Thiên Thần Mắt Tím

Chương 65: Kết thúc- anh yêu em!



Louis nhìn mẹ mình bàng hoàng, đôi mắt xanh sâu thẳm nhìn thân ảnh mẹ mình không nhúc nhích.Helena tràn đầy hạnh phúc khi biết Louis vẫn còn sống. Con trai của bà vẫn bình an....bà không mong gì hơn thế.

Cầm cây kiếm bạc dính máu của Joy Miller... Helena chậm rãi mỉm cười ngồi xuống ôm lấy Joy Miller vào lòng.

- Ho.a.àn.ng..hậ..

- Đừng nói! Tất cả nên kết thúc tại đây. Tôi cũng đã quá mệt mỏi.

Viola ôm miệng sửng sốt nhìn Joy Miller lẫn Helena dưới sàn nhà, trên lưng Joy máu không ngừng rỉ ra thấm đẫm một mảng.

- Louis...mau đưa Viola ra khỏi đây! Lâu đài sắp sập rồi.

Helena vừa dứt lời, toà lâu đài bỗng nhiên rung chuyển, trần nhà bắt đầu đổ vỡ rơi xuống ầm ầm.

- Mẹ! Đi cùng con..

Louis dang rộng đôi cánh bao phủ thân hình bảo vệ Viola, một tay ôm lấy Viola, bước chân lại gần Helena.

Nền đất bỗng dưng nứt toác, các trụ cột đổ ào xuống.....rung lắc dữ dội.

- Mẹ..

- Mau đưa Viola rời khỏi. Mẹ tuyệt đối không rời cha con.

Helena hét lên đôi mắt tuôn ra những giọt nước to như hạt đậu. Bàn tay với lấy con dao của Viola khi nãy hướng xuống ngực mình.

- KH..ÔNGGGGG! MẸ....

Con dao cắm phập vào ngực, máu từ bà nhuốm đỏ cả người Joy Miller, khuôn mặt dần mãn nguyện tựa vào trán Joy.

- He..Helena..tại..tại sao?

Joy Miller khó nhọc phát ra tiếng, đôi mắt u buồn nhìn Helena kinh ngạc. Tại sao? Tại sao lại đối với ông nhất kiến chung tình?

- Chúng ta...là vợ chồng!

Sau đó trút hơi thở hướng Louis thì thào..

- Đi! Hãy sống tốt...mẹ tự hào về con.

Nói xong câu đó gục xuống trán Joy Miller mãn nguyện ra đi. Một giọt nước mắt tràn ra....Joy gắng gượng nhìn vào khuôn mặt đang chết lặng của Louis mấp máy.

- Louis...xin lỗi con!

Sau cùng nhắm mắt lại cùng Helena tạm biệt thế gian này.

"Ầm...m" thế giới như sụp đổ. Louis như chết chân nhìn cha mẹ mình trút hơi thở..khoé mắt cay xè...

Mẹ..... mẹ..gọi mẹ trong vô vọng, Louis ôm chặt lấy Viola đau lòng khôn xiết.

- LOUIS...NHANH RỜI KHỎI CHỖ NÀY! MAU LÊN.

Từ phía cửa Cater khó khăn đứng vững gào to khẩn trương. Nếu không muốn bị chôn vùi thì phải nhanh lên.

- Cater, nhanh nhanh rời khỏi.

Từ phía xa còn vang vọng giọng nói thúc giục của Victor đầy lo lắng.

- LOUISSS_ Cater lại hoảng hồn kêu lên khi một trụ đá rơi gần chỗ Louis.

Dang rộng đôi cánh Louis quay lại nhìn hai thân ảnh của cha mẹ hắn đầy lưu luyến một lần nữa mới ôm Viola rời đi. Ra đến cửa túm lấy Cater đang ngã nhào bay lên không trung.

Chỉ trong tính tắc cả toà lâu đài sụp đổ hoàn toàn....

...

Một ngày hoàng hôn đẹp đẽ,

Louis cô độc đứng trước mộ cha mẹ, nhìn chằm chằm vào hình ảnh hai người đang mỉm cười.

- Có phải hay không hai người đang hạnh phúc?

Để lên mộ một bó hoa Lavender Louis nở một nụ cười nhẹ xoay người bước đi. Ánh hoàng hôn mỏng manh chiếu rọi ánh sáng hồng nhẹ nhàng bao phủ cả không gian yên bình.

Từ phía xa hai cha con Victor-Cater cùng Viola đang đứng chờ. Bước chân lại gần..

- Victor, Cater..cảm ơn hai người đã cứu ta.

Cater cười xuề xoà xua tay tỏ vẻ không có gì. Victor mỉm cười hiền lành lại gần cầm lấy tay Viola đặt vào tay Louis.

- Hãy sống thật hạnh phúc.

- Cảm ơn chú.. Victor!

Viola ôm nhẹ lấy Victor hôn lên má ông một cái. Quay sang Cater..

- Cả anh nữa Cater! Cảm ơn anh.

Nói xong cũng hôn lên má Cater một cái thật nhẹ. Nếu không có họ Louis có thể đã chết. Đôi mắt tím nhìn hai cha con đầy cảm kích.

- Tạm biệt! Nếu cần gì có thể gặp chúng tôi.

Victor giơ tay tạm biệt sau đó khoác vai Cater hai cha con đi dần xuống núi.

Louis bế Viola bay lên, nở một nụ cười yêu thương.

- Chúng ta đi ngắm hoàng hôn!

...

Vẫn là cái cây ngày nào, cũng là một buổi chiều hoàng hôn thơ mộng đẹp như tranh vẽ. Louis ôm Viola đứng dựa vào cành cây, từng đàn chim bay vụt qua hối hả về tổ.

- Louis...anh vẫn chưa bao giờ nói là anh yêu em. Lẽ nào anh không yêu em?

Viola bất ngờ lên tiếng giận dỗi đấm nhẹ vào ngực Louis một cái. Đúng là bây giờ cô mới nhớ ra. Louis chưa hề nói câu đó.

Nở một nụ cười khẽ Louis nâng cằm cô đối diện với khuôn mặt mình. Đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ mới chậm rãi phát ra.

- Anh yêu em!

Viola nở một nụ cười rạng rỡ, cánh tay vòng qua cổ Louis dướn môi hôn lấy môi Louis. Nụ hôn thật nhẹ nhàng... Louis vòng tay ôm cô thật chặt để trán mình tựa vào trán cô. Môi mỏng phát ra thật nhẹ.

- Yêu em mãi mãi.

Hết.

Thứ 7 ngày 7/5/2016 chính thức full truyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.