Thiên Thần Mắt Tím

Chương 27: Rose kích động



Lúc Lion đưa Viola về tới căn cứ đã là 3h sáng. Viola đã tỉnh nhưng cơ thể rất mệt mỏi, mặt tái nhợt vì mất máu và những vết cào rách gây đau nhức. Lúc này trông cô như một con búp bê sứ bị tra tấn, mái tóc rồi bù bết lại nhưng vẫn thoang thoảng hương Lavender nhè nhẹ.

- Viola!

Mọi người trong phòng khách chạy ồ ạt lại phía cô. Thầy Athur không kìm lòng được mà ôm cô một cái. Lạy trời cái đứa nhỏ này không khiến ông an tâm một chút nào hết.

- Xin lỗi mọi người!

Viola xấu hổ cúi mặt xuống xin lỗi, đôi mắt rơm rớm giọt lệ sắp tràn.

Rose nhìn Lion khẽ thở phào. Từ lúc anh chạy vào cánh rừng đó cô đã tuyệt vọng...anh vì Viola mà không ngại nguy hiểm chông gai đi cứu. Còn bản thân cô vì lo lắng cho anh mà anh không để tâm.

Tất cả đều vì Viola....

Rose hướng về Viola đôi mắt vô cảm lạnh lùng. Tại sao lại là Viola? Tại sao?

Lách người đi về hướng hành lang cô bỏ mặc ngoài tai tiếng gọi của Nick, chút ngỡ ngàng của Viola vào phòng đóng cửa cái rầm.

- Rose...

Viola khó hiểu, đôi môi gọi Rose thật khẽ. Chị ấy rất lạ...trong lòng cô có chút buồn. Cô đã hiểu, hành động ghét bỏ của Rose là vì cô đã không nghe theo lệnh của Lion. Phải! Chắc chắn là thế.

Khuôn mặt cô trùng xuống, cô biết ngày mai phải có một lời giải thích cho hành động của mình. Cô cũng không biết phải nói sao, chỉ là trong giây phút Lion bắn Louis cô đã rất sợ...sợ Louis sẽ giống như cha cô..biến mất mãi mãi. Ý nghĩ đó làm cô sợ, làm cô run rẩy, làm cô yếu mềm.

- Vết thương này sao lại có?

Lion nãy giờ im lặng bất ngờ lên tiếng thu hút sự chú ý của mọi người. Cầm tay trái của cô lên xem xét mặt anh đen đi. Khỏi nói cũng biết đó là vết thương cô tự rạch để cứu Louis. Nhưng cô không thể nói như thế được.

- VIOLA_Lion mất bình tĩnh.

- Là...là do tôi..bị cây cào rách.

Viola sợ hãi nói lắp bắp, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cổ tay bị anh nắm đau nhói khiến cô ứa nước mắt muốn rụt tay về.

- Bị cây cào rách?

Lion híp mắt lại nguy hiểm, cô nghĩ anh là trẻ lên ba hay sao mà có thể dễ mắc lừa như vậy? Rõ là cô đang nói dối! Bị cây cào rách mà lại có vết cắt ngọt như thế này?

- Đúng!

Cô vẫn không nhìn anh mà lặng lẽ trả lời. Nội tâm đang gào thét khẩn trương. Cô sắp bị anh bức đến điên rồi.

- Em xác định?_ Lion tiếp tục dồn cô vào tường.

Hiện tại cô đang rất mệt, chỉ muốn ngủ một giấc. Như vậy cũng không được sao? Sao anh cứ muốn dồn cô vào thế bí? Dùng lực muốn hất bàn tay anh ra thì.....

- Tôi nghĩ Viola bây giờ cần nghỉ ngơi, xử lý vết thương. Cô ấy chắc chắn mệt lắm rồi cho nên có gì mai nói đi.

Cater nãy giờ đứng một góc không nói gì đang lười biếng lại gần cứu nguy cho Viola. Bàn tay gã khẽ gỡ những ngón tay Lion ra khỏi cổ tay cô. Khuôn mặt gã điềm tĩnh lạ kì.

Nhíu mày lạnh lùng nhìn Cater như muốn cảnh cáo, lại quay sang nhìn bộ dạng của Viola anh bất đắc dĩ thở dài lướt qua cô đi vào phòng. Trước khi còn không quên để lại câu.

- Ngày mai tôi muốn một lời giải thích!

Tâm trạng cô mới thả lỏng được một chút, nâng mắt khẽ nhìn Cater cảm kích cô được thầy Athur dìu về phòng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Thầy sẽ đi lấy hộp cứu thương.

Thầy Athur dìu cô về tới cửa phòng ông vội vã muốn đi tìm hộp cứu thương.

- Không cần đâu thầy, phòng em có rồi. Em có thể tự xử lý. Thầy về nghỉ đi.

Thở dài nhìn cô thoả hiệp ông dặn dò cô đủ điều rồi mới xoay người rời đi.

Viola mệt mỏi vặn cửa phòng đi vào. Đèn trong phòng cô đã sáng từ trước. Có ai mở đèn phòng mình lên sao?

