Thiên Thần Mắt Tím

Chương 56: Fred và vick



Chiếc xe Cadilac lao vút đi trong màn đêm. Cater nhìn qua gương chiếu đến khuôn mặt trắng nhợt nhạt của Viola mà nhất thời sửng sốt. Lạnh lùng, băng giá cùng thất vọng..đều hiện rõ trên khuôn mặt cô.Bàn tay cầm chặt chiếc khuy áo đến trắng bệnh. Viola hận không thể bóp nát nó.

- Cô muốn làm gì?

Cater nhìn về phía Viola dò hỏi. Kỳ thực ngay lúc này gã cũng muốn cầm súng nã thẳng vào tim Lion. Những gì Lion gây ra cho cha gã...gã nhất định không bỏ qua. Chỉ là muốn xem cô gái nhỏ này tính làm gì.

- Hãy để tôi suy nghĩ.

Cater cũng không nói gì nữa mà chuyên chú lái xe, chợt nhìn ra kính chiếu hậu mặt mày gã biến sắc.

- Bám chắc vào

- Có chuyện g.g.ì áaaa

Viola không hiểu chuyện gì thì đã thấy Cater bẻ tay lái ngoặt vào một con đường vắng. Theo quán tính do bẻ tay lái bất chợt Viola đụng đầu vào thành cửa xe.

- Cater, anh làm gì vậy?_ Viola hét lên.

- Chúng ta có kẻ bám đuôi.

Cater tăng tốc lao đi như bay, một tay rút khẩu súng ra lên nòng.

- Bám đuôi?

Viola khó hiểu quay ra phía sau...chỉ thấy trong bầu trời đêm xuất hiện một thân ảnh có đôi cánh lớn đang bám theo xe của họ.

- Đó là Joy Miller, là Joy Miller.

Viola nhận ra bóng hình sửng sốt hét lên, cái người đang bay phía sau chính là người mới thức giấc cách đây vài tháng. Cha của Louis!

- Tôi biết.

Cater mở cửa kính, thò đầu ra ngoài cửa xe giơ súng về phía Joy Miller.

"Đoàng....đoàng" tiếng súng vang lên chói tai bay với vận tốc ánh sáng về phía Joy Miller. Chỉ một động tác lách người nhẹ nhàng ông dễ dàng tránh được. Tiếp tục sải cánh bay theo chiếc xe đang xé gió kia.

- Oh shit!

Cater chửi thề một tiếng chui đầu vào xe tiếp tục tăng tốc. Chiếc xe chạy xa khỏi thành phố phóng đến một đường đua xuyên núi, bên cạnh là vách núi hướng xuống biển.

Viola mặt cắt không còn một giọt máu, bàn tay nắm chặt vào thành ghế..thân thể lắc lư mỗi khi Cater bẻ lái qua mỗi khúc cua.

- Cater...chậm..chậm một chút.

- Cô nghĩ ông ta sẽ chậm lại sao?

Viola cố gắng đè nén cảm giác buồn nôn trong lòng mà khó khăn nhìn ra cửa kính. Không thấy hình bóng Joy Miller đâu, trong lòng vui sướng khẽ thở phào.

- Cater, chúng ta cắt được dấu ông t..ta rồi. Aaaaaa

Cater bất chợt phanh cái "kítttt" trán Viola đập mạnh vào cửa kính một cái rõ to. Chiếc xe quệt một vệt dài toé lửa mới dừng lại.

Viola đau nhức ôm trán chậm rãi ngước mặt lên.

- Cater...

- Ở yên trong xe.

Nói rồi tháo dây an toàn Cater cầm theo khẩu súng lúc nãy bước ra khỏi xe.

Nếu như lúc nãy nhờ ánh đèn đường sáng mới nhìn thấy Joy Miller thì bây giờ ngoài chiếc đèn pha ở ô tô xung quanh tối mịt không thấy bóng dáng.

Viola cố gắng nhíu mày nhìn về phía trước, chỉ thấy bóng dáng to lớn của Cater choán hết tầm nhìn. Joy Miller đang ở ngoài ư?

Nghĩ tới bản thân ông ta vô cùng đáng sợ Viola nghĩ cũng không chịu ngồi yên mở cửa quyết tâm ra ngoài.

- Cater

Viola tiến lại gần mui xe, bóng dáng Joy Miller hiện rõ ra trước mắt. Trái tim không kìm lòng được mà run rẩy vì sợ.

- Vào xe!_ Cater không nhìn Viola mà gắt lên khẩn trương.

- Ông....có chuyện gì?

Viola đè nén cảm giác sợ hãi mà bước đến gần. Cô tin là ông ta sẽ không lấy mạng của cô. Chỉ là...lần này ông ta muốn làm cái gì?

- VIOLA

Cater quay lại quắc mắt nhìn Viola tức giận. Cô gái này sao lại bướng bỉnh đến như vậy?

Thở dài trong lòng Viola nhìn Cater đầy cảm kích. Biết là gã lo lắng cho cô nhưng cô có cảm giác Joy Miller xuất hiện là muốn gặp cô. Vậy nên cô cũng không muốn gã bị dính vào.

Joy Miller nhìn Viola đầy thâm ý, đôi mắt xanh nhìn chăm chú vào Viola như đang xem xét. Cô gái này lại có thể khiến cho hai đứa con của ông say đến như thế.

