Thiên Thần Mắt Tím

Chương 6: Dạ tiệc máu (1)



Suốt mấy tiếng đồng hồ xem xét căn phòng Viola thất vọng khi không thể tìm được đường thoát, căn phòng rộng rãi nhưng chỉ có độc nhất một chiếc bàn và một cái giường đồng đều ton-sur-ton màu đen tuyền. Cũng phải thôi, Ma-cà-rồng vốn sợ ánh sáng Mặt Trời, chúng sẽ bị thiêu cháy dưới ánh nắng gay gắt, nhưng lũ cấp E thì ngược lại, chúng có thể di chuyển vào ban ngày, bị ánh sáng gay gắt chiếu vào cũng không sao nhưng bù lại phải mang cái hình dáng gớm ghiếc cho đến khi chết, đó chính là cái giá phải trả cho việc làm thuật bị cấm. Như sực nhớ ra điều gì đó Viola lại nhìn về phía bầu trời phía ngoài cửa sổ, bầu trời đầy mây xám xịt....cho nên hắn mới có thể đi lại vào ban ngày mà không bị thiêu đốt sao?

Viola đâu biết thực chất Ma-cà-rồng thuần chủng có thể đi lại vào ban ngày nhưng sức mạnh sẽ không thể phát huy tối đa, mà Louis là một Ma-cà-rồng thuần chủng nên việc đó đối với hắn là chuyện bình thường.

Thời gian hẹn đã suýt soát, Viola ngồi trên giường suy nghĩ "có nên mặc hay không?" dám chắc một điều hắn sẽ không ngại mà mặc cho cô thật, hắn có gan bắt cóc cô tới đây thì chuyện này có gì mà hắn không dám làm! Nhưng cái câu hỏi "hắn bắt mình tới đây làm gì?" mới khiến cô quan tâm hơn hết. Cách tốt nhất là tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt, Lion chắc chắn đang giận dữ mà lùng sục tìm cô khắp nơi...có khi nào anh nghĩ cô bỏ trốn không?

Lòng chấn tĩnh lại, Viola biết cô có thể trốn thoát nếu như đến dạ tiệc kia! Đây là cơ hội cuối cùng của cô, cho nên bàn tay mở chiếc hộp lấy ra bộ váy đen tuyền kia mặc vào người.

***************************************

Tại căn cứ Vampire Hunter,

Lion đã cho dừng việc tìm kiếm Viola, anh tin chắc việc Viola bị bắt cóc có liên quan tới anh và sẽ nhanh chóng có thông điệp gì đó gửi đến. Ngồi im như tượng trong phòng của Viola, khứu giác tham lam hít lấy mùi thơm Lavender thoang thoảng còn vương trên gối của cô....trong thâm tâm anh có ý nghĩ tới việc là cô bỏ trốn, điều này làm anh tức giận, làm anh bồn chồn, làm anh lo lắng!

"Cộc..cộc" tiếng gõ cửa vang lên và một người con gái có phong cách cá tính bước vào:

- Lion, anh có thư

Đưa tay nhận lấy phong thư từ Rose anh đâu để ý ánh mắt cô nàng đang nhìn mình đắm đuối, dịu dàng, tràn đầy yêu thương...Rose biết rõ sẽ chả có một người con gái nào có thể bước vào trái tim lạnh giá này...họa chăng chỉ có thể là người con gái đó. Đó cũng chính là lý do vì sao yêu anh rất nhiều nhưng không dám thổ lộ, tình yêu đơn phương kéo dài suốt ba năm qua khiến cô đau khổ. Khẽ thở dài Rose bước ra ngoài, dáng đi cô độc...nếu như cô mất tích như Viola anh có đi tìm, có lo lắng cho cô như đối với Viola hay không?

Mở phong thư ra đập vào mắt Lion chỉ vẻn vẹn hai từ "Dark Blood". Con ngươi anh tối sầm lại, bàn tay vò nát bức thư, anh nhanh chóng lao ra khỏi phòng.

