Thiên Thần Nổi Giận

Chương 17



Trang đầu tờ Thời báo New York có hai bài báo đáng quan tâm, đăng cạnh nhau.

Một bài thông báo về việc Jennifer Parker đã cãi cho một phụ nữ bị buộc tội giết chồng được tha bổng. Bài kia về việc Adam Warner đang tranh cử vào Thượng nghị viện Mỹ.

Jennifer đọc đi đọc lại bài báo về Adam. Bài báo viết về tiểu sử của anh, kể về thời kỳ anh là phi công trong chiến tranh Việt Nam và thông báo việc anh đã nhận được Bội tinh bay giỏi vì sự dũng cảm. Bài báo là một sự tán dương cao độ, và đã trích lời nhiều người nổi tiếng nói rằng Adam Warner sẽ là niềm tin đối với Thượng nghị viện Mỹ và đối với đất nước. Cuối bài báo, đã có những lời nói bóng gió là nếu Adam thắng lợi trong cuộc vận động tranh cử Thượng nghị sĩ, đó sẽ là bậc thang để anh có thể tiếp tục tranh cử chức tổng thống Mỹ.

Tại trang trại của Antonio Granelli ở bang New Jersey. Michael Moretti và Antonio Granelli đang ăn sáng. Michael đang đọc bài báo viết về Jennifer Parker.

Y ngước mắt lên nhìn bố vợ và nói:

- Bố này, cô ta lại được rồi.

Antonio Granelli xúc một miếng trứng chần nước sôi và hỏi:

- Ai lại được gì cơ?

- Cô luật sư Jennifer Parker ấy. Cô ta là một thiên tài.

Antonio Granelli càu nhàu.

- Tao không thích việc có một mụ luật sư làm việc cho chúng ta. Đàn bà thường yếu đuối. Người ta không bao giờ biết họ sẽ làm điều quái quỷ gì?

Michael nói một cách thận trọng:

- Bố nói đúng đấy, nhiều phụ nữ như vậy bố ạ.

Phản đối bố vợ y chẳng được lợi lộc gì cho bản thân. Chừng nào Antonio Granelli còn sống, ông ta rất nguy hiểm, nhưng quan sát ông lúc này, Michael biết rằng y sẽ không phải đợi lâu nữa. Ông già đã bị một loạt cơn đột quỵ nhẹ và tay ông luôn run rẩy ông rất khó khăn khi nói chuyện và phải dùng gậy chống khi đi lại. Da dẻ ông tựa như miếng vẩy đồi mồi. Mọi thứ dịch trong người ông như đã bị hút cạn. Ông già này, người đứng đầu danh sách tội phạm của Cục điều tra liên bang, giờ đây là một con hổ không có răng. Tên tuổi ông đã mang đến nỗi khủng khiếp cho bao tên mafia, và nỗi căm ghét trong tâm can những người vợ goá của chúng. Nhưng giờ đây chỉ có một số rất ít người thấy được Antonio Granelli. Ông đã giấu mình sau Michael, Thomas Colfax và một số ít những kẻ khác mà ông tin cậy. Michael vẫn chưa được thăng chức trở thành người đứng đầu gia đình, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.

Lucchese "Da nâu 3 ngón" là thủ lĩnh mạnh nhất trong số 5 thủ lĩnh mafia ở miền đông, sau đó là Antomo Granelli, và chẳng bao lâu nữa là… Michael có thể kiên nhẫn chịu được. Y đã trải qua một chặng đường rất dài kể từ khi còn trông như đứa trẻ vênh váo có khuôn mặt thơ ngây. Y đã đứng trước mặt những "Don" chính tại New York, và cầm một mảnh giấy đang cháy trong tay và thề:

- Tôi sẽ bị đốt cháy như thế này nếu như tôi phản bội lại những bí mật của Cosa Nostra.

Lúc này, khi đang ngồi ăn sáng với ông già, Michael nói:

- Có thể chúng ta sẽ dùng cô Parker này cho những công việc nhỏ. Hãy thử xem cô ta làm thế nào.

Granelli nhún vai:

- Phải cẩn thận đấy, Mike ạ. Tao không muốn có người ngoài nhúng vào những bí mật của gia đình.

- Để mặc con giải quyết cô ta cho.

Michael đã gọi điện thoại vào chiều hôm đó.