- Ta muốn mời cô đến Back Cemetery một chuyến.

- Không được!

Lời vừa nói ra đã bị Cater phản đối ngay tức khắc. Mang Viola đến đó làm gì? Cha gã nói gã phải mang cô an toàn trở về, gã tuyệt đối sẽ không để ai mang cô đi.

- Cater, vì cậu là con trai của Victor nên ta không muốn nhiều lời. Quay về đi.

"Cạnh" Cater hùng hổ giơ khẩu súng lên. Đôi mắt híp lại nguy hiểm, một tay kéo Vilola đứng sau lưng mình. Ánh mắt nhìn Joy Miller thách thức.

- Nếu thế hãy nghĩ đến việc cha tôi đã từng chăm sóc cho người ông yêu mà đừng lại gần đây. Viola tôi sẽ đưa cô ấy về.

- Cậu dám cò kè với ta?

Giọng Joy Miller âm lạnh, rừng cây xung quanh nhất thời bị một lớp băng bao phủ. Trên khuôn mặt của Viola và Cater cũng bám một lớp băng mỏng.

Trái tim đập nhanh liên hồi. Viola biết ông ta đã tức giận. Vội vàng đứng trước mặt túm lấy khẩu súng trên tay Cater lắc đầu nguầy nguậy.

- Cater, anh về trước đi.

- Không được!

Gã dù sao cũng là một người đàn ông. Chẳng lẽ vì chuyện này mà cúp đuôi bỏ chạy bỏ mặc một cô gái ở đây sao? Hơn nữa cũng đã hứa với cha sẽ đưa cô gái này an toàn.

- Cater, nghe tôi nói....tôi muốn anh về trước. Ông ta sẽ không làm gì tôi đâu.

Phía sau Joy Miller nhếch một nụ cười thích thú. Lại có người dám chắc như đinh đóng cột nghĩ rằng ông sẽ không làm gì. Haha....cũng đúng! Ông sẽ không làm hại người con gái Lion yêu. Suy cho cùng cũng sắp trở thành người một nhà.

- Cô bị ngốc sao? Cô có biết đó là đâu không?

Cater kích động gầm lên. Thật sự rất muốn cho cô gái này một trận.

- Tôi biết! Vậy nên sẽ không có việc gì.

Vò đầu bứt tai khó chịu, Cater hết nhìn sang Viola lại liếc mắt nhìn những cây cối bị đóng năng. Nếu bây giờ gã chiến đấu sẽ không có cửa thắng. Thôi thì lui một bước vậy.

- Chờ tôi! Tôi sẽ cứu cô.

Viola thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu cho gã an lòng sau đó mới từ từ quay lại nhìn Joy Miller.

- Tôi sẽ đi cùng ông.

...

***************************************

Trong một đường cống chạy khắp thành phố. Mùi tanh tưởi của rác thải chảy xuống hôi thối. Nước ngập tới gần bắp chân...không gian tối tăm đáng sợ.

Bình tĩnh đi qua mất khúc ngoặt Fred mặt không cảm xúc cầm chặt thanh kiếm tiến sâu vào một lối đi xuống lòng đất.

Những bóng đen nhanh chóng xoẹt qua, lũ cấp E nhìn Fred gầm gừ nhưng không dám làm gì. Chúng e dè thanh kiếm bạc trên tay Fred.

Mãi một lúc lâu sau.....

Fred đang đứng trong hang ổ của lũ cấp E. Một cứ điểm hàng trăm năm của chúng. Hàng trăm con cấp E đang treo mình trần đất nằm ngủ, một số khác nhận ra sự xuất hiện của Fred nhanh chóng bay về phía anh ta.

"Xoẹt..tt" cái đầu của một con xấu số bay lên rơi phịch xuống đất. Phút chốc cả hang ổ lũ cấp E láo nháo....chuẩn bị xông vào Fred.

- Tất cả dừng lại.

Một giọng nói trầm đục phát ra. Lũ cấp E lùi lại nhưng vẫn nhìn Fred gầm gừ đe dọa.

Từ phía sau một thân hình già lụ khụ gớm ghiếc chậm rãi xuất hiện. Thân hình già nua, lông lá dài như vượn. Hai cái tai to bè như tai rơi. Con mắt trắng dã đáng sợ.

- Vick

Fred nhàn nhạt lên tiếng khi cái người tên Vick xuất hiện. Đây chính là thủ lĩnh của lũ cấp E.

- Dám giết người ngay trên địa bàn của ta. Lá gan thật lớn

Vick vểnh đôi tai rơi cùng con mắt trắng dã lên nhìn Fred đầy ngoan độc.

- Tôi muốn bàn với ông một việc.

Fred nhìn Vick đầy thách thức, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh tanh không cảm xúc.

- Bàn bạc?

Không trả lời mà Fred tiến lên ghé vào đôi tai dơi của Vick nói gì đó. Chỉ thấy đôi mắt trắng dã của Vick hiện lên tia hồ hởi. Sau cùng suy nghĩ một chút ông ta mới hướng về lũ thuộc hạ của mình ra lệnh.

- Tập trung lực lượng! Tất cả tiến đến lâu đài Black Cemetery.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.