Thiên Thần Mắt Tím

Chương 4: Bị bắt cóc (1)



Thật không ngờ lại có thể tái ngộ sớm đến như vậy, Viola không kìm lòng được mà bùng phát, đôi mắt cô giận dữ nhìn người con trai trên mái nhà kia, tuy hắn ta quay lưng về Mặt Trăng nhưng cô có thể cảm nhận được tầm mắt hắn đang dán chặt vào từng biểu cảm, từng nhất cử nhất động của cô. "Cạch" ngón tay chuẩn bị bóp cò súng thì cái thân ảnh trên mái nhà như một tia chớp đứng trước mặt cô, động tác gọn lẹ tước đoạt khẩu súng trong tay cô ném ra một góc. Thoạt đầu sững sờ nhưng chỉ vài giây sau cô tung một cú đấm về phía hắn ta, bàn chân cũng không rảnh rỗi mà đá về phía hắn. Cô xem thường hắn quá rồi, bàn tay hắn chụp lấy nắm đấm của cô, dùng sức đè cô vào tường, một chân hắn đè lấy hai chân cô khí thế bức người...

- Buông tôi ra..._ Cô gằn giọng, thân thể giãy giụa muốn thoát ra ngoài.

- Nếu tôi nói không?

Trong đêm tối cô không thể nhìn rõ mặt hắn ta, mái tóc bạch kim sáng lấp lánh trong đêm tối vào giây phút này trông thật qủy dị, nhiệt độ từ thân thể hắn toả ra lạnh như đá khiến cô nổi da gà.... thế nhưng giọng nói lại có gì đó mê hoặc như muốn cuốn tâm hồn cô vào sâu trong đó.

- Buô..ong...tôi ra_ cô lập lại câu nói, giọng nói lắp bắp đầy sợ hãi.

Sợ hãi, chưa bao giờ cô lại cảm thấy lo lắng, khẩn trương như thế này. Lion nói đúng! Cô cần phải mạnh mẽ hơn nữa....ba năm qua rốt cục đứng trước hắn mọi sự cố gắng của cô tan theo khói bụi,.....cô hận..

Tuy là đêm nhưng đôi mắt xanh thẳm của Louis vẫn nhìn rõ mọi vật như ban ngày, mọi biểu cảm từ cô Louis đều thu hồi hết vào đáy mát, ghé sát khuôn mặt gần cổ cô, trong đôi mắt sắc đỏ qủy dị dần hiện lên. Hít một hơi thật sâu Louis tận hưởng hương thơm dòng máu đang chảy dưới cổ cô .....thật thơm! Bàn tay vuốt nhẹ cần cổ trắng mềm của cô.

Cô sẽ bị hút máu sao? Nghĩ đến đây thân thể không tự chủ rùng mình một cái, tay chân cô dưới khí thế bức người của hắn trở nên mềm nhũn không có sức lực phản kháng. Thế nhưng Louis chỉ vùi đầu mình vào cổ cô, bàn tay phiêu du trên mái tóc đen tuyền tận hưởng cảm xúc mềm mại cùng mùi hương Lavender thoang thoảng, sau cùng hắn ngước đầu lên, đôi môi lại gần tai cô khẽ nói:

- Tôi chờ em ba năm rồi!

Giọng nói dụ hoặc như thôi miên....mái tóc bạch kim dần trở nên mơ hồ, đôi mắt cô dần dần khép lại trượt ngã vào trong lòng hắn. Phất chiếc áo choàng đen bay trong gió Louis ôm cô rời đi biến mất trong đêm đen.

***************************************

Tại căn cứ điểm Vampire Hunter.

"Rầm" Lion tức giận lật đổ chiếc bàn khiến cho mọi người trong phòng nhất thời đổ mồ hôi hột, trong lòng đang đánh trống lô tô....Lion khi tức giận rất đáng sợ!

- Ngay lập tức phái người tìm Viola cho tôi! Bằng mọi giá phải tìm được._ đôi mắt anh hằn lên tia máu chứng tỏ đã thức suốt đêm qua, mái tóc màu vàng rối tung, giọng nói âm lạnh đáng sợ.

Hai ngày trước Viola có ra ngoài làm nhiệm vụ nhưng không thấy về, trong một giây anh nghĩ cô bỏ trốn, bàn tay anh siết chặt lại, khuôn mặt âm u....anh thầm thề nếu như để anh bắt được cô anh sẽ giam cô lại...

Cho đến khi một tên thuộc hạ tìm thấy khẩu súng của cô nằm lăn lóc trong một con hẻm tại thủ đô London thì anh bàng hoàng sửng sốt, lẽ nào cô đã xảy ra chuyện?

Khẩu súng đó do đích thân anh làm cho cô, không thể nhầm lẫn.....chắc chắn cô đã xảy ra chuyện, tim anh bất an! Kẻ thù lần vừa rồi nguy hiểm cỡ nào chứ?

- Mau phái người đi tìm! Nhanh.._giọng anh hoảng hốt

- Rõ!_ mọi người đồng loạt lên tiếng

Đừng xảy ra chuyện gì cho đến khi tôi tìm được em! Lion thầm nhủ trong lòng nhưng vì không yên tâm mà mang theo súng tiến vào thành phố.

***************************************

"Ưm.m!" Viola mơ mồ khẽ cựa quậy thân thể, làm sao đầu óc lại choáng như vậy? Khẽ nhíu mày đôi mắt mệt mỏi dần mở ra....một màu đen tối thui bao trùm, ánh sáng le lói yếu ớt từ phía cửa sổ đang bị che bởi một bức rèm đen khiến cô tỉnh táo hơn một chút..

Đây là đâu? Cô ngồi chồm dậy hốt hoảng nhìn xung quanh, đôi mắt ngó dáo dác....tại sao cô lại ở đây? Bàn tay áp vào trán mong muốn đánh bật cái cảm giác choáng váng vẫn đang ngự trị trong đầu, cô nhớ là ra ngoài làm nhiệm vụ, cô giết tên cấp E, Louis Miller II xuất hiện và sau cùng....cô ngất đi. Vậy đây là nơi ở của hắn?? Tâm trạng khẩn trương, bàn tay vội vã lần tìm con dao dưới đôi giày, ít nhất có một thứ vũ khí bên cạnh sẽ làm cô can đảm hơn...nhưng sao có gì đó rất lạ! Giờ cô mới để ý, bộ quần áo cô mặc giờ đã được thay bằng một bộ váy đen làm bằng Satinh thoải mái, giày, dao, vũ khí của cô cũng đã không cánh mà bay.

Tên khốn khiếp! Như vậy đồng nghĩa với việc cô đã bị hắn nhìn thấy hết....aaaaaaaaaaaaa..

- Đúng như tôi nghĩ, em rất hợp với màu đen.

Giọng nói của Louis vang lên làm cô giật mình, nghiêng đầu quay về phía cửa sổ cô sửng sốt khi thấy một thân ảnh đen tuyền đang ngồi dựa lưng vào thành cửa sổ, máu tóc màu bạc sáng lấp lánh.

"Soạt" Louis kéo tấm rèm cửa sổ lên, ánh sáng chiếu rọi vào gian phòng khiến cô không kịp thích ứng đưa tay lên che..

- Chào buổi sáng Viola!

Hắn di chuyển như điện đến bên giường, bàn tay cầm lấy tay đang che ánh sáng của cô đưa lên miệng hôn, giọng nói nhẹ nhàng kèm theo một nụ cười như có như không:

- Chào mừng em đến với lâu đài Dark Blood!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.