Khi Cynthia thông báo là Michael Moretti đang gọi điện tới, một loạt những ký ức tòan là khó chịu ngay lập tức tràn ngập trong Jennifer. Cô không thể hình dung ra vì sao mà Michael Moretti có thể gọi điện cho cô.

Cô đã nhấc máy lên chỉ vì tò mò.

- Ông muốn điều gì vậy?

Sự gay gắt trong giọng nói của cô đã khiến cho Michael Moretti sửng sốt.

- Tôi muốn được gặp cô. Tôi nghĩ rằng cô và tôi cần gặp nói chuyện một chút.

- Về chuyện gì vậy, ông Moretti?

- Tôi không muốn thảo luận điều này qua điện thoại. Tôi có thể nói với cô điều này, cô Parker ạ, đó là điều mà có lẽ đáng được cô quan tâm.

Jennifer nói một cách điềm tĩnh:

- Tôi có thể nói với ông điều này, ông Moretti ạ. Không điều gì mà ông làm hay nói có thể đáng làm tôi quan tâm dù chỉ là nhỏ nhất!

Và cô dập máy.

Michael Moretti ngồi ở bàn nhìn chằm chằm vào máy điện thoại đang câm lặng trong tay. Y cảm thấy sự xáo trộn bên trong, nhưng không phải là cơn giận dữ. Y không biết chắc đó là gì và cũng không biết là y có thích điều đó không. Y đã dùng đàn bà trong cả cuộc đời và vẻ bề ngoài ngăm ngăm điển trai với sự nhẫn tâm bẩm sinh của y, đã mang đến cho y những kẻ chung chăn gối nhiều ham muốn hơn là y có thể nhớ được.

Về cơ bản, Michael Moretti coi thường đàn bà. Họ quá mềm yếu. Họ không có tinh thần. Như Rosa chẳng hạn. Cô ta giống như một con chó nhỏ làm bất cứ việc gì người ta bảo, Michael thầm nghĩ. Cô ta giữ nhà cho mình, nấu ăn cho mình, ăn nằm với mình khi mình muốn, ngậm miệng lại khi mình quát cô ta.

Michael chưa hề biết người đàn bà nào có tinh thần, một người có lòng dũng cảm phản kháng y. Jennifer Parker cả gan dập máy điện thoại đối với y. Cô ta đã nói gì vậy nhỉ? "Không điều gì mà ông làm hay nói có thể đáng làm tôi quan tâm dù chỉ là nho nhất". Michael Moretti nghĩ về điều đó và tự mỉm cười. Cô ta đã nhầm.

Y sẽ cho cô ta biết cô ta đã nhầm như thế nào.

Y ngồi lại, nhớ xem trông cô ta như thế nào ở tòa án, nhớ lại khuôn mặt và cơ thể của cô ta. Bỗng nhiên y tự hỏi, liệu cô ta như thế nào trên gìường ngủ nhỉ. Có lẽ như một ả mèo hoang chăng? Y bắt đầu nghĩ về cơ thể trần truồng của cô ta nằm dưới y và chống chọi lại y. Y nhắc điện thoại và quay một số nào đó.

Khi nghe giọng một cô gái trả lời, y nói "cởi quần áo sẵn đi. Tao đang trên đường đến đấy".

Trên đường trở về văn phòng sau bữa ăn trưa, khi Jennifer đang đi ngang qua Đại lộ số ba, cô suýt nữa bị một chiếc xe tải chẹt phải. Người lái xe đạp mạnh phanh và phần sau chiếc xe tải trượt sang bên, vừa kịp tránh cô.

- Lạy chúa Giê su, thưa quý bà! - người lái xe hét lên - Sao bà không nhìn xem bà đi quái quỉ đâu vậy!

Jennifer không lắng nghe anh ta. Cô nhìn chằm chằm vào biển tên ở sau xe tải. Đó là Công ty ô tô quốc gia. Cô đứng đó nhìn rất lâu kể cả khi chiếc xe tải đã biến mất khỏi tầm mắt. Sau đó cô quay lại và nhanh chóng trở lại văn phòng.

- Ken có ở đây không? - Cô hỏi Cynthia.

- Có. Anh ấy đang ở trong phòng riêng.

- Cô đi vào tìm anh. - Ken này, anh có thể kiểm tra Công ty ôtô quốc gia không? Chúng ta cần có danh sách tất cả những trường hợp xảy ra tai nạn do xe tải của công ty gây ra trong 5 năm qua.

