Thiên Thần Mắt Tím

Chương 7: Dạ tiệc máu (2)



Hiện tại trong đại sảnh đường của toà lâu đài có khoảng vài trăm Ma-cà-rồng tập trung, quần áo sang trọng đang bàn tán đủ thứ chuyện. Cửa chính nặng nề mở ra, một bóng đen nhanh chóng bay vào kèm theo một trận gió lớn. Louis hạ cánh đặt Viola xuống đứng trên thềm bậc cầu thang ở lầu hai trước toàn thể giống loài Ma-cà-rồng.- Con người

- Cô ta là con người.

Đám người bắt đầu xí xào bàn tán, ánh mắt hướng về phía Viola thèm khát, máu từ động mạch cổ cô khiến họ nhất thời không khống chế được chính mình mà nhe răng nanh ra.

- Sẽ nhận lấy cái chết nếu đụng tới cô gái này.

Giọng nói Louis như ác ma Atula âm lạnh vọng từ dưới địa ngục lên làm cho những ai nhe răng nanh nhất thời nổi một trận da gà lập tức thu răng nanh lại, kính cẩn cúi người:

- Vương thứ lỗi

Chỉ riêng một người con trai đứng trong góc đại sảnh đang kìm nén bản thân để không lao tới cắn vào cần cổ trắng mịn kia! Anh ta nhìn Viola bằng ánh mắt con thú đang rình mồi.

Vẫn còn đang cố gắng trấn tĩnh bản thân, Viola vẫn chưa dám tin những gì đang ở trước mắt. Cô đang ở trong hang ổ của Ma-cà-rồng, trước mắt tại đại sảnh tầng một có rất nhiều Ma-cà-rồng đang nhìn cô, trên tay mỗi người là một ly máu.

Máu! Thứ chất lỏng đặc sóng sánh có mùi tanh nồng làm cho khung cảnh hiện giờ thêm phần qủy dị, những chiếc đèn được đặt trên những cái giá đỡ hình đầu lâu nhất thời làm cô nổi da gà. Rốt cục hắn đưa cô tới đây làm gì?

- Vương, công tước Frank cùng con gái đã đến và đang chờ người.

Ở dưới đại sảnh một cô gái tóc vàng có thân hình bốc lửa, mặc một chiếc váy đỏ bó sát dài tới nửa đùi để lộ ra đôi chân dài miên man, giọng nói tràn đầy quyến rũ, đôi mắt xanh lơ phong tình nhìn về phía Louis.

Khẽ phất tay ra hiệu Louis quay lại nhìn Viola, giọng nói nhẹ nhàng:

- Chờ tôi quay lại._ dứt lời như tia chớp đến bên Rosalie-cô gái dưới lầu thản nhiên khoác tay vào hắn, trước khi quay mặt đi không quên ném lại cho Viola ánh mắt chán ghét.

Vào cái lúc hắn bỏ đi tâm trạng cô càng khẩn trương hơn, hắn bỏ cô ở đây trước những ánh mắt đang đói khác này thì cô phải làm gì? Không có vũ khí nếu một trong số người ở đây lao về phía cô thì không biết cô sẽ xoay sở ra sao! Tuy là một thợ săn nhưng đứng trước quân địch đông như thế này, trong tay không có lấy một mẩu sắt cũng đủ khiến cho người đó toát mồ hôi hột.

Thế nhưng đứng yên ở đây không phải là cách hay, cô cần phải xem xét xung quanh tìm thời cơ bỏ trốn dẫu cho việc đó là không thể. Phía cửa chính ngoài đại sảnh có rất nhiều Ma-cà-rồng vệ binh đang canh rất nghiêm ngặt, căn bản một con muỗi không thể lọt qua chứ đừng nói gì đến con người.

Nhấc váy bước dần xuống cầu thang khiến mọi người trong phòng đứng yên như tượng, những con mắt dán chặt vào hành động của cô. Con mắt trong góc hiện lên tia đỏ, răng nanh của hắn dài ra.

Luồn lách qua những thân thể lạnh như băng Viola đảo mắt nhìn xung quanh tìm đường thoát, tim đập nhanh khẩn trương và mồ hôi cô toát ra. Mỗi nơi cô đi qua các Ma-cà-rồng đều nhắm mắt hít hà cái mùi máu dưới động mạch của cô....nó là dòng máu thơm lạ kì nhưng họ cũng không dại gì mà động vào cô, lời Louis nói là một bức tường vô hình bao bọc quanh cô. Cho nên họ phải kiềm chế...

