Thiên Thần Mắt Tím

Chương 44: Cha và con (2)



Toà lâu đài Black Cemetery nằm trên một đỉnh núi trơ trọi phía dưới là vực thẳm sâu ngút ngàn. Nếu như nói Dark Blood là lâu đài của sự sợ hãi thì Black Cemetery lại là mồ trôn của những Ma-cà-rồng. Hay nói cách khác xung quanh nơi đây la liệt những nấm mồ lâu đời của những loài Ma-cà-rồng qúy tộc.



Khung cảnh rợn tóc bởi những đàn dơi chú ngụ trên những cây khẳng khiu phủ tuyết, những bia mộ siêu vẹo do trải qua nhiều thế kỉ giờ đây mọc rêu, bị vỡ, bị những mạng nhện chăng đầy khiến người khác cảm giác họ chuẩn bị đội mồ lên. Một bầuu không khí u ám bao trùm khiến những kẻ yếu tim có thể chết đứng nếu thấy được.

Vốn đây là nơi sinh sống của Joy Miller khi còn thiếu niên nhưng do có một vài sự việc nên nơi đây đã bị bỏ hoang và dần trở thành nghĩa địa cho Ma-cà-rồng.

Cũng chỉ vì tình thế bất đắc dĩ nên họ mới quay lại đây. Dark Blood không còn những ít ra vẫn còn toà lâu đài này. Cái bầu không khí rợn người, tang thương này căn bản không khiến họ để ý.

....

Một bàn ăn dài tầm 10m bày vô số những món ăn mĩ vị, những ánh đèn trên tường leo lắt rọi sáng căn phòng chập chờn.

Bàn ăn dài như thế nhưng chỉ có vẻn vẹn 4 người ngồi. Ngoài hắn và cha hắn đang mỗi người ngồi đối diện nhau ở đầu và cuối bàn thì cón có mẹ hắn ngồi bên cạnh cha hắn. Phía đối diện là Anna.

Từ tốn chậm rãi thưởng thức những món ăn Louis không để ý đến cha hắn đang ngồi nhìn hắn trừng trừng.

Hắn biết ông đang tức giận việc hắn không cho người tìm Anna. Nhưng chẳng phải cô ta đã an toàn được ông tìm ra rồi hay sao? Dù sao cái việc phải cưới cô ta làm vợ hắn không thể chấp nhận cho dù đó là một cô gái dịu hiền.

- Anna, chuyện của cha cháu ta không biết nói gì ngoài xin lỗi. Nhưng cháu yên tâm từ bây giờ ta sẽ cho cháu quyền lực để bù đắp.

Louis nở một nụ cười khẩy nhìn vào biểu hiện giả dối của cha mình mà muốn cười to.

Helena ngồi im đồng cảm nhìn Anna đầy áy náy. Bà chỉ có thể thầm xót thương trong lòng cho hoàn cảnh của Anna. Cha chết lại không còn nơi ở...mà tất cả những gì xảy cho Anna đều bắt nguồn từ chồng và con trai bà.

Anna cúi xuống khẽ lắc đầu. Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay nóng hổi. Trong lòng quặn đau, đôi môi run rẩy khẽ phát ra.

- Không...không phải lỗi của vương...không..không phải lỗi của người.

Anna bắt đầu nức nở, đôi vai run lên cố gắng ngăn cho tiếng khóc nhỏ lại. Hơn ai hết Anna biết cha mình tàn ác nhường nào, có dã tâm lớn nhường nào. Cái chết của ông cũng chỉ vì theo lẽ thường là điều ông đáng nhận. Huống chi ông lại định sát hại người con gái của vương. Nếu là vương Anna cũng không ngại mà giết ông. Thế nhưng.....suy cho cùng ông cũng là cha mình, cái chết bất chợt của ông khiến cô đau xót. Anna tự hỏi phải làm gì? Trả thù ư? Cô không có can đảm càng không có lý do chính đáng đi trả thù.

Vì cha cô vốn là một người ác. Cái chết này có thể là một sự giải thoát cho ông. Nghĩ đến đây trong lòng cảm thấy chua xót.

Lòng bàn tay Louis nắm chặt lại, hắn biết Anna là một người tốt nhưng hắn không thể ở bên cạnh. Cô dâu của hắn chỉ có thể là Viola....mãi mãi chỉ có thể là Viola.

- Anna, ta không thể lấy cô làm vợ.