- Điều đó sẽ phải mất một thời gian đấy.

- Hãy sử dụng hệ thống Lexis. - Đó là máy vi tính về pháp lý quốc gia.

- Em có thể nói cho anh biết có chuyện gì vậy?

- Em vẫn chưa chắc lắm. Ken à. Đó chỉ là linh cảm thôi. Em sẽ cho anh biết nếu có kết quả gì đó.

Cô đã bỏ qua điều gì đó trong vụ án Connie Garrett, một cô gái đáng yêu cụt cả tứ chi mà vận mệnh buộc cô ta sống quãng đời còn lại một cách dị thường. Người lái xe có thể có lý lịch trong sạch, nhưng còn những chiếc xe tải thì sao? Có lẽ rốt cuộc thì ai đó cũng phải chịu trách nhiệm pháp lý chứ?

Sáng hôm sau Ken Bailey đặt bản báo cáo trước mặt Jennifer.

- Không rõ em đang theo đuổi thứ quái quỷ gì, nhưng dường như em đã vớ bở đấy. Công ty ôtô quốc gia đã gây ra 15 tai nạn trong vòng 5 năm qua và một vài chiếc xe tải của họ đã bị thu hồi.

Jennifer cảm thấy bắt đầu phấn chấn trong người.

- Vấn đề gì xảy ra vậy.

- Sự thiếu sót trong hệ thống phanh đã làm cho phần sau chiếc xe tải lắc ngang khi đạp mạnh phanh. Chính phần sau chiếc xe tải đã đâm phải Connie Garrett.

Jennifer triệu tập cuộc họp với Dan Martin, Ted Hams và Ken Bailey.

- Chúng ta sẽ đưa ra tòa vụ án Connie Garrett. - Jennifer thông báo.

Ted Harris nhìn cô chằm chằm qua cốc sữa anh đang uống.

- Đợi một chút, Jennifer, tôi đã kiểm tra rồi. Cô ta đã bị thất bại trong việc kháng án. Chúng ta sẽ bị động chạm bởi nguyên tắc Res Judicata.

- Nguyên tắc Res Judicata là gì vậy? - Ken Bailey hỏi.

Jennifer giải thích:

- Nó có nghĩa đối với các vụ án dân sự, cái điều tương tự như nguy hiểm gấp đôi đối với các vụ án hình sự. Các thủ tục kiện tụng dân sự cũng có giới hạn của nó.

Ted Harris nói thêm:

- Một khi sự phán quyết cuối cùng được đưa ra dựa trên lẽ phải trái của vụ án, nó chỉ có thể được đặt ra lại trong những trường hợp đặc biệt. Chúng ta không có cơ sở để đặt lại vụ án.

- Có chứ. Chúng ta sẽ đặt lại theo nguyên tắc "phát hiện".

Nguyên tắc "phát hiện" nói: Sự hiểu biết chung về tất cả những yếu tố liên quan do hai bên tập hợp lại là cơ bản cho việc đưa kiện chính đáng.

Bên bị cáo giầu có là công ty ôtô quốc gia. Họ đã che giấu thông tin đối với luật sư của Connie Garrett.

Có một thiếu sót trong hệ thống phanh của xe vận tải do họ sản xuất và họ đã gì điều này ngoài hồ sơ vụ án.

Cô nhìn vào hai luật sư và nói:

- Đây là điều mà tôi nghĩ chúng ta nên làm…

Hai giờ sau, Jennifer ngồi trong phòng khách của Connie Garrett.

- Tôi muốn yêu cầu xử án lại. Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ được trong vụ án.

- Không. Tôi không thể chịu được một vụ xét xử khác nữa đâu.

- Cô Connie này….

- Hãy nhìn tôi đây, Jennifer. Tôi là một kẻ dị dạng. Lần nào nhìn vào gương tôi cũng muốn tự tử. Cô biết vì sao tôi không làm không? - Giọng noí của cô ta lắng xuống. - Bởi vì tôi không thể làm được. Tôi không thể?

Jennifer ngồi đó, rung động. Sao mà cô đã quá vô tình như vậy nhỉ?

- Giả sử là tôi sẽ cố đạt cho được giải pháp không cần ra tòa thì sao? Tôi nghĩ rằng khi cho họ nghe về chứng cớ, họ sẽ sẵn sàng giải quyết mà không phải ra tòa.

