Thiên Thần Mắt Tím

Chương 57: Em yêu anh



Viola được đưa đến Back Cemetery, không sợ hãi như lần trước nữa mà dáng vẻ thong dong bình tĩnh. Bởi cô biết sẽ không có ai dám làm gì cô. Chỉ là cô cũng không hiểu Joy Miller đưa cô đến đây làm gì? Có vẻ như lại là một dạ tiệc. Viola đang bị mấy cô hầu xoay mòng mòng, trang điểm, làm tóc...bắt cô mặc một bộ váy đen lông chim nặng chịch trên người. Viola nhìn chính mình trong gương mà hoảng hồn. Mái tóc đen tuyền được uốn xoăn nhẹ, đôi mắt thạch anh được kẻ viền mắt sắc sảo. Đôi môi được thoa một lớp son bóng rất hấp dẫn. Bộ váy đen dài đến mắt cá chân làm nổi bật làn da trắng ngần. Viola cũng không thể ngờ rằng mình lại quyến rũ đến như vậy.

Một bóng dáng tiến lại gần....

Louis từ phía sau nhìn bóng lưng trắng ngần của Viola nhất thời bị hấp dẫn. Cũng giống như Viola, Louis cũng không biết cha hắn mang cô đến đây làm gì. Cố ý để cô mặc đẹp như vậy chắc chắn là có việc gì đó. Hôm nay hắn cảm thấy một cơn bão lớn đang đổ ập tới.

- Tôi sẽ đưa em về.

Viola giật mình quay đầu lại, hình dáng tiều tụy của Louis đập vào mắt khiến cô đau lòng. Cô đã trách nhầm Louis...cái chết của thầy Athur không liên quan gì đến hắn cả. Thế nhưng nghĩ đến cái chết vô tội của người phụ đó khuôn mặt cô không khỏi lạnh lẽo.

- Không cần! Chính tôi cũng muốn biết rốt cuộc là cha anh muốn làm cái gì.

- Đi cùng tôi! Cùng tôi rời khỏi nơi này mãi mãi.

Louis kích động muốn nắm tay Viola kéo đi ra cửa. Vừa rồi một bóng hình quen thuộc đi qua nhất thời khiến hắn bất an.

Đó là Lion! Tại sao Lion lại ở đây? Cha hắn đưa cô đến đây lẽ nào.....

- Louis...buông tôi ra!

Viola vùng vằng muốn thoát khỏi cánh tay Louis, cô cũng không hiểu vì sao Louis lại kích động đến như vậy.

- Viola, đi cùng tôi.

Louis ôm lấy cô thật chặt, giọng nói nỉ non phát ra như cầu xin.

- Buông ra...nếu không tôi sẽ giết anh.

Viola trầm giọng, một con dao kề vào ngực trái Louis, đôi tay run run cầm chặt lấy cán dao mà lo sợ.

Louis nhìn con dao trong tay cô, thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi bàn tay hắn túm lấy tay cô hướng mũi dao đâm vào ngực mình.

- Cầm lấy và đâm vào tim tôi đi! Không có được em thì một là tôi sẽ tàn sát tất cả. Hai...em giết tôi.

Louis nhìn cô thản nhiên nói ra, dùng lực túm tay Viola cầm dao đâm vào ngực trái mình một chút. Máu tươi nhất thời chảy ra, tràn qua kẽ tay của Viola.

Viola hoảng hồn muốn rút tay mình ra. Cô không ngờ hắn lại làm như vậy, cô chỉ muốn hù dọa hắn để buông tay cô ra. Tại sao hắn lại như vậy?

Nhìn ngực áo hắn bỗng chốc nhuộm đỏ Viola nhất thời khẩn trương sợ hãi. Ký ức trong rừng hôm đó hắn một thân máu chảy đầm đìa, còn có lúc hắn ngất đi bỗng chốc như một đoạn phim ùa về. Nước mắt bắt đầu tuôn ra, Viola dứt khoát rút con dao ra, cũng may không đâm vào sâu thế nhưng máu từ vết thương vẫn không ngừng rỉ ra.

- Không..

Viola dùng hai tay bịp chặt lại vết thương trên ngực trái Louis, cô đang lo sợ....rất sợ...sợ hắn biết mất.

Nhìn thấy biểu hiện của cô Louis nở một nụ cười vui vẻ, kỳ thực vết thương nhỏ này đối với hắn không hề hấn gì.... Thế nhưng cô gái này lại lo lắng cho hắn như vậy, như thế cũng đáng.

