Thiên Thần Mắt Tím

Chương 9: Nghi vấn



Một ngày mới bắt đầu, chiếc lá phong đỏ rụng xuống đất nghe xào xạc. "Ưm..m" khẽ cựa quậy Viola hé mở đôi mắt màu tím nhìn về phía cửa sổ trong phòng, cảm giác đau nhức trên lưng nhanh chóng truyền đến. Trong một giây khi cô mở mắt ra Viola đã tin những chuyện ở tòa lâu đài Dark Blood, đại ma đầu có mái tóc bạch kim, cái chết của Jack chỉ là một giấc mơ mà thôi. Thế nhưng cảm giác nhoi nhói ở bả vai là thật, bộ váy màu đen trên người cô cũng là thật...mọi chuyện xảy ra lúc đó là thật. Phải, hiện tại cô đang ở trong căn phòng quen thuộc. Không còn bóng tối bao trùm, không còn cái thân ảnh thoắt ẩn, thoắt hiện của Louis. Vậy tại sao trong lòng cô lại vẫn lo lắng như vậy? - Tiểu thư, cậu Lion cho gọi cô ra ăn sáng.

Cô hầu gái hé cửa phòng truyền đạt lời nói rồi cúi người đóng cửa phòng lại.

Lion? Bộ não nhanh chóng nhớ lại việc Lion đến cứu và đánh cô ngất đi, khi tỉnh dậy thì cô đã ở trong căn phòng này rồi. Câu hỏi được đặt ra ở đây là "Tại sao Lion biết mình ở đó mà đến cứu?" hơn nữa lại có thể đưa cô thoát khỏi cánh rừng tối tăm, sương mù bao phủ dễ dàng như vậy!

Chắc chắn có điều gì đó mà Lion đang dấu mình, khẽ cắn môi dưới Viola rời giường tiến vào nhà vệ sinh. Việc trước mắt là cô cần phải ăn một chút gì đã, bụng cô đói meo rồi.

Bữa sáng hôm đó yên tĩnh một cách đáng sợ! Mọi người không nói gì nhưng thỉnh thoảng lại khẽ liếc nhìn Viola và Lion. Còn phải hỏi, ngày hôm qua trong khi họ cật lực tìm kiếm Viola suốt cả ngày nhưng lại không có chút tin tức thì Lion bế cô về, khuôn mặt không chút biểu cảm đặt Viola trên giường rồi nhốt mình trong phòng không cho ai vào. Rose rất lo lắng cho Lion, từ lúc cô đưa bức thư cho anh thì anh lao ra khỏi phòng. Rose biết chắc là có liên quan đến Viola, thế nhưng anh không chịu nói cho mọi người biết, nhỡ may anh có mệnh hệ gì thì cô cũng không dám chắc có thể sống thiếu anh cho dù anh không để ý tới cô.

Cắt một miếng bò bít-tết cho vào miệng tâm trạng Viola khó xử hơn ai hết, cô biết mọi người đang rất muốn biết vì sao cô mất tích. Tuy nhiên cô có thể nói rằng mình bị cái tên Louis Miller II kia bắt cóc và tham gia cái dạ tiệc máu gì đó sao? Cô có thể nói vậy sao? Lion cũng không nói gì, anh chỉ thâm trầm lẳng lặng ăn bữa sáng của mình. Đặt con dao xuống đĩa, Viola nhìn anh định mở miệng nhưng nhận ra cái lắc đầu nhẹ của thầy Athur nên nuốt những lời nói trở lại. Cô quên mất, thầy Athur cũng cần biết mọi chuyện, cô chưa bao giờ dấu thầy điều gì nhưng trước tiên cô cần nói chuyện với Lion đã.

- Ăn xong thì đến trường đi!

Lion bất chợt lên tiếng phá vỡ không khí im lặng, mọi người biết là anh nói Viola thế nhưng khi quay sang nhìn Viola thì lên tiếng nói giúp:

- Lion, Viola mới xảy ra chuyện tôi nghĩ cô ấy nên nghỉ ngơi vài ngày

Một chàng trai tên Tom lên tiếng, nhìn Viola xem...tuy cô không nói gì nhưng vẻ mệt mỏi lại không thể che dấu. Sống với nhau 3 năm cho nên quan tâm nhau chút cũng là chuyện thường.

- Tom, cảm ơn anh! Nhưng tôi sẽ đến trường.

Viola nhìn Tom đầy cảm kích.