Lại gần một chiếc bàn dài phía trên có nhiều đồ ăn nhưng mà tất cả đều là thịt, thịt tái...vẫn còn máu chưa chín và rất nhiều ly rượu đựng máu. Trong một thoáng Viola định bịp miệng quay đi thì cô thấy những con dao và dĩa đang để một góc trên bàn. Nhanh như cắt cầm lấy một con dao lên nhưng vì quá vội vàng mà lưỡi dao xẹt qua đầu ngón trỏ cô một vệt, một giọt máu từ tay cô rơi xuống sàn.

Nhất thời toàn bộ người trong đại sảnh quay phắt về phía cô, ngay cả Louis đang nói chuyện với vị công tước Frank kia cũng lia mắt tới.

Cô phát giác ra tác hại nguy hiểm của việc này, những chiếc răng nanh bắt đầu nhe ra, ánh mắt của họ trở nên đỏ một sắc máu điên cuồng.

- Khô..on.nnng! Jack không được làm như thế.

Tiếng hét của một cô gái vang lên và từ trong góc một người con trai đang thoát ra khỏi vòng tay người con gái đó và lao về phía cô.

"Vút" Viola lùi về phía sau chiếc bàn bàn tay thuần thục phi con dao về người con trai đang nhe nanh sắc nhọn lao về phía mình. "Phập" con dao đâm vào bả vai nhưng không có làm anh ta dừng lại mà càng trở nên hung dữ, những người còn lý trí thì đang cố giữ kìm hãm những thanh niên đang mất khống chế.

Người con trai điên cuồng lao về phía cô, giây phút bàn tay đó chạm vào cổ cô thì...một thân ảnh nhanh như chớp xuất hiện. Louis bóp cổ nhấc người đó lên khỏi mặt đất bằng một tay, con mắt hắn đã bị nhiễm một màu đỏ. Không để mọi người kịp phản ứng hắn vặn tay và "Rắc" tiếng xương cổ bị đứt, người con trai kia chết không nhắm mắt.

- Vương, người sao có thể

- Đó là Jack

"Phịch" ném thân thể của Jack xuống sàn Louis trừng mắt cảnh cáo đám thanh niên còn đang nghe răng đầy nguy hiểm:

- Còn một lần nữa ta sẽ khiến các ngươi chết không chỗ chôn.

Đám đông im phăng phắc không dám nhúc nhích, nghe danh vương lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng không ngờ vì một cô gái loài người mà giết cả người của mình...thật đáng sợ!

Viola cũng không ngờ rằng hắn gjết người con trai tên Jack kia, bàn tay lần mò cầm lấy con dao để ở trên bàn. Hình bóng hắn lúc giết Jack như một con dao cứa vào lòng cô, nó làm cô nhớ đến cái chết của cha. Nước mắt vô thức chảy ra trong suốt như pha lê, không nghĩ ngợi gì cô cầm dao giơ lên hướng lưng hắn mà đâm xuống.

Thế nhưng tay cô bị Louis giữ lại, dùng lực đoạt lấy con dao trong tay cô ném xuống đất.

- Cô ta muốn giết Vương.

- Không thể tha thứ

Đám Ma-cà-rồng sửng sốt đầy tức giận.

Mất đi vũ khí nhưng Viola đã bị hận thù che mắt, cô tung nắm đấm về phía Louis, hắn né tránh cú đấm của cô, vòng tay vác cô lên vai tiến về một căn phòng trong đại sảnh trước những con mắt ngỡ ngàng của mọi người.

- Buông tôi ra! Tôi hận anh, đồ giết người.

Viola giãy giụa bàn tay đấm vào lưng hắn không ngừng, nước mắt theo khoé mắt xinh đẹp tuôn ra như mưa.

Lời nói của cô đã để lại trong lòng Louis một vết thương lớn đang rỉ máu, ánh mắt hiện lên tia đau đớn.

Vào lúc này Rosalie chạy vào, thân hình uyển chuyển đến gần Louis, ánh mắt lạnh lùng liếc Viola giọng nói không chút biểu cảm:

- Vương, Lion đến rồi!

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.