Thiên Thần Mắt Tím

Chương 45: Chạm trán



Nhốt mình trong căn phòng cô quạnh Viola cố nhớ lại vì sao từ lúc tỉnh dậy cô lại nằm trên giường của Lion. Cũng từ lúc cô tỉnh dậy Lion không tức giận chỉ nhẹ nhàng bảo trong thời gian này cô không được ra ngoài. Tuy là nói vậy nhưng cô biết anh đang ngầm cảnh cáo cô. Việc cô lặng lẽ bỏ đi tìm Louis chắc anh cũng đã biết. Người đưa cô về đây chắc hẳn cũng là Louis. Cô chỉ không hiểu, đã nói rằng cô sẽ ở bên cạnh Louis trong mùa Đông vậy tại sao lại đưa cô về đây?

Khẽ thở dài Viola nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những bông tuyết đang bắt đầu rơi. Lạnh lẽo, cô độc....giờ này hắn đang làm gì? Có phải hay không giống cô nhốt mình trong phòng như thế này?

Kỳ thực cô đã không được ra ngoài hơn một tuần rồi, rất muốn đến học viện tìm David nhưng điều đó là không thể.

Dạo gần đây Lion rất lạ, anh không cho phép cô ra ngoài, lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô khiến cho mọi người đều sinh nghi. Thầy Athur đi trượt tuyết với bạn, Rose cũng khác lạ....cô nàng nhìn như vô hồn không cảm xúc mỗi khi nhìn vào Viola. Tom, Nick và một số người khác ngày ngày ra ngoài làm nhiệm vụ nên rất ít khi ở căn cứ nên thản nhiên cô sắp chết héo ở trong phòng.

"Cạch" cửa phòng cô bị mở ra, không cần nhìn cũng biết là Lion. Từ lúc cô bị thương trở về ngoài việc không cho cô ra ngoài thì anh yêu chiều cô hết mực. Viola không hồ hởi nhưng cũng không quá mức lạnh nhạt, vẫn cư xử bình thường với anh.

- Tại sao không bật đèn?

Lion bước đến bên giường ngồi xuống vòng tay ôm lấy cô thật chặt, giọng nói nhẹ nhàng.

- Lion, đừng như vậy!

Viola không ngăn cản hành động của anh nhưng lời nói ra lại tỏ vẻ khó chịu không muốn. Cô biết nếu dùng hành động phản kháng thì càng làm mọi chuyện xấu đi mà thôi.

Cô thừa nhận, mỗi khi anh ôm cô lại nhớ đến vòng ôm của Louis, tuy lạnh lẽo nhưng trái tim cô lại cảm thấy ấm áp. Cô thừa nhận....cô rất nhớ Louis.

- Đang nghĩ gì?

Lion không buông tay ra mà ngược lại càng áp sát vào cô hơn. Tựa cằm vào vai Viola anh tận hưởng mùi thơm thoang thoảng trên tóc cô. Anh yêu chết cái mùi thơm nhẹ nhàng này, nhưng anh càng yêu cô hơn. Quãng thời gian cô bỏ đi anh hoang mang lo sợ, sợ cô sẽ bỏ đi mãi mãi. Thiếu cô anh cảm thấy thât chống vắng, luôn luôn nghĩ đến cô. Lion phát hiện mình yêu cô thật nhiều. Anh không thể mất Viola, sẽ không bao giờ nhường cô cho Louis. Không bao giờ!

- Không có gì! Chỉ là tôi muốn ra ngoài.

Viola tùy tiện tìm một lý do, dù sao cô cũng không thể nói là mình đang nhớ đến Louis được.

Đặt một nụ hôn lên cổ cô một cái yêu chiều Lion mỉm cười.

- Được! Tôi đưa em đi.

Viola ngỡ ngàng không ngờ anh đồng ý thật, trong lúc cô vẫn còn ngây ngốc đã được anh lấy áo khoác choàng vào rồi nắm tay cô kéo ra khỏi phòng.

Lúc vừa bước ra khỏi phòng bất chợt gặp Rose đang cầm ly nước ấm từ bếp lên. Một thoáng giật mình Viola muốn rụt tay ra khỏi Lion nhưng vẫn bị anh nắm chặt không thể ngọ ngoạy. Rose lạnh lùng không cảm xúc liếc qua nơi đôi bàn tay đang nắm chặt kia rồi lách người đi về phòng.

Viola nhìn Rose có chút hối lỗi. Cô biết Rose yêu Lion nhiều đến nhường nào. Nhìn thấy Lion cầm tay mình chắc chắn chị ấy rất đau lòng.

- Tại sao anh lại như thế?

- Chúng ta đi.

Lion phớt lờ câu hỏi của Viola một mực kéo cô tiến ra phía cửa mặc cho Viola muốn thoát khỏi bàn tay anh.