Văn phòng của Maguire và Guthrie, những luật sư đại diện cho công ty ô tô quốc gia ở đầu Đại lộ số 5, trong một tòa nhà hiện đại xây bằng kính và crôm có vòi phun nước trước mặt. Jennifer tự giới thiệu ở bàn đón tiếp. Cô tiếp tân mời cô ngồi và 15 phút sau Jennifer được dẫn vào văn phòng của Patrick Maguire.

Ông ta là một thành viên lâu năm trong công ty, một người Irland cứng rắn và ngoan cường có đôi mắt sắc sảo không bỏ qua bất cứ điều gì.

Ông ta mời Jennifer ngồi xuống ghế.

- Rất vui mừng được gặp thưa cô Parker. Cô đã trở nên có tiếng tăm trong thành phố rồi đấy.

- Tôi hy vọng không phải toàn tiếng xấu cả.

- Họ nói rằng cô rất cứng rắn. Trông cô không phải như vậy nhỉ.

- Tôi hy vọng là không thế.

- Cô dùng cà phê không? Hay một chút Wishky Irland hảo hạng vậy nhé?

- Cho tôi cà phê, thưa ông.

Patrick Maguire bấm chuông và một cô thư ký mang vào hai cốc cà phê đặt trên khay bằng bạc ròng.

Maguire nói:

- Tôi có thể làm điều gì cho cô đấy?

- Tôi muốn nói về vụ án Connie Garrett.

- À ra vậy. Theo tôi biết thì cô ấy đã thua kiện và thua cả kháng cáo nữa. Theo tôi biết là…

Jennifer có thể đánh cuộc một mất một còn là Patrick Maguire thuộc lòng mọi chi tiết của vụ án ấy chứ.

- Tôi sẽ đưa ra hồ sơ để xét lại vụ án.

- Thật thế à? Trên cơ sở nào vậy? - Maguire hỏi một cách lịch sự.

Jennifer mở chiếc cặp da của cô và lấy ra bản tóm tắt mà cô đã chuẩn bị. Cô đưa nó cho ông ta.

- Tôi yêu cầu xét lại vụ án dựa trên việc không cho biết đầy đủ thông tin.

Maguire giở qua tài liệu, giữ vẻ điềm nhiên.

- Ồ thế đấy, - Ông ta nói chuyện về hệ thống phanh - Ông biết việc đó chứ.

- Tất nhiên. - Ông ta gõ nhẹ ngón tay mập mạp lên tập hồ sơ. - Cô Parker ạ, vấn đề này chẳng đưa cô đến đâu cả. Cô sẽ phải chứng minh rằng cũng chiếc xe tải liên quan đến tai nạn có hệ thống phanh khiếm khuyết. Có lẽ nó đã bị đại tu hàng chục lần rồi kể từ khi xảy ra tai nạn, bởi vậy không có cách nào chứng minh được tình trạng của xe lúc đó. - Ông ta đẩy tập hồ sơ lại cho cô - Cô chẳng kiện được rồi.

Jennifer nhấm nháp một chút cà phê.

- Những điều mà tôi sẽ làm là chứng tỏ rằng những chiếc xe tải đó có độ an tòan khá kém. Những cố gắng bình thường thôi lẽ ra cũng đủ làm cho khách hàng của ông biết rằng, những chiếc xe đó có khuyết tật.

Maguite nói thản nhiên:

- Cô định đề nghị điều gì vậy?

- Tôi có một khách hàng khoảng hơn 20 tuổi phải luôn ngồi trong phòng, nơi mà cô ta sẽ không bao giờ rời khỏi được trong quãng đời còn lại, bởi vì cô ta không còn chân tay nữa. Tôi muốn có một giải pháp có thể đền bù được chút ít cho nỗi thống khổ mà cô ta đang phải trải qua.

Patrick Maguire nhấm nháp chút cà phê của ông ta.

- Vậy cô muốn giải pháp như thế nào?

- Hai triệu đôla.

Ông ta cười mỉm:

- Đó là số tiền quá nhiều cho một người thua kiện.

- Nếu tôi đưa ra tòa, thưa ông Magune, tôi hứa với ông rằng tôi sẽ được kiện. Và tôi được nhiều hơn thế nhiều Nếu ông buộc chúng tôi phải kiện, chúng tôi sẽ đòi 5 triệu đôla.