Quả nhiên trên giường cô Rose không biết vào từ lúc nào đang ngồi chờ cô.

- Rose, sao chị...ở đây?

Không trả lời câu hỏi của cô Rose lại gần và...... "Chátttt" ráng một cái tát xuống khuôn mặt của Viola.

Bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang diễn ra Viola ôm mặt mở to đôi mắt lên nhìn Rose.

- Chị....

Cái tát rất mạnh, trên khuôn mặt của Viola nhanh chóng hiện lên năm dấu ngón tay của Rose.

Nhìn vào người con gái bị mình tát Rose vẫn lạnh lùng nhìn Viola vô cảm. Giờ phút này cô nàng hận Viola rất nhiều.

Khoé mắt Viola rơi xuống một giọt lệ, cảm giác đau rát trên má khiến cô tủi thân nghẹn ngào.

- Rose...tại sao? Là vì Lion sao?

- Đồ ác độc.

Rose không kìm chế được mà túm cổ áo Viola lại gần, nước mắt cũng không khống chế được mà rơi xuống như mưa.

Viola sửng sốt không thể tin là Rose lại nói mình như vậy lại bị Rose túm cổ áo khiến cô không thể tiếp nhận.

- Rose..

- Tại sao? Tại sao lại làm cho Lion lo lắng như vậy? Tại sao lại có thể để anh ấy đi vào cánh rừng đó? Tại sao? Tại sao hả?

Lúc này Rose như một con thú đang hoá điên chút giận vào Viola.

- Em không biết! Em không biết.

Tránh bàn tay đang túm cổ áo mình Viola hoảng loạn bịp chặt hai tai lại ngã ngồi xuống đấy, đôi môi phát ra bất lực.

Rose cũng ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt đẫm nước mắt. Đâu ai biết bản thân cô đau khổ nhiều như thế nào. Nếu Lion có mệnh hệ gì chắc chắn cô sẽ không bỏ qua cho Viola.

Thế nhưng sau khi trấn tĩnh lại cô phát hiện mình đã hành động quá đáng như thế nào.

Cô gái với chiếc váy trắng rách nát, bàn chân có vô số vết cào rách đang rỉ máu..còn có vết thương nơi cổ tay, Viola đang trong trạng thái vô hồn không cảm xúc. Chỉ có những giọt nước mắt đang không ngừng rơi ra từ khoé mắt.

- Viola....xin lỗi em! Chị xin lỗi em.

Vội vã bò lại gần Rose đưa tay chạm nhẹ vào má Viola, vẫn còn in năm dấu tay đỏ của mình trông rất đáng thương.

- Hãy tha thứ cho chị...em cũng biết chị không thể thiếu Lion.

Rose khóc lóc gục mặt xuống đùi Viola hối lỗi, nước mắt nóng hổi thấm đẫm chân váy dính đất của Viola.

- Xin lỗi em...Viola.

...

Mặc cho Rose vẫn liên tục xin lỗi đôi mắt Viola vô hồn, nước mắt không còn chảy nữa cô nhìn về phía cửa sổ. Bên ngoài một chiếc lá theo gió bị cuốn bay đi..,...

Bay....bay đến một nơi mới.

Nắm chặt lòng bàn tay cô liếc nhìn xuống Rose. Trong lòng cô đã có quyết định!

***************************************

Lâu đài Dark Blood,

Rosalie đang túc trực bên giường bệnh của Louis. Đôi mắt bắn ra tia laze, nhanh như chớp xuất hiện trước mặt David trách móc.

- Trách nhiệm của ngươi là bảo vệ Vương. Bảo vệ như thế này đây hả?

Cô ả mất khống chế rít lên, răng nanh nhe ra muốn cắn David.

Vẫn im lặng không nói gì! David biết lần này là do mình chậm chễ mới khiến Vương nguy kịch như vậy.

Vết thương vì đạn bạc gây ra lần này rất lớn, Louis bị mất máu quá nhiều cho nên quá trình lành lại có chút khó khăn.

Để hắn hồi phục cũng cần mất vài ngày nữa. Thế nhưng tin tức hắn bị thương không biết vì sao bị lan truyền cho nên các loài Ma-cà-rồng đã tụ tập đông đủ tại đại sảnh. Lao nhao muốn vào xem tình hình của của Louis. Ai ai cũng lo sợ nếu chẳng may hắn không qua khỏi.

Thật đúng là đau đầu!

Lúc này một vệ binh chạy vào khẽ thì thầm điều gì đó vào tai David rồi khép cửa đi ra ngoài. Thân thể David cứng đờ.

- Có chuyện gì?_ Rosalie hấp tấp hỏi, cái biểu hiện của cậu ta khiến ả sốt ruột.

Nhìn ả lạnh lùng thâm trầm vài giây David mới từ từ mở miệng:

- Công tước Frank cùng vị hôn thê của Vương tới rồi...

Không phải chứ???? Rosalie không chú hình tượng đá vào một cái bàn gần đó. Rắc rối lớn rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.