Thiên Thần Mắt Tím

Chương 30: Yêu?



Viola tỉnh dậy là khoảng năm tiếng sau đó. Vết thương ở thân thể từ cuộc giải cứu trong rừng bỗng đau buốt, có lẽ vì phải nằm lâu dưới tầng hầm lạnh lẽo này. Phía sau gáy bị người đàn ông kia đánh vào hiện giờ đang sưng đỏ lên. Khẽ nhíu mày Viola vịn theo bức tường mò mẫm đi lên mà quên mất rằng điện thoại của mình vẫn đang nằm một xó dưới sàn.

Cô nghĩ...cô cần phải gặp Lion ngay bây giờ.

Bước ra khỏi phòng Lion cô cũng không quan tâm đến việc đóng cánh cửa phía sau tủ rượu nữa mà cấp tốc tập trung vào việc tìm anh. Dù sao cô nghĩ anh sẽ phải giải thích với cô, còn về cánh cửa kia cô đoán sẽ chẳng có ai dám vào phòng của Lion.

Trời đã hửng sáng thế nhưng Lion không có ở căn cứ. Có nghĩa là suốt từ đêm qua anh không có về. Rose cũng không thấy bóng dáng. Viola nắm chặt tay đi đi lại lại trong phòng khách, trong đầu đang nghĩ xem Lion có thể đang ở đâu.

Rõ ràng người đàn ông kia đã bị giam cầm. Ngay tại nơi này mà không một ai biết. Ông ta biết mẹ của cô nữa. Rất có thể đó là bạn của bố mẹ cô. Trong lòng đang gào thét dữ dội muốn biết sự thật. Cái cảm giác này thật khó chịu.

- Ồ, người đẹp dậy sớm vậy! Đang đứng chờ ai sao?

Cater người nồng nặc mùi rượu từ cửa chính loạng choạng đi vào mở miệng trêu gẹo, quần áo thì xộc xệch.

Không để tâm tới lời gã nói cô bỏ đi ra cửa muốn đợi Lion về nhưng khi nhìn bộ dạng của gã trong đầu cô loé lên. Hình như suốt đêm qua gã cũng không có về. Có khi nào Lion đi với gã không?

Bước chân quay trở lại cô lại gần phía Cater đang loạng choạng bước về phòng, không vòng vo mà hỏi thẳng vấn đề.

- Anh có thấy Lion ở đâu không?

- Hửm?

Gã nhếch lông mày lên nhìn như khó hiểu, đôi tay bất chợt tì lên vai cô, giọng nói khàn khàn phả ra mùi rượu còn có nụ cười thích thú.

- Ở..ừm..quán bar của tôi.

Sau đó say rượu nằm trườn xuống sàn ngủ ngon lành.

Chỉ chờ có thế Viola xoay người chạy như bay ra khỏi phòng.

***************************************

Ánh nắng Mặt Trời rạng rỡ chiếu qua khung cửa kính làm căn phòng sáng bừng lên. Một ngày mới bẳt đầu.

Trên giường Lion đang ôm Rose ngủ ngon lành, vòng tay của anh suốt từ đêm qua không dời thân thể Rose. Mà Rose như một con mèo nằm trong lồng ngực anh, đôi môi còn hiện lên một nụ cười nhẹ hạnh phúc. Cánh tay trắng trẻo tự nhiên đặt ở hông anh tình cảm. Đôi mắt nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Lion dịu dàng. Ngón tay đưa lên phác hoạ khuôn mặt nam tính của anh, đôi mắt, cái mũi, dời xuống đôi môi..bấc giác đỏ mặt. Hôm qua anh dùng đôi môi này hôn cô đầy chiếm hữu làm trái tim cô ngập tràn hạnh phúc.

Như suy nghĩ gì đó Rose rướn người hôn lên môi anh một cái, rất lâu cũng không có rời đi.

Đang đắm chìm trong giấc ngủ, Lion cảm nhận được có một làn môi mềm đang ngự trên môi mình. Không có mở mắt ra anh xiết chặt vòng tay cúi đầu đáp trả nụ hôn của Rose.

Cho đến khi một mùi hương xa lạ...mùi hoa hồng nhàn nhạt bay vào mũi anh. Động tác đang hôn Rose dừng lại. Anh mở trừng mắt ra, một giây sau anh cứng đờ người.

Tại sao lại là Rose? Anh ngồi bật dậy khiến Rose ngạc nhiên. Khuôn mặt Rose có chút xấu hổ khi bị anh nhìn chằm chằm không chớp mắt.

- Anh dậy rồi!_ cô ngượng ngùng nhìn anh e lệ

Nhưng...

- Tại sao lại là cô?

Lion lạnh lùng híp mắt chất vấn. Có phải ông trời đang trêu đùa anh đúng không? Anh nhớ rõ ràng người bên cạnh anh là Viola nhưng tại sao khi tỉnh dậy lại là Rose.

Nhìn quần áo của hai người vất tung toé ở sàn, những dấu vết kích tình trên thân thể Rose là thật. Còn có.....vết máu đỏ chói trên drap giường trắng tinh là thật.

Bọn họ hôm qua thật sự xảy ra quan hệ rồi. Đúng là say rượu làm loạn. Lion không chú ý tới biểu hiện của Rose đang thất thần mà muốn đứng lên đi vào nhà tắm.