Ông ta lại cười mỉm.

- Cô làm tôi hết cả hồn đấy. Cô uống thêm chút cà phê nhé?

- Không, cám ơn, - Jennifer đứng dậy.

- Chờ một phút đã! Cô hãy ngồi xuống nào. Tôi đã nói không được đâu.

- Nhưng ông cũng không nói là được mà.

- Cô uống thêm chút cà phê đã. Chúng ta sẽ cùng bàn bạc. - Jennifer chợt nghĩ về Adam và cà phê Kenia.

- Hai triệu đôla quá nhiều đấy, cô Parker ạ.

Jennifer không nói gì cả.

- Bây giờ, nếu như chúng ta bàn về một con số nào đó ít hơn, tôi có thể…. - Ông ta phẩy tay ra hiệu.

Jennifer vẫn giữ yên lặng.

Cuối cùng Patrick Maguire nói:

- Cô thực sự muốn hai triệu đôla phải không?

- Tôi thực sự muốn 5 triệu cơ, thưa ông Maguire.

- Thôi được. Tôi cho rằng chúng ta có thể thu xếp được một việc gì đó chứ.

Thật là quá dễ dàng?

- Tôi phải đi London vào sáng mai, nhưng tôi sẽ quay lại vào tuần sau.

- Tôi muốn kết thúc vấn đề này. Tôi rất hoan nghênh nếu như ông có thể nói chuyện với khách hàng của ông càng sớm càng tốt. Tôi muốn gửi ngân phiếu cho khách hàng của tôi vào tuần sau.

Patrick Maguire gật đầu:

- Điều đó có thể được.

Trên suốt dọc đường về văn phòng, Jennifer tràn ngập cảm giác băn khoăn. Sao điều đó lại quá đơn giản vậy.

Đêm trên đường về nhà, Jennifer dừng lại ở một cửa hiệu thuốc. Khi bước ra và bắt đầu đi ngang qua phố, cô trông thấy Ken Bailey đi dạo cùng với một gã thanh niên đẹp trai tóc vàng. Jennifer ngập ngừng, sau đó quay vào bên phố tránh khỏi bị nhìn thấy. Đời sống riêng tư của Ken là việc riêng của anh ta.

Vào hôm Jennifer dự định gặp Patrick Maguire, cô đã nhận được điện thoại của cô thư ký của ông ta.

- Ông Maguire yêu cầu tôi chuyển cho cô lời xin lỗi của ông, thưa cô Parker. Ông ấy sẽ bận họp suốt ngày hôm nay. Ông ấy sẽ vui lòng gặp cô vào thời gian nào thuận tiện cho cô trong ngày mai

- Tốt thôi, - Jennifer nói:

- Cám ơn cô.

Cú điện thoại đã mang đến sự cảnh giác trong suy nghĩ của Jennifer. Bản năng của cô đã đúng. Patrick Maguire đang che giấu điều gì đó.

- Hãy gác lại mọi cuộc điện thoại cho tôi, - cô bảo Cynthia.

Cô nhốt mình trong phòng, đi đi lại lại, cố gắng nghĩ về mọi khía cạnh có thể có. Patrick Maguire đầu tiên đã nói với Jennifer là cô sẽ thua kiện. Sau đó không cần phải thuyết phục, ông ta đã đồng ý trả cho Connie Garrett hai triệu đô la. Jennifer nhớ lại cô đã lo lắng biết bao lúc đó. Kể từ khi đó, không thể tiếp xúc được với Patrick Maguire. Đầu tiên là đi London - nếu như ông ta thực sự đã đi London - và sau đó là các cuộc hội nghị, đã làm cho ông ta không đáp lại điện thoại, Jennifer gọi tới trong suốt tuần. Và bây giờ lại trì hoãn nữa.

- Nhưng vì sao vậy? Lý do duy nhất có lẽ là nếu như… Jennifer chợt dừng bước và nhấc điện thoại nội bộ gọi cho Dan Martin.

- Hãy kiểm tra ngày Connie Gariett bị tai nạn, được không Dan? Tôi muốn biết khi nào quy định về giới hạn thời gian hết.

Hai mươi phút sau, Dan Martin bước vào phòng Jennifer, mặt trắng bệch.

