vừa mở miệng gọi David:

- David...

" Roạtt.tt" một tiếng động vang lên phía sau làm cô giật mình đứng lại cảnh giác. Chắc chắn có một con cấp E quanh đây.

Thế nhưng cô đã lầm.....phía trước cô có 6 con mắt đỏ lòm đang loé sáng trong màn đêm. Vậy là có ba con. Bàn tay cầm khẩu súng toát mồ hôi, cô giơ súng về phía trước. Ngón tay chuẩn bị bóp cò thì.....

"Hoétttttttttt" một tiếng huýt sáo vang lên từ một mái nhà thu hút ba con quái vật. Ngay lập tức ba con cấp E nhảy về phía tiếng huýt sáo đó. Tuy là đêm lại bị cúp điện nhưng con mắt tím của Viola cũng lờ mờ thấy được trên mái nhà đó có một người mặc áo choàng đen che kín mặt, trên tay cầm một khẩu súng bạc.

Là bạn hay là thù? Tất cả đều không đều không quan trọng, việc trước nhất là giết lũ cấp E này đã. Cho nên cầm súng Viola chạy như bay tới gần ngôi nhà đó.

"Phịch" xác một con cấp E rơi xuống, chỗ tim đang bốc cháy bởi một phi tiêu bằng bạc, nó la hét quằn quại đau đớn.

"Đoàn.ngg" Viola giơ súng bắn vào một con khi nó định chồm nhảy xổ vào người mặc áo choàng đen kia.

- Cẩn thận!

Cô hét lên báo hiệu khi mà con cuối cùng định há miệng cắn vào tay người bí ẩn.

Sau cùng nó bị cắt bay đầu, lưỡi dao sắc nhọn của người chùm áo choàng đen đã kết liễu đời nó. Nhận thấy cả ba con bị thiêu cháy hoàn toàn người nào đó không một lời thoắt cái biến mất trên mái nhà.

- A...này

Viola thốt lên, xét cho cùng người đó cũng đã cứu mạng cô, nếu như không có người đó đó không biết cô có thể chống đỡ được không.

Ít nhất hãy để cô cảm ơn rồi mới đi chứ!

Thở dài bất đắc dĩ, cô xách cặp đi về... David không biết có làm sao không nữa.

- Người áo choàng đen đó là ai?_ cô lẩm bẩm.

Mà từ đằng xa, trên mái nhà lúc nãy người áo choàng đen chưa đi mà nhìn bóng cô cho đến khi khuất hẳn mới nhảy từ mái nhà xuống, ôm cánh tay bị thương do bị móng tay 1con cào rách, máu đang chảy từng giọt. Hoà vào bóng tối biến mất.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.