Thiên Thần Mắt Tím

Chương 53: Sự hận thù của Rose (1)



Từng ngày trôi qua, Viola vẫn trông đợi hi vọng Lion sẽ kể sự thật cho mình nghe nhưng căn bản là anh không hề đề cập tới. Sau ngày mưa hôm đó Viola tuyệt nhiên không có ra ngoài thêm một lần nào. Lion mỗi ngày đều bên cạnh bất chấp sự khó hiểu của mọi người và lãnh đạm của Rose anh bình thản nói "Tôi yêu em" không ngần ngại. Điều này làm cô rất khó xử không biết phải làm sao khi đối diện với sự lạnh nhạt trong đáy mắt của Rose.

- Rose!

Viola tần ngần đứng phía sau Rose lên tiếng, hiện tại mối quan hệ giữa hai người đang xấu đi khiến cô bất lực.

- Có chuyện gì?

- Em...em chỉ muốn nói....giữa em và Lion kh..ô

"Rầm" Rose tức giận hất đổ mọi thứ trên bàn xuống đất, giọng nói đầy vẻ phẫn nộ.

- VIOLA....TÔI NÓI CHO CÔ BIẾT, KHÔNG CẦN Ở TRƯỚC MẶT TÔI KHOE KHOANG TÌNH CẢM CỦA HAI NGƯỜI. ĐỪNG NHẮC ĐẾN TÊN ANH TA TRƯỚC MẶT TÔI.

- Không...em không hề có ý đó. Xin chị hãy nghe em nói hết.

Viola hốt hoảng lắc đầu nguầy nguậy, cô không ngờ Rose lại kích động đến như vậy. Có chuyện gì đã xảy ra sao?

- Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho hai người.

Rose hừ lạnh đẩy Viola ngã xuống sàn sau đó tức giận bước lên cầu thang để lại Viola bàng hoàng vẫn không rõ chuyện gì xảy ra.

.....

Rose lạnh lùng nhưng trong lòng đầy phẫn nộ. Nhận thấy bản thân vừa rồi vì tức giận mà có hơi kích động. Nhưng có sao? Đều là do hai con người đó tàn nhẫn với cô trước.

Chuẩn bị mở cánh cửa phòng ra bỗng một lực phía sau kéo cô lại. Chưa kịp định thần đã bị ánh mắt sắc lẻm của Lion làm cho giật mình.

- Anh...

- Rose! Ai cho cô lá gan lớn đến như vậy?

Lion cầm lấy tay Rose bóp chặt khiến mặt Rose đau đớn mà trắng bệch. Nhưng cũng không thể nào đau bằng nỗi đau anh gây ra trong lòng cô.

- Haha...gan tôi lớn sao có thể bằng anh tàn nhẫn loại bỏ con của mình.

Bóp chặt tay Rose hơn một chút Lion nhíu mày nhìn vào nụ cười nhạt trên môi của Rose mà tức giận. Tại sao cô nàng này lại phiền phức đến như vậy?

- Nếu cô gây ra bất cứ thương tổn nào cho Viola cô cứ chờ mà chết đi.

Nói xong Lion không chút lưu tình hất tay Rose thật mạnh khiến bả vai Rose đập vào tường đau đớn rồi xoay người bỏ đi.

- Lion....tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho hai người.

Rose ôm vai hét lên. Ánh mắt nhìn Lion đầy phẫn uất. Bàn tay túm lấy mép quần vò chặt nhưng móng tay vẫn xuyên qua đâm vào lòng bàn tay đau nhói.

Mà Lion chỉ để lại bóng lưng cao ngạo, lạnh lùng, vô tình bước đi không quay đầu lại.

Cầm chặt con dao trong tay Rose tóe lửa nhìn bóng lưng Lion mà nghiến răng tức giận! Một tay để trên bụng của mình......Rose cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn.

--------------------------

22strongp, tại sân thượng tòa nhà The Shard- tòa nhà cao nhất London.

Gió lồng lộn thổi như muốn cuốn bay tất cả. Mưa to không ngừng chút xuống xối xả. Viola run rẩy cầm chặt điện thoại khó nhọc mở mắt nhìn cái thân ảnh đẫm nước mưa của Rose đang đứng rìa thành chỉ cần bước một chút là Rose sẽ rơi từ trên cao xuống.

- Rose......chị làm gì vậy?

Viola hốt hoảng hét lên, bất chấp mưa gió mịt mù chạy lại gần Rose. Trái tim đập nhanh như muốn rớt ra ngoài vì sợ hãi, khuôn mặt cô trắng bệch lại.

- Đừng lại gần đây_ Rose quát lên.

- Rose...

Viola đứng lại nhìn Rose đầy lo lắng. Khi Rose nhắn tin cho cô đến đây cô đã cảm thấy bất an nhưng không ngờ Rose lại kích động đến như vậy. Những hạt mưa táp vào mặt đau rát nhưng cô không còn quan tâm nữa, nhìn Rose đứng chơi vơi trên mép sân mà trái tim muốn co rút lại. Tòa nhà này cao nhất London, với độ cao 309,6m sẽ khiến cho bất kì ai yếu tim nếu đứng đây huống chi nếu rơi xuống sẽ tan xương nát thịt.

