Thiên Thần Mắt Tím

Chương 23: Louis nguy kịch



Mặt Trời đã khuất sau dãy núi hùng vĩ, trời đã tối mịt nhưng trong lòng Viola không cảm thấy sợ nữa. Có lẽ vì hắn ngay bên cạnh làm cho cô có cảm giác an toàn.

Louis bế cô bay xuống mặt đất. Con đường duy nhất ngoài bìa rừng dài ngoằn nghèo, đôi chân cảm nhận mặt đất rắn chắc nhất thời loạng choạng, cô vịn vào tay Louis.

- Tôi...muốn về.

Cô không nhìn vào mắt hắn. Nụ hôn nhẹ nhàng lúc nãy như có như không hiện về trong tâm trí khiến khuôn mặt cô đỏ ửng.

Cũng thật lạ! Cô lại có thể rung động vì hắn. Ở bên cạnh Louis mọi sự việc trong quá khứ cô không còn nhớ đến. Chỉ muốn buông xuôi..

Thế nhưng từ lúc đứng đây Louis không nói một lời nào. Hắn cảm nhận được có người gần đây. Đây là lãnh địa của hắn nếu như là người trong loài hắn sẽ biết. Thế nhưng....không chỉ có một người.

- Này! Anh có nghe tôi nói gì không?

Viola giật nhẹ áo Louis dời sự chú ý. Rột cuộc anh ta bị sao vậy?

"Xoạt.tt"

Cô hốt hoảng quay đầu về phía vừa phát ra tiếng động. Không to lắm nhưng đang ở gần quanh đây. Đôi mắt tím ngó dáo dác lo sợ.

- Đừng sợ._ Louis lên tiếng trấn an cô

- Có gì đó đa..n

"Bụp"..một âm thanh rất nhẹ vang lên cắt đứt lời nói của cô.

Chưa kịp định thần đã thấy Louis ôm cô xoay người lại, đôi mắt hắn bắt đầu chuyển màu.

- Giờ không phải lúc anh ôm tôi đâu

Viola vẫn không biết gì, đôi bàn tay chạm vào eo hắn muốn đẩy hắn ra.

Hơi thở Louis dồn dập bên tai nghe thật nặng nhọc nhưng hắn lại nở ra một nụ cười nhạt.

- Xem ra có người sốt ruột đến đón em về.

Sao cơ? Cô dời vòng ôm quay về phía sau nhìn. Cách khoảng 60m, không biết Lion xuất hiện từ lúc nào, bàn tay đang cầm khẩu súng ngắm về phía Louis. Trong giây phút trái tim Viola như ngừng đập, bóng dáng cô nhanh chóng liều mình che chắn trước mặt Louis.

- Lion..không được!_ cô hốt hoảng vang lên.

Ngón tay chuẩn bị bóp cò súng ngay lập tức dừng lại. Anh đang nhìn thấy gì? Cô ấy lại có thể bảo vệ hắn? Khuôn mặt anh đen lại, anh gằn giọng:

- Em tránh ra cho tôi.

Cùng lúc đó phía sau Lion mọi người chạy lại, bàng hoàng khi thấy tình cảnh. Lion đang kìm nén cơn cuồng nộ nhìn về phía cô gái đang liều mình làm lá chắn cho đại ma vương ở phía sau.

Louis bị trúng đạn! Máu từ bên hông theo vết bắn túa ra. Bình thường hắn sẽ không khó chịu về vết thương như thế này. Thế nhưng Lion dùng súng gì?

Giọt mồ hôi trên trán rơi xuống, Louis dùng tay còn lại đặt lên vai cô, nụ cười vẫn như cũ nhếch lên.

- Em có biết là mình đang làm gì không?

- Louis! Đi nhanh đi.

Cô bỏ mặc ngoài tai lời hắn nói mà vội vã muốn hắn đi ngay lập tức. Cô biết Lion và mọi người đang rất tức giận trước hành động của mình. Thế nhưng cô lại có thể vì hắn mà chống lại họ. Ai đó ai hãy nói cô phải làm sao? Ý nghĩ hắn sẽ biến mất khiến cô một hồi run rẩy.

- Viola..

- Đi nhanh!_ Cô gằn giọng

Phía bên này Lion thực sực muốn xông lên gim vào tim hắn một viên đạn bạc. Lúc nãy may là súng giảm thanh cho nên có thể bắn vào hông hắn một phát mà hắn không thể né kịp. Vốn có thể gim vào tim hắn phát thứ hai nhưng đâu ngờ Viola lại liều mình bảo vệ hắn như thế.

Thật nực cười! Đây là tất cả những gì em dành cho tôi sau 3 năm bên cạnh nhau sao? Khá lắm. Lion nở một nụ cười tự giễu, khẩu súng vẫn hướng về phía cô.

- Viola! Em đang làm cái quái gì vậy?

Rose tức giận hét lên giận dữ, Tom nhìn vào Viola thất vọng.

- Đi mau đi.._ Viola nhìn về phía mọi người, đôi môi mấp máy nài khẩn Louis

Bàn tay trên vai cô dời đi, Louis ghé sát vào tai cô khẽ nói:

- Tạm biệt.

Dứt lời như một tia chớp lẩn vào trong rừng.

"Pằng...pằng" những tiếng súng vang lên dồn dập, Nick và Tôm muốn vào rừng truy lùng.

- Dừng lại! Các câu nghĩ có thể thoát khỏi cánh rừng này sao?

Lion lên tiếng ngăn cản hành động dại dột của họ. Con mắt như muốn toé lửa nhìn Viola giờ này đang ngây ngốc đứng như người mất hồn.

- Nhưng....chẳng lẽ tha cho hắn như vậy sao?_ Tom bất mãn lên tiếng.

Vẫn nhìn về phía cô không dời, môi anh bất chợt nhếch lên một nụ cười chiến thắng.

- Hắn đã bị thương! Khẩu súng mới chế của Cater có lực sát thương gấp 3-4 lần. Xem ra lần này hắn nguy kịch rồi.

Ầm! Lời nói của Lion như một tia sét đánh ngang trên đầu cô.

Tim như bị bóp nghẹt, một nỗi bất an trào ra lan toả trong lồng ngực.

Louis bị thương????? Bộ não nhanh chóng nhớ lại lúc hắn bỗng nhiên ôm lấy cô, còn có hô hấp dồn dập.

Là...là lúc đó sao? Cô còn ngu ngốc không hiểu chuyện đã đẩy hắn ra, còn cho rằng hắn háo sắc.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má. Bàn tay cô dơ lên, đã nhuốm máu của Louis từ lúc nào mà chính cô không phát hiện ra.

Tầm mắt lia tới chỗ lúc nãy hắn đứng. Một vũng máu nhỏ. Trái tim như ngừng đập, đôi vai run lên......

Máu chảy nhiều như vậy hắn vẫn ổn chứ?

- Vết thương do khẩu F3KT2 gây ra sẽ khiến hắn...nếu như không được chữa trị kịp thời dù không vào tim nhưng cũng có thể mất mạng._ Lion bồi thêm, đôi mắt nhìn xung quanh xem động tĩnh.

Viola như hoá đá sau lời nói của Lion, đôi mắt thạch anh bất giác nhìn vào trong rừng.

...

Mọi người vẫn đang bàn tán về khẩu súng, sau cùng sau khi xem xét tình hình thấy ổn thoả Lion mở miệng:

- Về căn cứ.

Nhưng khi quay người lại anh nhìn về phía Viola đôi mắt mở lớn hết cỡ. Viola đã không thấy bóng dáng.....


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.