Mà Rose từ lúc về tới phòng mình khuôn mặt càng ngày càng lộ rõ vẻ hận thù, ném chiếc ly nước ấm vào tường Rose cúi đầu nhìn về phía cổng nơi có một người cô đã yêu bất chẳp tất cả đang mở cửa xe cho cô gái mà mình coi như ruột thịt. Móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói nhưng Rose không còn cảm thấy đau nữa...có lẽ khi đứa con của cô chết đi thì tình yêu đối với anh cũng đã hết. Chỉ còn lại hận thù.

-----------------------------

Lion đưa Viola ăn tối sau đó phóng xe trở cô đến một trung tâm mua sắm.

Dọc đường đi Lion không hề buông bàn tay Viola, dường như anh đang lo sợ gì đó.

- Có muốn mua gì không?

Lion nhẹ nhàng vuốt tóc cô khi hai người đi ngang qua một cửa hàng bán bán quần áo. Cử chỉ thân mật cùng dịu dàng của anh khiến Viola không thể thích ứng nổi. Cô vẫn là quen với một Lion lạnh lùng, thâm trầm hàng ngày hơn. Dẫu cho những điều này đã từng là Lion của banăm trước.

Nhận thấy Viola đứng tần ngần mà không nói gì Lion nắm tay kéo cô vào cửa hàng. Anh lấy cho cô rất nhiều quần áo, váy. Dúi cả đống đồ vào lòng cô anh kêu cô đi mặc thử. Thở dài bất đắc dĩ cô ôm đống quần áo hướng vào phòng thay, bất chợt một người đàn ông đeo kính đen va phải khiến cho mọi thứ rơi xuống sàn. Viola nhíu mày ngồi xuống nhặt từng thứ thì một giọng nói thật khẽ vang lên.

- Cô là con gái của Alan?

Viola sững sờ ngước mặt lên, nhìn thấy dáng vẻ của người đàn ông trước mặt có chút quen thuộc nhưng nhất thời không nhớ ra.

Viola dán mắt vào người nọ, hô hấp dồn dập, vừa mở miệng muốn nói lại bị một giọng nói cắt ngang.

- Viola

Giọng nói này khiến người đàn ông giật mình, ông ta kéo kín mũ chùm đầu xuống cúi gằm mặt. Chỉ phát ra khe khẽ.

- 22h ngày mai tại tháp đồng hồ Big Ben.

Sau đó muốn xoay người rời đi nhưng bị bàn tay Viola kéo lại.

- Ông là ai? Sao lại quen cha tôi?

- Viola?

Lion lại lên tiếng, bước chân có chiều hướng tiến lại gần phòng thay đồ.

Người đàn ông khẩn trương gỡ cánh tay Viola đang túm tay mình ra. Con mắt ngước về phía tiếng bước chân của Lion đang đến gần.

- Nhớ đi một mình không được nói với ai. Ta sẽ kể chuyện có liên quan đến cái chết của cha cô.

Dứt lời nhanh chóng vội vàng đi nhanh ra cửa.

Ông ta vừa đi thì Lion vừa đến. Thấy Viola đang ngồi bệt dưới đất anh hốt hoảng chạy lại.

- Viola, em sao vậy?

Đang thất thần vì nhớ lại câu nói của người đàn ông Viola định thần lại, đôi mắt hướng ra cửa. Đôi môi khẽ mấp máy.

- Chúng ta về thôi, tôi hơi mệt.

Thấy biểu hiện của Viola rất lạ nhưng Lion cũng không nói gì, ôm cô đi ra cửa lái xe trở về căn cứ.

Ngồi trong xe Viola đang cố nhớ lại hình dáng của người đàn ông lạ. Có cảm giác đã từng gặp ở đâu đó. Hơn nữa ông ta quen cha của cô.

Lòng bàn tay bị Lion siết chặt lại, Viola khẽ cau mày nhưng như có một thứ gì đó xoẹt qua tâm trí Viola quay lại nhìn Lion chằm chằm.

- Sao thế?

Lion nhìn cô khó hiểu, dường như Viola đã phải gặp chuyện gì đó. Cô rất lạ.

Viola ngồi im như một khúc gỗ, mồ hôi trên lưng túa ra như tắm. Cô đã nhớ ra! Người đàn ông vừa rồi chính là người đã cứu cô thoát khỏi tên John trong con hẻm. Liệu có phải hay không đó cũng chính là người bị Lion giam cầm trong căn hầm đó? Liệu ông ta có phải là Victor Percell?

Những câu hỏi nối tiếp nhau hiện lên khiến tâm trí Viola rồi bời. Nhìn ra ngoài cửa xe, xe vừa chạy ngang qua tháp đồng hồ Big Ben, cô nhớ lại. "22h ngày mai tại tháp đồng hồ Big Ben" đúng vậy! Suýt nữa cô đã quên. Cô có thể biết tất cả nếu như đến gặp người đàn ông đó. Cho dù không biết đó có phải là sự thật ẩn dấu, con người đó có nguy hiểm hay không....cô vẫn muốn mạo hiểm!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.