Louis tàn nhẫn xát muối vào lòng Anna. Hắn biết mình tàn nhẫn nhưng thà để Anna một lần đau còn hơn dai dẳng. Chuyện Anna thích hắn từ nhỏ hắn không phải kẻ ngốc để không nhận ra. Chẳng qua hắn cố tình không hiểu mà thôi.

Cơ thể Anna khựng lại, ngước đôi mắt đầy nước về phía Louis mà tuyệt vọng. Nhưng bản thân cô hiểu, cô sẽ không phá hoại hạnh phúc của Louis. Cô chỉ muốn bên cạnh dõi theo hắn...như vậy mãn nguyện lắm rồi.

"Rầm..mmm" cha hắn tức giận đập tay xuống bàn khiến đồ ăn nhầt thời đổ loạt ra cả chiếc khăn trắng phủ trên bàn. Ông gầm lên.

- Sao ngươi có thể nói như vậy? Anna là vợ chưa cưới của ngươi. Tương lai sẽ là hoàng hậu, ta không cho phép đứa loài người kia.

Đôi mắt cha hắn đỏ ngầu đáng sợ, bàn ăn bị ông làm cho đóng băng lại. Nhất thời một khoảng im lặng diễn ra.

Helena hoảng hốt chạy lại về phía Louis ánh mắt bà khẩn khoản nhìn cậu con trai muốn nó xin lỗi cha. Joy Miller đang rất tức giận, bà không muốn con trai có chuyện gì xảy ra.

Vỗ nhẹ vào vai bà tỏ vẻ "mẹ đừng lo" hắn cao ngạo đứng dậy nhìn thẳng vào mắt cha mình lạnh lùng.

- Rất tiếc! Ông không thể ra lệnh cho một vị vua.

Lời nói của Louis khiến mẹ hắn, Anna như rơi vào một hầm băng. Tại sao...tại sao hắn lại có thể khiêu khích cha mình như thế. Mồ hôi trên trán Anna toát ra như tắm.

"Rắc...rắc" tiếng băng nứt ra, cả cái bàn bị cha hắn dùng lực làm gãy hất ra hai bên. Mẹ hắn vì không kịp phản ứng mà theo chiếc bàn ngã ra xa một đoạn.

- Mẹ

- Hoàng hậu!

Louis và Anna đồng thanh vang lên hoảng hốt, Anna ở gần chạy lại đỡ bà dậy.

- Hoàng hậu, người không sao chứ?

Anna hốt hoảng sờ vào mặt bà lên tiếng. Helena vốn là một phụ nữ yếu đuối, bệnh tật nay lại bị hất ngã nặng như vậy nên bị ngất xỉu, đôi môi tím lại.

- Vương....

Anna lo sợ quay về phía Louis cầu cứu nhưng khi cái cảnh tượng đó đập vào mắt thì Anna như hoá đá.

Tầm 4-5m Joy Miller đang đè Louis vào tường, trên tay ông đang cầm một thanh kiếm làm từ băng do ông tạo ra cứa một đường vào cổ của Louis khiến máu chảy ra không ngừng.

Louis không phản kháng, chỉ nhìn cha mình bằng ánh mắt vô hồn. Nở một nụ cười tự giễu, hắn dí thanh kiếm vào gần tim mình, đôi môi mỏng khiêu khích.

- Giết tôi đi, đâm thẳng vào tim tôi ấy.

Nhìn thấy hành động của Louis, Anna gào lên.

- Không....xin điện hạ! Xin đừng.

Joy Miller nhìn con trai mình, một thoáng rùng mình, một thoáng tức giận. Chết tiệt! Dám thách thức ông giết nó sao? Trong đầu muốn nổ tung vì tức giận nhưng sau cùng ông thu gươm lại, nhìn Louis cảnh cáo.

- Nhớ...đừng bao giờ khiêu khích ta. Đứa con gái loài người kia đừng để ta tìm ra nếu không....

- Nếu ông đụng tới cô ấy thì tôi không dám chắc mình sẽ làm gì đâu.

- Ngươi...

Louis không để ý xoay người tiến đến nơi mẹ hắn ngẳt xỉu, bế mẹ mình lên. Lúc đi ngang qua cha mình, hắn dừng lại giọng điệu lạnh tanh đáng sợ.

- Còn một lần khiến mẹ tôi tổn thương lần nữa.....tôi sẽ không ngồi yên.

Dứt lời bế mẹ hắn rời đi, Anna cũng định thần chạy theo hắn vội vã.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.