Lion liếc Tom một cái nhìn sắc lạnh, anh đứng dậy rút tờ khăn ăn lau miệng rồi bước ra khỏi phòng. Chỉ như thế mọi người mới thoải mái hơn một chút, phút chốc cả căn phòng tràn đầy tiếng nói cười.

***************************************

- Lion...

"Cạch" Viola mở cửa phòng Lion, một màu đen bao trùm. Có chút ngạc nhiên, có chút quen thuộc. Nó gợi cho cô nhớ đến căn phòng trên toà tháp cao ngút kia.

- Có chuyện gì?

Giọng Lion vang lên có chút ma quái trong căn phòng leo lắt chỉ có vài vệt sáng nơi cửa sổ rọi vào. Viola giật mình khi tầm mắt cô lia tới một bóng lưng áo trắng đang ngồi ở ghế sofa đối diện với cửa sổ.

- À...ừm tôi có chuyện muốn nói.

Khẽ vỗ ngực cô điều chỉnh tâm lý, phải chăng cô bị ám ảnh bởi Louis cho nên nhạy cảm với bóng tối như thẽ này? Lắc đầu xua tan hình bóng ấy bước chân lại gần Lion đang ngồi.

-Lại đây!

Lion lên tiếng chỉ tay vào chỗ ngồi bên cạnh mình nhưng cô giả vờ không nghe thấy, bước chân đến bên chiếc ghế sofa đối diện ngồi xuống. Lion nhíu mày tỏ vẻ không bằng lòng. Nhấp một ngụm rượu vang con mắt anh híp lại nhìn cô.

- Nói đi

- Chuyện anh cứu tôi tại Dark Blood tôi rất cảm ơn anh vì điều đó.

- Nếu để đến cảm ơn thì tôi không cần. Tuy nhiên...

Nói đến đây Lion nở một nụ cười nhẹ khuôn mặt nghiêng về phía cô giọng nói phả ra mùi rượu có chút ám muội:

- Nếu như em lấy thân cảm ơn tôi sẽ vui lòng tiếp nhận.

- Anh..

Viola tức giận, đôi mắt tím nhìn anh trừng trừng, anh sao có thể nói năng vô sỉ như vậy!.

Nhìn thấy điệu bộ tức giận của cô anh thu lại dáng vẻ cợt nhả khôi phục bộ dáng lạnh lùng:

- Vậy chuyện em định nói với tôi là gì?

- Lion..

-...

- Anh đang có điều gì dấu tôi và mọi người sao?

- Nói vào trọng điểm vấn đề

Khẽ nhếch lông mày, giọng anh lạnh tanh khiến cô một hồi run rẩy. Hít một hơi thật sâu cô nói ra những nghi vấn trong lòng từ sáng khi cô tỉnh dậy:

- Tôi bị Louis Miller II bắt cóc, bị đưa đến Dark Blood, thế nhưng tại sao anh biết tôi bị đưa đến đó? "Lion, đã lâu không gặp" rốt cuộc anh và hắn ta có quan hệ gì? Và làm sao anh có thể đưa tôi thoát ra cánh rừng đó. Rốt cuộc anh có bí mật gì? Tại sao không cho mọi người biết?

Từng câu hỏi của cô anh nghe không sót một từ nào, lại gần bên cô anh ghé sát tai cô giọng nói chậm rãi:

- Thứ nhất: Tôi là một thợ săn Ma-cà-rồng. Thứ hai: Tôi và hắn ta là hai phe đối địch, tôi là thợ săn-hắn là Ma-cà-rồng. Thứ ba: Tôi là Lion, thoát ra cánh rừng đó là một việc không khó với tôi. Thứ tư: Bí mật của tôi có trách nhiệm phải nói cho em? Thứ 5: Tôi không rảnh để nói những thứ đã qua.

Câu trả lời không vừa lòng Viola nhưng cô khônh nói gì nữa, người con trai trước mặt này là một hố sâu không thấy đáy....cô tin chắc một điều Lion đang che dấu, câu trả lời chung chung của anh không nói lên điều gì cả. Nở ra một nụ cười gượng cô cố gắng bày ra khuôn mặt tự nhiên nhất:

- Được rồi, tôi không làm phiền anh nữa. Chúc vui vẻ.

Cô lách người đứng dậy tiến ra phía cửa, Lion thẳng người quay đầu nhìn cô. Một tay đút túi, tay còn lại nắm chặt, ánh mắt loé lên tia lạnh lùng, giảo hoạt.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.