- Đừng khóc! Tôi không sao.

Louis nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má Viola, ánh mắt tràn đầy vui vẻ.

- Anh...ngu ngốc! Louis Miller. Điều tôi gét bản thân mình nhất là không kìm lòng được mà đã yêu anh... Tại sao tôi lại yêu người ngu ngốc như anh chứ?

Viola tức giận khóc lóc, bàn tay vẫn bịp chặt vào vết thương của Louis. Chỉ là khi cô nói ra nhất thời khiến hắn như hoá đá.

- Em yêu tôi?

Louis nâng khuôn mặt của Viola lên ngạc nhiên hỏi nhưng cũng không dấu nổi vẻ vui mừng trong đáy mắt.

- Không!

Viola biết mình lỡ lời, khuôn mặt đỏ ửng lên xấu hổ. Cô cũng quá kích động nên mới không kìm lòng được mà thốt ra.

Louis nở một nụ cười gian tà, đôi môi mỏng cúi xuống hôn lên môi Viola không để cho cô kịp thích ứng. Bàn tay nâng ót của Viola lên hôn triền miên không dứt. Hương vị của cô quá ngọt ngào khiến hắn không thể dừng lại, bàn tay phía sau cũng vuốt ve cái lưng trắng ngần của Viola càng khiến hắn hôn cô mãnh liệt.

Viola muốn tránh cũng không được, bàn tay để trước ngực hắn muốn đẩy hắn ra nhưng sực nhớ vết thương trên ngực hắn thành ra không dám phản kháng.

Viola bị Louis hôn mềm nhũn vô lực phải dựa vào lòng hắn. Cái thân hình nhỏ bé bị hắn hôn mà thiếu dưỡng khí nhất thời như muốn ngất đi. Louis khó khăn rời khỏi môi cô thở dốc, áp trán của mình vào trán cô mới nhẹ nhàng lên tiếng.

- Yêu tôi không? Nếu em dám nói không tôi sẽ tiếp tục hôn.

Viola đang muốn mở miệng nói "không" nhưng nghe câu đe dọa của hắn hoảng hồn muốn rời khỏi vòng ôm của hắn. Nếu còn bị hôn như vậy đảm bảo cô sẽ chết vì thiếu oxi. Cô không muốn có một cái chết xấu hổ như vậy.

Thấy cô không trả lời Louis giả bộ cúi xuống làm động tác muốn hôn cô nữa thì Viola vội vàng dương cờ trắng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Louis đắc ý cười nhẹ, khuôn mặt yêu nghiệt ghé sát hôn nhẹ vào má Viola một cái, bàn tay vuốt tóc cô nhẹ nhàng.

- Anh muốn nghe em nói lần nữa.

Viola nhìn Louis đầy xấu hổ, bẽn lẽn kiễng chân đặt lên môi hắn một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, sau cùng mới nhìn sâu vào mắt hắn khẽ mở miệng.

- Em yêu anh!

Lời nói tràn vào trái tim hắn nhẹ bẫng, ấm áp. Louis hạnh phúc ôm cô thật chặt, một lời hẹn phát ra.

- Sau đêm nay chúng ta sẽ đi.

***************************************

"Krecc..ccc" con chim đại bàng bay lượn vòng quanh trên toà lâu đài.

Fred đứng trên một cái cây phía dưới là hàng trăm tên cấp E đang chực chờ lệnh xông lên phía lâu đài.

- Tiểu thư Anna.

Đôi môi Fred chậm rãi mấp máy, đêm nay hắn sẽ cứu Anna ra. Vào cái ngày Joy Miller tỉnh dậy không lâu sau Anna bị ông ta đưa về lâu đài. Lúc đó bản thân Fred hận không thể kéo Anna lại. Vốn dĩ muốn mang Anna qua Nhật sống một cuộc sống bình dị nhưng Joy Miller phá nát tất cả. Muốn Anna kết hôn với Louis sao? Nhưng hắn ta không yêu Anna làm sao có thể mang lại cho cô hạnh phúc?

- Bao giờ chúng ta tấn công?

Từ phía sau Vick như một bóng ma xuất hiện khàn khàn lên tiếng.

Được biết hôm nay Joy Miller tính làm gì. Đây là một cơ hội tốt cho loài cấp E tấn công. Chiếc ghế quyền lực kia ông ta rất muốn.

- Sắp rồi.

Fred nhàn nhạt lên tiếng sau đó nhảy xuống đất biến mất về phía sau vách đá.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.