Thiên Thần Mắt Tím

Chương 14: Đâu mới là sự thật?



Bàn chân trần gấp gáp chạy dọc hành lang, đến khúc cua cô va đập vào lồng ngực vạm vỡ.

- Aa

Đau nổ đom đóm mắt Viola ôm chán ngồi thụp xuống sàn.

- Có sao không?

Lion? Khẽ cau mày vì đau cô hé mắt lên nhìn. Anh cũng về rồi! Thế nhưng ngực anh bằng sắt hay sao mà cứng như vậy?

Thấy đôi mắt cô rơm rớm Lion nhìn cô lo lắng, bàn tay vuốt tóc loà xoà trước chán cô qua một bên, tay còn lại khẽ gỡ bàn tay đang che chán của cô xuống. Anh chau mày.

Vì cô đang chạy nhanh nên va vào với lực lớn, chán cô đập vào khuy áo bằng bạc của anh vô tình gây nên một vết xước nhỏ, máu đang rỉ ra.

- Em là con nít hả?_ vừa quát Lion lấy khăn tay trong túi quần áp vào chán cô.

- Nhẹ..nhẹ một chút

- Em còn nói nữa hả!

Bị mắng cô cúi mặt xuống ỉu xìu, quên cả việc đi tìm thầy Athur.

- Lion, Viola?

Một giọng nói trong veo cất lên phá tan cái bầu không khí âm u trong mắt của Lion. Hai cái đầu quay lại nhìn.

- Rose_ Viola gượng cười

Rose lại gần, khẽ liếc mắt nhìn về phía Lion nhưng căn bản anh không để ý gì đến cô. Anh đang chú mục vào vết thương trên chán của Viola. Động tác của anh hết sức nhẹ nhàng, đôi mắt tràn đầy vẻ xót xa! Lòng của Rose trùng xuống. Anh chưa bao giờ lộ vẻ mặt như vậy với cô.

- Em bị làm sao vậy?_ Rose lên tiếng hỏi han.

- À..em..

- Chạy nhanh, va đập, chảy máu!

Không để Viola nói hết Lion đã giành trả lời. Ngắn gọn nhưng vô cùng xúc tích. Thế nhưng lại làm cho Viola khó xử nhìn Rose cười trừ.

- Về phòng chị giúp em sát trùng.

Rose lại gần nắm tay Viola tính đi về phòng thì từ đằng sau một sau một lực mạnh kéo Viola lại, giọng nói Lion bình thản:

- Cô ngủ trước đi, tôi sẽ giúp Viola._ dứt lời không để hai người con gái kịp phản ứng anh túm tay Viola mất.

Rose vẫn đứng như trời trồng, đôi mắt cô đỏ hoe, sống mũi cay cay... Cô yêu anh nhiều như thế! Nhưng anh lại thờ ơ với cô. Tất cả anh đều không quan tâm, chỉ trừ cô gái ấy. Bước đi vô thức về phòng, tầm mắt cô đã nhoè đi vì nước mắt. Tình yêu vốn có ngọt ngào, có cay đắng. Thế nhưng tại sao tình yêu của cô lại toàn đau khổ như vậy?

***************************************

Lần thứ 2 ngồi trong căn phòng này. Tuy có đèn nhưng Viola cảm tthấy vẫn âm u như chính con người Lion vậy. Điều này khiến cô không cảm thấy thoải mái.

Cái chán đã được anh băng một miếng keo cá nhân. Khuôn mặt trắng trẻo của cô cho dù có thêm một miếng dán cũng không mất đi vẻ đẹp vốn có. Louis nhìn cô thâm trầm, kỳ thực đối với anh mà nói cô gái trước mặt này rất khó nắm bắt. Cô rất khác với những người con gái trong căn cứ này. Cô không để ý tới anh! Cô phản kháng anh,.....nhưng anh lại bị cô thu hút.

Cái nhìn của Lion khiến cô ngồi không yên, loay hoay cái tay xoắn lại với nhau. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Nói thật một điều có hơi "vô lý", tuy sống cùng nhau và mọi người 3 năm rồi thế nhưng cô vẫn rất sợ anh. Lion ấm áp của 3 năm trước không còn mà giờ đây đã bị thế chỗ bởi khuôn mặt lạnh lẽo này. Vì sao anh lại thay đổi như vậy?

- Có chuyện gì mà em gấp gáp như vậy?

Lion đứng dậy đến bên tủ rượu lôi ra một chai rượu vang đỏ. Rót vào hai cái ly anh đưa cô, lông mày anh nhếch lên.

- À..cần tìm thầy Athur chút việc.

Cô đưa tay nhận ly rượu vang, mùi rượu nhẹ nhàng vương vấn đầu mũi quyến rũ khiến cô không kìm được nhấp một ngụm. Cũng không tệ!

- Việc quan trọng?_ Lion nhìn sâu vào mắt cô chậm rãi lên tiếng.

- Cho nên tôi đi trước!

Đặt ly rượu xuống bàn, cô đứng dậy muốn đi ra cửa. Nhưng vào cái thời khắc cô quay mặt đi thì trong đầu bỗng loé lên một ý định. Cô lại gần Lion, anh vẫn đang nhàn nhã thưởng thức ly rượu vang kia.