- Rose, có gì thì lại gần đây rồi nói được không?

- Viola... có biết vì sao tôi gọi cô đến đây hay không?

Rose không để ý đến vẻ mặt đang lo sợ của Viola mà nở một nụ cười nhạt, ánh mắt sắc lẻm nhìn Viola chứa đầy phẫn uất.

- Không biết....em không biết! Chị lại đây rồi nói có được không?

Viola cố gắng thuyết phục nhưng đôi mắt Rose lạnh lùng khiến cô không biết phải làm sao. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Rose? Tại sao chị ấy lại hành động như vậy?

- Không biết? Cô nói cô không biết? Haha....vậy đứa con của tôi vì ai mà mất đi? Hả? ĐỨA CON CỦA TÔI VÌ AI MÀ MẤT ĐI?

Rose kích động gầm lên, rút khẩu súng ra hướng về phía Viola. Nghĩ đến đứa con chưa hình thành của mình trong lòng càng chua xót cùng mất mát. Tất cả cũng chỉ vì cô ta, nếu không phải cô ta Lion cũng sẽ không ép cô bỏ nó. Tất cả là cô ta.

- Con?

Viola hóa đá. Đôi môi mấp máy, vẻ mặt chấn động nhìn về phía Rose. Rose vừa nói đến đứa con sao?

- Rose...rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Đứa con mất đi..là sao?

Viola cảm nhận được cõi lòng Rose đang tan nát, cô cảm nhận được nỗi đau mất mát ấy. Chỉ là.... đứa con đó là của Lion sao? Bộ não nhanh chóng nhớ lại cảnh tượng ở quán bar hôm đó. Rốt cuộc là Lion đã làm chuyện gì tàn nhẫn đến như vậy?

- Hahaha.... Lion yêu quý của cô không nói cho cô biết sao? Rằng chính anh ta đã ép buộc tôi bỏ đứa bé...chỉ vì cô. CHỈ VÌ CÔ!

"Cốp" điện thoại trên tay rơi xuống sàn, Viola bàng hoàng nhìn Rose không chớp mắt. Đưa tay lên bịp miệng ngăn cho tiếng nức nở nghẹn ngào.

- Chị nói.... Lion phá bỏ đứa bé của hai người sao?

- Viola, đứa bé chỉ có vài tuần tuổi thôi. Em có biết....nó chỉ có vài tuần tuổi thôi....chỉ vài tuần tuổi.

Rose khóc lóc nức nở đến xé lòng, khuôn mặt tràn đầy bi ai thống khổ. Con của cô.....con của cô...chỉ vài tuần tuổi. Giây phút nhìn thấy đống máu người ta hút ra cô cảm giác như chính mạng sống của mình đã chết. Đứa nhỏ chưa kịp hình thành, chưa được đón Mặt Trời vậy mà lại chịu một cái chết quá nghiệt ngã.

Viola nhìn Rose nước mắt không kìm chế được mà tuôn ra như mưa. Thì ra... Lion lại có thể tàn nhẫn làm cái việc không bằng cầm thú ấy.

Cố gắng trấn tĩnh lại, Viola vuốt khuôn mặt đẫm nước mưa của mình chậm rãi tiến lại gần Rose.

- Em hiểu....Rose, không cần quan tâm Lion có được hay không? Em và chị rời khỏi nơi này làm lại từ đầu có được không?

Viola run rẩy giơ cánh tay về phía Rose, nhẫn nại xoa dịu trái tim đang tan nát.

- Đưa khẩu súng cho em đi! Rose.....nắm lấy tay em, chỗ đó rất nguy hiểm.

Rose nhìn Viola ánh mắt dần dần dịu lại, buông lỏng ngón tay khẩu súng rơi xuống. Nước mắt nhoè ướt rơi lã chã hoà vào nước mưa lạnh buốt. Đôi môi tím tái khẽ mấp máy.

- Có thể sao?

- Có thể! Chỉ cần chị đưa tay ra.....chị sẽ có một cuộc sống mới.

Viola kiên nhẫn giữ nguyên cánh tay ra, cánh tay mỏi nhừ bị nước mưa táp vào đau rát. Nhưng cô tuyệt đối không bỏ mặc Rose.

Bần thần nhìn cánh tay Rose đang giơ ra trước mặt, Rose im lặng không nói gì, không nhúc nhích.

"Chỉ cần chị đưa tay ra....chị sẽ có một cuộc sống mới" câu nói của Viola như liều thuốc mê cuốn cô vào trong. Bàn tay chậm rãi vươn ra...tiến lại bàn tay của Viola thật gần......

-------------

Lion phóng xe máy như điên lao giữa đường phố như một kẻ điên. Anh đang rất tức giận....thuộc hạ báo tin Viola ra ngoài gặp Rose trong lòng cực kì lo lắng. Một nỗi lo bất an dâng lên khi anh nhớ lại vẻ mặt hận thù của Rose hồi chiều. Chắc chắn cô ta sẽ làm gì đó gây ra thương tổn cho Viola. Ánh mắt toé lửa phóng chiếc moto như bay hết tốc lực đến toà nhà The Shard. Nhìn toà nhà cao chọc trời phía xa bất giác anh nghiến chặt răng lại.

- Đừng xảy ra chuyện gì khi tôi tìm được em.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.