- Anh nhầm em với ai? Tại sao có thể nói như thế với em? Anh có biết em yêu anh...rất nhiều?

Rose tuyệt vọng túm tay Lion muốn hỏi cho ra lẽ. Anh có biết một câu "Sao cô lại ở đây?" của anh khiến cô đang ở trên thiên đường bỗng chốc rơi thẳng xuống địa ngục. Anh có biết vì câu nói này khiến cô tủi thân rất nhiều. Hốc mắt không nhịn được mà hiện lên một tầng hơi nước.

Lion nhìn Rose trong lòng cảm thấy có lỗi nhưng anh không thể an ủi. Cô gái này không phải là Viola. Sự việc hôm qua chỉ là một sự cố. Không phải con người thật của anh. Cho nên anh không thể yêu người con gái này. Không thể.

Nhàn nhạt nhìn Rose một cái anh cầm đống muối sát vào vết thương trong lòng Rose.

- Tôi không yêu cô!

Trái tim Rose tan nát ra thành trăm mảnh vụn. Mặc dù biết anh không yêu mình nhưng cô đã cho phép mình trầm luân vào cái ảo giác anh đem lại. Thì ra...anh cũng biết bản thân cô yêu anh nhiều như thế nào. Đôi mắt đã mờ đi vì nước mắt, Rose túm lấy bắp tay anh, gục đầu vào vai anh khóc đến đau lòng.

- Tại sao? Là vì Viola phải không? Em đã cố gắng rất nhiều! Em yêu anh nhiều hơn Viola quan tâm anh. Thế tại sao lại là Viola? Tại sao?

Nước mắt Rose chan hoà chảy xuống vai anh ướt đẫm. Lion bần thần không nói gì. Trong đầu anh vẫn còn vang vọng giọng nói của Rose.

Tại sao lại là Viola? Bản thân anh yêu Viola sao? Chính anh cũng không biết nữa....từ nhỏ đã quen với việc cô gái ấy lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi. Đã quen với việc phải bảo vệ cô ấy. Xa....sẽ rất nhớ.

Nhưng điều đó có quan trọng gì nữa không? Đơn giản Viola là công cụ tốt nhất để trả thù Louis. Nghĩ đến đây Lion nắm chặt tay lại, chỉ mở miệng lạnh lùng.

- Yêu? Đối với tôi chẳng là gì cả.

Úp mặt vào gối Rose khóc nấc lên. Cứ nghĩ rằng ngày hôm nay thức dậy là ngày hạnh phúc nhất. Nhưng hoá ra là ngày khiến cô tuyệt vọng nhất. Lion...anh thật tàn nhẫn!

- Sự việc này....hãy để nó trôi vào quên lãng! Không bao giờ được nhắc trước mặt Viola.

- Anh thật tàn nhẫn! Tại sao anh có thể tàn nhẫn với em như vậy?

Rose kích động đấm vào tay anh thùm thụp. Giờ phút này tất cả những gì anh nghĩ là về Viola.

Viola....Viola...lúc nào cũng chỉ có Viola. Càng nghĩ càng khiến cô điên cuồng lao vào cào cấu anh.

- Rose Walker! ĐỦ, RỒI

Anh tức giận gầm lên như muốn rung chuyển cả căn phòng.

Đúng lúc này....

- Lion, Rose?

Giọng nói trong trẻo quen thuộc bất ngờ vang lên khiến hai người sửng sốt dừng lại động tác.

- Viola.

Rose nhanh chóng dùng chăn bao bọc thân thể của mình lại nhưng không qua được mắt Viola.

Đứng im như tượng trong tình trạng hoá đá Viola sửng sốt trợn tròn con mắt lên nhìn cảnh tượng trước mặt.

Hai người một trai, một gái đang dính sát một chỗ với nhau ở trên giường, quần áo văng tung toé dưới sàn....còn có họ không có mặc gì chỉ có chiếc chăn che chắn tạm thời.

"Bùm" khuôn mặt Viola đỏ lên vì ngại ngùng, ngay lập tức che mắt lại

- Xin lỗi! Xin lỗi...tôi không biết hai người đang...

Nói đến đây bỗng cứng họng rồi ba chân bốn cẳng phi như bay ra ngoài để lại hai con người đuổi theo những suy nghĩ riêng.

Cảm giác giống như vụ chộm bị cô bắt gặp khiến Lion rủa thầm trong lòng. Tại sao Viola lại đến đây chứ? Dứt khoát đứng lên mặc quần áo nhanh gọn anh cũng đi ra khỏi phòng bỏ mặc Rose đang đau lòng ngồi đó.

Chạy một mạch ra đến tận đường lớn đón một chiếc taxi ngồi vào Viola thở hổn hển, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng của Lion và Rose trong căn phòng. Khẽ đập vào đầu mình một cái cô thầm chửi bản thân mình. Đúng là làm mất hứng của họ rồi. Không ngờ hai người đó tiến triển nhanh đến như vậy. Trong lòng Viola mừng thay cho Rose. Nhưng cô đâu có biết ngày hôm nay đã làm cho Rose thay đổi thành một con người khác.

Tất cả cũng chỉ vì một chữ "yêu" đã đẩy họ vào những vòng xoáy hận thù nghiệt ngã...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.