Thiên Thần Mắt Tím

Chương 64: Hôn lễ máu (2)



Lion ngã khụy xuống đè lên Viola thở nặng nhọc. Những ngón tay Viola vẫn trung thành nắm cán dao, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm.- Em..Viola..em đã nhớ ra?

Lion hướng ánh mắt tuyệt vọng nhìn Viola đau xót. Có lẽ nỗi lo sợ trong lòng anh mấy ngày qua chính là thế này đây. Nhưng anh cũng không ngờ cô lại có thể ra tay với anh.

- Nhớ lại? Thật ra...tôi chưa bao giờ mất đi trí nhớ.

Viola nhàn nhạt nở một nụ cười nhạt. Hốc mắt cay cay chua xót. Đúng là cô chưa bao giờ mất đi kí ức.. Khi cô nằm trong quan tài cô không biết một khi mình thức dậy phải đối với anh như thế nào. Anh giết thầy Alan...còn có Louis, cô không thể bỏ qua cho anh

Lời nói của cô khiến Lion chấn động, cơ thể cứng đờ không động đậy. Thì ra tất cả là cô giả vờ... Vậy mà anh cứ nghĩ cô sắp là của anh. Haha... Lion Smith mày quả thật thất bại.

Vươn ngón tay dính máu Lion khẽ vuốt ve khuôn mặt tinh sảo của Viola dịu dàng, cả thânhình dựa vào cô.

- Em...đã..biết tất cả?

- Đã có quá nhiều người chết! Cha tôi, thầy Alan, Louis, David.... Lion, tôi hỏi anh..có phải Rose cũng do anh giết chết?

Viola hét lên bi thương đầy phẫn uất, người thân của cô, những người cô yêu thương nhất đều bị anh đoạt đi. Cầm lấy cán dao đâm sâu hơn một chút Viola nhìn đầy hận thù.

- Nhà ngươi thật to gan!

Joy Miller cầm lấy thanh kiếm vung lên muốn chém xuống. Nếu không phải do Lion ngăn cản ông sớm cha Viola lìa đời.

- DỪNG LẠI! KHÔNG ĐƯỢC ĐẾN ĐÂY.

Lion trừng mắt giận dữ, một ngụm máu tươi phụt ra đau đớn.

- Lion...con trai..

Giơ hai ngón tay làm hiệu Lion nặng nhọc để tay ở ngực trái, máu đang tuôn xối xả nắm lấy tay Viola.

- Ai dám đụng vào em....kẻ đó sẽ chết.

Chỉ là anh cũng không ngờ vụ của Louis và David làm sao cô có thể biết? Khi đó chỉ có Joy Miller là chứng kiến tất cả.

Thực chất giây phút cô bị Louis biến đổi, cả thân hình không thể động đậy, mí mắt không thể thở nhưng tai cô vẫn nghe rõ....vẫn nghe thấy Lion nói, vẫn cảm nhận được Louis đau đớn ngã xuống bên cạnh...vẫn cảm nhận được mùi máu tanh từ David chảy xuống thấm vào chiếc váy cô đang mặc.

Giây phút đó trái tim cô như đã chết...

- Tôi không thể tha thứ cho anh! Vĩnh viễn không...

- Thật ra...đây chính là..giây phút hạnh phúc nhất đời tôi. Tôi chết trong vòng tay của em....tôi không có gì luyến tiếc.

Một giọt nước mắt rơi xuống má Lion nóng hổi. Đã có lần anh từng nói cách trả thù tàn nhẫn nhất chính là khiến người đó yêu mình..sau đó ra tay! Cô đã làm rất tốt có phải không? Nở một nụ cười thê lương Viola dùng lực đâm con dao ngập cán vào sâu tim Louis. Giọng nói chua xót tuyệt vọng vang lên.

- Anh đi trước đi....tôi sẽ...rất nhanh theo phía sau.