***************************************

Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình qua tấm kính cửa sổ Viola nhìn trân trân vào người con gái xinh đẹp đang mặc bộ váy dạ tiệc màu đen quyến rũ. Chiếc váy được thiết kế như một bông hoa hồng, nếp gấp uốn lượn, trên những nếp váy đính những hạt trân châu màu đen làm cho bộ váy càng thêm cao sang dụ hoặc. Thiết kế không hở ngực nhưng lại làm lộ lưng, cái lưng trắng muốt của Viola nổi bật trên nền váy đen khiến người khác chỉ muốn chạm tay vào mà vuốt ve. Mái tóc dài xuôn mượt như thác nước đổ xuống ngang lưng và đôi môi đỏ tự nhiên không cần son phấn. Cô đẹp một cách ma mị, nếu chỉ cần chớp đôi mắt thạch anh thì không biết bao nhiêu người con trai phải si mê dưới chân cô.

Vào lúc này, một cơn gió lớn thổi tung cánh cửa sổ làm Viola loạng choạng ngã xuống đất, một bàn tay lạnh như băng kéo cô đứng dậy. Trước hành động đột ngột của Louis cô không kịp phản ứng liền ngã vào lòng hắn, Louis thuận thế bế cô nâng lên.

- Anh?

- Đến giờ rồi, đêm nay chắc sẽ thú vị lắm!

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đây chắc hẳn là một điềm báo, sẽ có chuyện gì xảy ra vào đêm nay sao?

Louis bế cô đứng trên thành cửa sổ khiến cô bàng hoàng, hắn ta không định nhảy xuống từ đây chứ? Cô gãy giụa muốn thoát ra khỏi lòng hắn, cô chưa muốn chết một cách lãng xẹt như vậy.

- Yên nào, nếu không tôi sẽ ném em xuống.

Lời nói cảnh cáo phát huy công dụng ngay lập tức cô không dám có bất cứ hành động nào phản kháng nữa thay vào đó là trừng mắt nhìn hắn cho hả dạ.

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn như cừu của cô Louis bao bọc cô trong chiếc áo choàng đen của mình rồi không để cô kịp phản ứng hắn nhảy xuống.

- Aaaa..aaaaaa

Viola hét lên, bàn tay vô thức luồn qua cổ hắn giữ thật chặt, đôi mắt nhắm tịt lại...Cô sẽ chết sao?

Thế nhưng hồi lâu không có động tĩnh gì cho việc va đập mà thay vào đó cảm giác lâng lâng thế chỗ, Viola hé mở con mắt màu tím ra nhìn cô ngạc nhiên đến nỗi đưa tay lên che cái miệng đang há hốc của mình. Trên lưng hắn ta không biết tự lúc nào đã xuất hiện hai cái cánh đen tuyền to lớn có hình dáng hơi giống loài rơi nhưng đẹp và đẳng cấp hơn nhiều. Louis ôm cô thật chặt bay đến một toà lâu đài phía xa, toà lâu đài nằm trên đỉnh của một ngọn núi cao treo leo, xung quanh bao bọc bởi rừng cây lá kim rập rạm, bị sương mù che phủ cho dù ánh nắng Mặt Trời có gay gắt đến đâu cũng không thể xuyên qua đám sương mù đó. Đôi mắt cô dường như không thể tin được lại có một nơi như thế trên Trái Đất này, toà lâu đài màu đen u ám đang dần hiện rõ trước mắt cô. Ghé sát vào tai cô miệng Louis khẽ ngậm vành tai nhỏ nhắn trong miệng hắn dụ hoặc:

- Dạ tiệc máu tại lâu đài Dark Blood, chào mừng em Viola.

Dạ tiệc máu? Cô ngước mắt nhìn hắn như sợ tai nghe nhầm, bàn tay túm chặt chiếc áo choàng đen của hắn, giọng nói nghiến răng lạnh tanh:

- Các người lại giết những con người vô tội?

Không trả lời câu hỏi của cô hắn khẽ nhếch môi một nụ cười mang ý vị sâu sa, ôm cô chặt hơn Louis nhanh chóng bay về phía cửa lâu đài nơi có ánh sáng đang leo lắt phát ra.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.