Thiên Thần Mắt Tím

Chương 5: Bị bắt cóc (2)



Bàn tay Louis lạnh như băng nhưng vào giây phút môi hắn hạ xuống trên mu bàn tay của cô lại khiến nơi đó bỏng rát, ánh mắt hắn nhìn cô dụ hoặc, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên:- Tối nay cùng tôi tham gia một dạ tiệc

Dạ tiệc? Cô nhìn hắn đầy ngạc nhiên nhưng vài giây sau cô mới ý thức được mọi chuyện.

"Roạt" cô hất bàn tay hắn ra bằng một lực rất mạnh đồng thời nhanh nhẹ nhảy ra khỏi giường cách hắn 3m. Đùa gì chứ, bảo cô đi dạ tiệc cùng với hắn? Nực cười, cô nên lấy thân phận gì để đi với hắn? Là người có cha bị chết trong tay hắn sao? Ồ, hay cô phải nói cho hắn biết là giữa một thợ săn và một tên Ma-cà-rồng việc đi cùng nhau là một điều bình thường?

Nhìn Louis bằng ánh mắt lạnh lùng, cô cười khẩy trào phúng:

- Anh đưa tôi đến đây có mục đích gì?

Vẫn nhìn cô chằm chằm, đôi mắt xanh sâu thẳm dán chặt vào thân thể của cô, một tay tựa lên thành giường những ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi đang nở một nụ cười như có như không...Louis đang đánh giá thân hình cô.

Người con gái đứng trước mặt quá xinh đẹp, đường nét trên khuôn mặt hài hoà, bộ váy đen tới đầu gối làm tôn lên nước da trắng mịn. 85-59-87...cũng không tệ!

Nhận thấy ánh mắt xuồng xã của hắn đang nhìn vào thân thể mình Viola trừng mắt giận dữ, hắn ta không có chút lịch sự tối thiểu nào sao? Trong lòng Viola tràn đầy khó chịu cùng cảm giác ngượng ngùng, ban tay bất giác túm lấy một góc áo. Đứng trước hắn cô cảm thấy không có chút tôn nghiêm nào.

Louis nhìn cô, đáy mắt hắn hiện rõ đôi mắt màu tím trong veo của cô đang phản chiếu.....đôi mắt này khiến hắn không bao giờ quên từ ba năm trước, hắn ngồi dậy tiến gần tới chỗ cô..

- Anh..anh muốn làm gì?

Bản năng thợ săn trong con người cô trỗi dậy và cô biết sắp có điều gì đó xảy ra, bàn chân bước lùi về phía sau cho đến khi chạm vào góc tường. Thế là hết đường chạy...con sói thì đang đến gần mà con cừu non lại quá ư là ngon miệng! Hiện tại tâm trạng cô khẩn trương hơn bao giờ hết, tim đập nhanh, đôi mắt nhìn hắn đề phòng lo sợ. Nhưng có vẻ cô quá khẩn trương, hắn không làm gì mà chỉ chống hai tay lên tường thành công giam cô trong chính giữa bức tường và lồng ngực hắn, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt thạch anh không dời.

Cô bất giác nuốt nước bọt! Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

- Lễ phục để ở trên bàn, đúng 20h tối nay em sẽ đi dạ tiệc cùng tôi._ hắn ở bên tai cô nhẹ nhàng nhưng trong câu nói ý ra lệnh lại bao trùm.

- Tôi..sẽ không mặc!

Điều chỉnh tâm lý cô ổn định nhịp tim ngước đôi mắt to tròn nhìn hắn ngang bướng. Đúng vậy, không có lý do gì cô phải mặc nó cả. Tầm mắt liếc đến chiếc hộp đen dài để trên bàn cách đó vài mét khiến đôi mắt cô hiện lên vẻ chán ghét.

- Cũng được, tôi cũng sẽ không ngại mặc nó cho em. Sẽ không có chuyện tôi gọi người hầu thay đồ giúp em như đêm qua nữa!

Louis ghé sát tai cô mờ ám, giọng nói mang vẻ ám muội pha chút vô sỉ.

Cái gì? Cô nhìn hắn ngạc nhiên rồi cúi xuống nhìn chiếc váy đen đang mặc trên người mình... Nếu đúng như lời hắn nói thì đồng nghĩa với việc cô...CHƯA BỊ HẮN NHÌN THẤY???? Aaaaaa...aaaaa quá tốt rồi, thân thể cô thả lỏng, khoé miệng hiện lên một nụ cười mỉm.

Ý nghĩ đã bị hắn nhìn thấy hết khiến cô nổi lên một trận da gà nhưng mà thật sự là không có gì...may quá!

Louis nhìn cô thoáng vẻ hài lòng di chuyển đến bên cửa sổ:

- Quyết định như thế, 20h00p tôi tới đón em._ dứt lời nhảy từ trên cửa sổ xuống trước con mắt chữ A miệng chữ O của cô.

Cửa chính không đi lại nhảy từ cửa sổ xuống, hắn ta có vấn đề gì sao? Bước lại phía cửa sổ cô cúi đầu nhìn xuống và.....đôi mắt cô giãn ra hết cỡ. Cô....thế nhưng lại bị hắn ta nhốt ở một toà tháp cao chọc trời xung quanh bao bọc bởi một cái hồ sâu thăm thẳm. Hốt hoảng vì độ cao khiến cô chóng mặt Viola ngồi thụp xuống sàn vuốt trái tim đang đập run rẩy trong lồng ngực. Và giờ cô phát hiện ra, trong phòng không có cửa chính mà chỉ có duy nhất chiếc cửa sổ đang mở..đồng nghĩa với việc muốn ra ngoài phải đi qua chiếc cửa sổ kia. Thế nhưng khi nãy hắn....

Bất giác quay đầu ngước nhìn về phía cửa sổ cô nuốt nước bọt khan không giám nghĩ đến nếu một người rơi từ độ cao hơn 1000m xuống sẽ ra sao? Cô lắc đầu rùng mình....

Thế nhưng cô đã quên một việc, hắn đâu có phải là người thường....hắn là vua của loài Ma-cà-rồng khiến cho những người trong giới đều phải e sợ khi nhắc đến tên hắn: Louis Miller II. Cái tên đã cuốn cô vào những vòng xoáy hận thù-tình yêu sau này.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.