Chúng ta đã để bay mất rồi. Cảm giác của cô thật là đúng. Quy chế về giới hạn thời gian hết hạn ngày hôm nay.

Bỗng nhiên cô cảm thấy như xỉu đi.

- Không có nhầm lẫn gì đấy chứ?

- Không hề. Tôi xin lỗi, Jennifer ạ. Một trong chúng ta lẽ ra cần phải kiểm tra điều này trước. Điều… Điều này chưa hề xảy ra đối với tôi.

- Cả với tôi nữa. - Jennifer nhấc máy điện thoại và quay số. - Tôi xin gặp ông Patrick Maguire. Tôi là Jennifer Parker đây.

Cô đợi tưởng chừng như bất tận và sau đó cô nói vui vẻ trong máy:

- Xin chào ông Maguire. London ra sao? - Cô lắng nghe.

- Không, tôi chưa từng đến đó mà… À, quên khuấy đi có đến một trong những ngày vừa qua….

- Lý do tôi gọi điện cho ông, - cô nói một cách thản nhiên, - là tôi chỉ muốn nói về Connie Ganett. Như tôi đã nói chuyện với ông trước dây, cô ta thực sự không muốn ra tòa trừ phi cô buộc phải làm. Bởi thế nếu như chúng ta có thể giải quyết vấn đề đó hôm nay thì…

Patrick Maguire cười phá lên trong ống nghe. - Cố gắng tuyệt vời đấy, thưa cô Parker. Quy định về giới hạn thời gian hôm nay hết rồi, không ai sẽ kiện được ai cả. Nếu cô muốn hẹn ăn trưa lúc nào đó, thì chúng ta có thể nói chuyện về việc ngón tay định mệnh sẽ chỉ về ai vậy.

Jennifer cố gắng giữ cho nỗi bực tức khỏi thoát ra giọng nói.

- Đó là một mánh khoé khá thối tha đấy, ông bạn ạ!

- Đây là một thế giới khá thối tha mà, cô bạn ạ. - Patrick Maguire cười khùng khục.

- Không phải là cách ông chơi như thế nào mà là liệu ông có được hay không đấy, hiểu chưa?

- Cô cũng khá giỏi đấy, cô em ạ, nhưng tôi làm nghề này lâu hơn cô nhiều. Hãy nói với khách hàng của cô là tôi chúc lần sau may mắn hơn nhé.

Và ông ta bỏ máy.

Jennifer ngồi đó cầm điện thoại trong tay. Cô nghĩ về Connie Garrett đang ngồi ở nhà chờ đợi tin tức.

Đầu Jennifer bắt đầu căng ra và mồ hôi rỉ ra trên trán. Cô với tay vào ngăn bàn lấy viên aspirin và nhìn đồng hồ treo tường. Đã 4 giờ rồi. Họ chỉ còn một giờ để nộp hồ sơ cho nhân viên tòa án tối cao.

- Anh phải chuẩn bị hồ sơ mất ba lâu? - Jennifer hỏi Dan Martin, người đang đứng chịu trận cùng cô.

Anh ta nhìn theo mắt cô.

- Ít nhất là 3 giờ. Có thể là 4 giờ. Không còn cách nào khác.

Phải có cách nào chứ, Jennifer thầm nghĩ.

Jennifer nói:

- Công ty ôtô quốc gia có các chi nhánh ở khắp nước Mỹ chứ?

- Có đấy.

- Giờ mới chỉ là 1 giờ ở San Francisco. Chúng ta sẽ nộp hồ sơ kiện họ ở đó và sau đó đề nghị thay đổi địa điểm.

Dan Martin lắc đầu.

- Jennifer ạ, tất cả giấy tờ ở đây. Nếu như chúng ta có một công ty ở San Francisco và tóm tắt cho họ biết những điều ta cần, rồi họ viết lại giấy tờ mới thì không có cách nào mà họ có thể kịp thời hạn lúc 5 giờ.

Điều gì đó trong thâm tâm đã khiến cô không chịu từ bỏ.

- Thế ở Hawai là mấy giờ rồi?

- Mười một giờ sáng.

Cơn đau đầu của Jennifer biến mất như thể có phép màu nhiệm, cô nhảy lên khỏi ghế trong cơn phấn chấn.

