Thiên Thần Mắt Tím

Chương 62: Ký ức



- Ngươi...ngươi...rốt cuộc ngươi muốn làm gì?Một giọng điệu sợ hãi vang lên trong căn hầm ẩm mốc mùi phân chuột sộc lên nồng nặc, sàn đất ẩm ướt nhớp nháp. Vick sợ hãi lùi về một góc phòng. Đã vài tháng kể từ sau cuộc tổng tiến công thất bại đó ông ta chốn chui chốn lủi mọi ngóc ngách hòng tránh được sự truy sát của Lion. Thế nhưng đời lắm bất ngờ, cuối cùng cũng rơi vào tay Lion. Số phận bi thảm đang đến dần.

Tên Fred đáng chết dám lừa ông. Nghĩ tới Fred càng làm cho Vick sôi máu. Sống ngần ấy năm lại bị một tên nhãi vắt mũi chưa sạch lừa.

Fred nói rằng Joy Miller lâm trọng bệnh, Louis và Joy đang xảy ra chiến tranh lạnh. Cứ nghĩ rằng sẽ lợi dụng "lòng quân hoang mang" quân nhà vua không có sự chuẩn bị tấn công giành thằng lợi. Không ngờ....đã vậy nửa trận chiến Fred ôm người đẹp biệt tăm biệt tích. Lúc đó phát hiện đã quá muộn, đám cấp E của ông thiệt hại hơn phân nửa.

- Ngươi nghĩ rằng sau khi gây ra chuyện lớn như thế nghĩ mình có thể sống sao?

Lion hừ lạnh nhìn Vick đầy khinh bỉ. Nếu không phải do ông ta thì Viola sẽ bị cắn sao? Cô ấy sẽ bị Louis biến đổi sao? Muốn được sống yên ổn? Đừng mơ tưởng!

- Lion...đừng quá ngông cuồng. Việc làm của ta không là gì so với việc ngươi đã làm ba năm trúớc. Hahaha....đừng mong quên.

Vick phát rồ cười ha hả nhìn Lion đầy chế giễu.

Nhếch một nụ cười nửa miệng, giơ khẩu súng để giữa mi tâm Vick, ngón tay bóp cò.

- Vậy hãy để nó trôi vào quá khứ đi.

"Đoà..nn..g" máu từ Vick bắn tung toé lên mặt, Lion lạnh lùng xoay người rời khỏi căn phòng. Viola có lẽ đang chán nản ở lâu đài chờ anh về. Ngày cử hành hôn lễ cũng sắp tới rồi.

....

Một ngày của 3 năm trước,

Trời mưa rơi tầm tã, sấm chớp đùng đùng. Lion đứng trước một hang động mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào Vick đang như một xác chết nằm dưới đất như một nùi rẻ rách. Bên trên trần hang động là hàng ngàn con cấp E đang treo mình nằm ngủ.

Chúng đã bị nhốt ở đây 15 năm... Louis đã phong toả kết giới giam giữ.

Nhận thấy có người đến gần Vick vểnh tai lên nghe ngóng, lồm cồm đứng dậy.

- Ồ! Thảo nào hôm nay trời mưa.

Lion nhìn Vick không chớp mắt, bước chân lại gần tới cửa hang.

- Có muốn rời khỏi đây?

Vick ngạc nhiên nhìn Lion như hoá đá. Cậu ta vừa nói với ông điều gì? Ông không nằm mơ chứ?

- 15 năm là quá dài.....thế nhưng điều kiện của cậu là gì?

Vick cũng không phải là kẻ ngu, ông thừa hiểu "Trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí" huống chi Lion là người có dã tâm lớn.

Nở một nụ cười giảo hoạt, Lion hài lòng với biểu hiện của Vick.

- Tàn sát tất cả

- Được!

...

Và thế là Lion chính là người phá hủy kết giới khiến lũ cấp E ồ ạt thoát ra tràn vào giết hại con người.

Alan cũng đâu hay biết chính đứa đệ tử của mình đứng sau vụ tấn công. Việc ông bị một tên cấp E cắn Lion cũng chứng kiến nhưng không ra tay giúp đỡ. Để ông từ từ chết đi.

- Louis....xin...xin cậu..giết tôi..

Phải! Cuối cùng khiến cho Viola hận Louis. Đấy chính là điều Lion muốn. Anh muốn cho Joy Miller biết không thể bỏ mặc càng không để cho Louis yên ổn lên làm vua.

Nhưng Lion đâu biết việc đi gặp Vick đã bị Victor phát hiện. Ngày Alan chết Victor cũng có mặt nhưng sau đó ông bị mất tích mấy năm trời. Lion nhốt Victor ba năm, nếu như không phải Victor chăm sóc cho mẹ của mình thì ông chắc chắn sẽ chết.

Tất cả mọi thứ từ Louis...anh đều muốn cướp đoạt....

Tất cả...

------------------

Lion trở về lâu đài, lệnh thông báo đã ban ra anh và Viola sẽ kết hôn sau hai ngày nữa. Tất cả mọi thứ anh đều chuẩn bị kỹ càng.

Viola tần ngần xem xét chiếc váy cưới xinh đẹp treo ở góc tủ. Vẫn là một màu đen tuyền.... Ngày cưới đã cận kề thế nhưng trong lòng cô không có một chút cảm giác háo hức, chờ mong nào.

Trong đầu bỗng hiện lên một khuôn mặt yêu nghiệt, mái tóc bạch kim rạng rỡ còn có nụ hôn cuồng nhiệt. Trái tim như bị bóp nghẹt đau đớn, một giọt nước mắt rơi xuống....

Một cánh tay vòng qua eo ôm cô thật chặt, Lion tựa đầu vào vai Viola, đôi môi hôn lên vai cô thật nhẹ.

- Tại sao lại khóc?

Khẽ lắc đầu Viola xoay người lại chủ động ôm lấy eo Lion nở một nụ cười.

- Anh yêu em sao?

Rất hài lòng với sự chủ động của Viola, đôi môi Lion khẽ dương lên, đặt lên môi Viola một nụ hôn phớt nhẹ sau đó ôm lấy cô để mặt cô áp vào trái tim.

- Yêu em nhiều hơn em nghĩ.

Viola nhìn anh đôi mắt khẽ lay động, đối diện với lời thừa nhận của anh trái tim thoáng qua khẽ xao động nhưng rồi cũng không hiểu sao vụt mất như ánh đèn tắt trong đêm khuya.

- Yêu em rất nhiều sao?

Cười khẽ phát ra tiếng Lion vuốt nhẹ cánh môi mềm của Viola yêu chiều, ngón tay vuốt nhẹ tóc cô.

- Rất nhiều!

Khi nói những điều này trong lòng Lion hiểu rõ. Anh thực sự yêu cô rất nhiều. Rất muốn ngay tức khắc cưới cô làm vợ. Bởi lẽ trong lòng anh vẫn còn một chút bất an khó giải thích. Chỉ khi nào cô là của anh điều đó mới chấm dứt.

- Cảm ơn anh... Lion

Áp mặt vào lồng ngực của Lion, vòng tay ôm anh chặt hơn... Viola nở một nụ cười đầy hài lòng.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.