Đúng vậy! Từ giờ chỉ còn lại mình cô trên cõi đời, cô cũng không muốn sống nữa. Louis.... Em sẽ đến tìm anh.

Lion nở một nụ cười yếu ớt hài lòng..sau cùng chậm rãi nhắm mắt lại. Ra đi hoàn toàn thanh thản.

Joy Miller bàng hoàng nhìn Lion từ từ đi vào cõi chết mà run rẩy. Cây kiếm vung lên một lần nữa muốn hướng Viola chém xuống, Viola bất chợt đứng dậy rút con dao cắm trong ngực Lion ra từ từ giơ lên ngắm trúng ngực trái mình hướng xuống.

Giây phút cô cảm tưởng sắp có thể thấy mọi người thì từ phía cửa một thân ảnh nhanh như chớp xuất hiện trước mặt nhanh nhẹn đoạt lấy con dao trong tay cô vất xuống sàn. Ngay sau đó cô rơi vào một vòng ôm quen thuộc.

- Thật to gan! Chưa có sự cho phép của anh mà em dám chết?

Giọng nói tức giận của Louis vang trên đỉnh đầu, vòng tay ôm lấy cô siết chặt.

Đáng chết! Cô lại có thể tự tử, nếu như hắn không xuất hiện kịp thời chẳng phải cô sẽ chết sao? Lúc đó ai đền mạng cô cho hắn? Cô gái ngu ngốc.

Viola như ngỡ ngàng, đôi vai run lên nhè nhẹ. Là Louis sao? Thật sự là Louis?

- Louis... Là anh sao? Anh thật sự chưa chết?

Viola áp bàn tay dính máu lên mặt Louis sờ nhẹ...quả thật đúng là Louis! Áp vào lồng ngực Louis khóc nức nở Viola khóc như một đứa trẻ. Giây phút biết được Louis không chết trái tim như muốn vỡ oà vui mừng khôn siết. Nước mắt tuôn ra như mưa thấm đẫm áo hắn, vòng tay ôm hắn thật chặt như sợ hắn sẽ biến mất.

- Ngoan....anh sao có thể dễ chết như vậy!

Ôm lấy cô vỗ về, Louis thản nhiên quét qua khuôn mặt đang đơ như khúc gỗ của cha mình mà khiêu khích. Tầm mắt lại nhìn thấy xác Lion đang nằm dưới sàn không khỏi xao động.

Nhận thấy Louis muốn bế Viola rời đi Joy Miller sực tỉnh, cây kiếm nặng trịch kề lên cổ Louis.

- Muốn đi? Thật sự nghĩ rằng sau khi cô ta giết Lion ta sẽ bỏ qua? NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU...

Joy Miller gầm lên, băng tuyết bắt đầu đóng băng lại, xung quanh nhất thời lạnh lẽo.

Đó là con trai của ông....là đứa con kết tinh từ tình yêu của ông với Jane. Tuyệt đối không tha thứ cho đứa con gái đó.

- Đó là những gì anh ta xứng đáng nhận được.

- GIAO CÔ TA RA ĐÂY...

Joy Miller nổi điên gầm thét rung chuyển cả lâu đài.,.đôi mắt ông đỏ ngầu đáng sợ. Một thanh kiếm tạo từ băng hướng về phía Viola đâm tới, Louis nhanh chóng kéo Viola qua một bên chính bản thân mình cũng nhanh nhạy ngửa ra phía sau tránh đi lưỡi băng của cha mình.

- Louis cẩn thận!

Viola hét lên khi trông thấy Joy Miller vung băng một lần nữa. Louis ôm lấy Viola xoay người lại hứng lấy đợt băng sắc nhọn của Joy Miller phóng đến cắm phập vào lưng.

Cũng ngay lúc này một thanh âm bén nhọn vang lên. Chỉ nghe thấy "Xoẹ..ett" một tiếng Joy Miller ngã phịch xuống đất.

Louis từ từ quay mặt lại, đôi mắt bàng hoàng giãn ra, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.

- Mẹ..

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.