- Tôi muốn hỏi anh một việc.

- Chuyện gì?

Im lặng vài giây, khuôn mặt cô nghiêm túc:

- 3 năm trước, cha tôi có bị một con cấp E cắn sao?

Cô thật ngu ngốc! Lúc đó cô chỉ khóc, khóc...vết cắn trên cổ cha cô, cô chỉ nhớ có thế. Thế nhưng "Nếu tôi không cắn cha em một phát..thì có lẽ ông ta đã biến thành một trong lũ cấp E rồi", câu nói của Louis lại khiến cô hoài nghi. Cô cần phải tìm hiểu chuyện này.

Lion nhìn cô khó hiểu, đôi mắt tím phẳng lặng không chút biểu cảm. Tại sao cô lại hỏi chuyện này? Đôi mắt anh híp lại khi bắt gặp dấu răng lờ mờ nơi bả vai cô. Đặt bàn tay lên dấu răng đó, giọng nói của Lion như đang kìm nén không bùng phát:

- Dấu răng này ở đâu ra?

Viola đỏ mặt nhưng động tác lại hết sức tự nhiên, cô kéo tay anh xuống, tiếp tục hỏi chuyện vừa nãy.

- Anh nói đi! Rốt cuộc cha tôi có bị cắn hay không?

Anh tức giận, một tay kéo eo cô lại, tay còn lại bóp chặt bả vai cô. Giọng anh âm lạnh:

- Em nói cha em có bị cắn hay không? Vậy tôi nhắc cho em nhớ. Cha em bị chính tên Louis Miller II cắn một phát vào cổ cho đến chết.

Dứt lời Lion cúi đầu cắn một cái thật mạnh vào bả vai vẫn còn lờ mờ dấu răng Louis lưu lại.

Cô mở to mắt không thể tin được.....anh lại cắn cô! Anh cắn cô thật mạnh như để trừng phạt. Giây phút anh thấy dấu răng lờ mờ đó anh đã phát điên. Siết vòng tay ôm cô thật chặt, anh vẫn gục đầu vào bả vai cô giằng xéo.

"Cháttt" Tiếng tát khô khốc vang lên nghe thật giòn giã. Trên khuôn mặt anh hiện lên năm dấu ngón tay trông thật thảm hại. Nước mắt cô chảy xuống, cô uất ức hét lên:

- Tôi gét anh!

Ném lại cho anh ánh mắt gét bỏ cô mở cửa chạy ra ngoài. Vừa mở cửa đã đụng phải Rose, Viola quay mặt chạy đi.

- Viola!

Rose bất ngờ, vừa rồi trên mặt của Viola đẫm nước mắt. Đã có việc gì sao? Rose theo cánh cửa khép hờ phòng Lion nhìn vào. Bóng lưng Lion cô độc đứng đó. Lấy hết can đảm, Rose bước vào.

- Lion_ cô khẽ gọi.

- Cút! Cút hết cho tôi

Lion nổi điên đập vỡ chai rượu xuống sàn, từng mảnh vỡ văng tung toé.

- Lion...em_ Rose sợ hãi lắp bắp.

- Cho cô 3s.. Lập tức cút!

Đôi mắt anh đỏ ngầu, giọnh nói lạnh tanh đáng sợ. Rose hốt hoảng chạy ra ngoài. Trên khuôn mặt nước mắt lã chã tuôn rơi. Lấy tay bịp lại tiếng nức nở, cô dựa vào tường khóc thương tâm phế liệt. Mà bên trong cánh cửa Lion đang nổi điên đập vỡ thêm vài món đồ làm kêu "loảng xoảng".

***************************************

Athur hiện giờ đang thảnh thơi thoải mái đi từ phòng tập ra, trước mắt phía xa có một thân ảnh váy trắng đang chạy lại gần. Nụ cười rộng tới mang tai, ông toe toét:

- Từ từ thôi Viola.

Chạy lại ôm chầm lấy thầy Athur, Viola khóc nức nở. Athur ngạc nhiên:

- Viola! Có chuyện gì xảy ra?

Cô chỉ lắc đầu không nói, bàn tay vuốt đi những giọt nước mắt. Athur kéo tay cô lại chiếc xích đu gần đó ngồi. Giọng ông tràn đầy lo lắng:

- Có chuyện gì nào?

- Thầy Athur..

- Ừ..

Viola cố quên đi việc Lion lúc nãy mà hỏi Athur việc quan trọng. Đáng lẽ cô phải gặp thầy trước mới phải.

- Cha em có bị một con cấp E cắn sao?

Athur ngạc nhiên khi cô đề cập đến vấn đề này, tuy nhiên ông tần ngần rồi trả lời:

- Theo như thầy nhớ. Ngoài vết cắn trên cổ thì ở tay cha em còn một vết nữa.

Ầm! Câu trả lời của thầy Athur khiến cô đứng hình. Cha cô bị lũ cấp E cắn sao? Cho nên tên Louis mới nói như thế?

Vậy tại sao Lion nói không?

Rốt cuộc đâu mới là sự thật?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.