- Rốt cuộc là chính thế đó? Hãy tìm xem liệu công ty đó có kinh doanh ở đấy không. Phải có nhà máy, văn phòng buôn bán, ga ra ôtô… hay gì chứ. Nếu có, chúng ta sẽ nộp hồ sơ kiện ở đấy.

Dan Martin nhìn cô chằm chằm giây lát và sau đó mắt sáng lên. - Được rồi. - Anh ta đã vụt ra khỏi cửa.

Jennifer như thể vẫn còn nghe giọng nói tự mãn của Patrick Maguire trong điện thoại. Hãy nói với khách hàng của cô, chúc may mắn hơn lần sau.

Sẽ không bao giờ có lần sau đối với Connie Garrett. Phải là ngay bây giờ.

Ba mươi phút sau máy đàm thoại của Jennifer kêu và Dan Martin nói rất phấn khởi.

- Công ty ôtô quốc gia sản xuất trục lái xe ở trên đảo Oahu.

- Chứng ta bắt được họ rồi! Hãy liên hệ với công ty luật gia ở đó và yêu cầu họ nộp hồ sơ kiện ngay.

- Cô đã nghĩ tới công ty đặc biệt nào chưa?

- Chưa. Hãy chọn công ty nào đó trong danh sách của Martindale-Hubbell. Chỉ cần chắc chắn rằng họ sẽ đưa hồ sơ tại luật sư địa phương làm cho Công ty ôtô đó. Yêu cầu họ gọi điện lại cho chúng ta vào lúc giấy tờ được nộp. Tôi sẽ đợi tại đây trong văn phòng này.

- Tôi có thể làm gì nữa không?

- Cầu chúa đi.

Điện thoại từ Hawai gọi tới vào lúc 10 giờ tối hôm đó Jennifer chộp lấy máy và nghe thấy một giọng nhỏ nhẹ nói.

- Tôi xin gặp cô Jennifer Parker.

- Tôi đang nói đây.

- Tôi là cô Sung thuộc công ty luật gia Gregg và Hoy ở Oahu. Chúng tôi muốn báo cho cô biết là, cách đây 15 phút chúng tôi đã nộp giấy tờ cô yêu cầu cho viên luật sư cho công ty ôtô quốc gia.

Jennifer thở dài nhẹ nhõm,

- Cám ơn cô. Cám ơn cô nhiều lắm.

Cynthia đưa một người tên là Joey la Guardia vào.

Jennifer chưa hề thấy người này từ trước đấy. Anh ta đã gọi điện đến yêu cầu cô bào chữa cho anh ta trong một vụ kiện vì tội hành hung. Anh ta thấp bé, trông lực lưỡng và mặc bộ com-lê đắt tiền nhưng trông như thể được may đo cẩn thận cho một người khác vậy. Anh ta đeo một chiếc nhẫn kim cương to lớn trên ngón tay nhỏ bé.

La Guardia cười để lộ bộ rằng vàng và nói:

- Tôi đến gặp cô vì tôi cần được giúp đỡ. Mọi người đều có thể phạm lỗi, phải không, thưa cô Parker. Bọn cớm đã chộp tôi bởi vì tôi đã đánh một vài người, nhưng tôi nghĩ là chúng được cử đi để săn bắt tôi, cô có biết không? Lối đi rất tối và khi tôi thấy chúng đang đi về phía mình - Ồ, chỗ đó là khu vục ngoại ô nguy hiểm cuối đằng kia. Tôi đã tấn công chúng trước khi chúng có thể tấn công tôi.

Có điều gì đó trong phong cách của y làm Jennifer cảm thấy ghê gớm và giả dối. Y đang cố gắng hết sức để tranh thủ cảm tình. Y lôi ra một cuộn tiền lớn.

- Đây thưa cô. Một nghìn trước và thêm một nghìn nữa khi chúng ta ra tòa. Được chứ?

- Lịch làm việc của tôi kín cả trong vài tháng tới rồi. Tôi rất hân hạnh được tiến cử một vài luật sư khác cho ông vậy.

Y cố nài nỉ:

- Không. Tôi không muốn người nào khác. Cô là luật sư giỏi nhất mà.

- Đối với việc bị buộc tội hành hung thôi thì anh không cần luật sư giỏi nhất.

- Này, cô hãy nghe đây! - Y nói. - Tôi sẽ trả cô nhiều tiền hơn. - Giọng y pha chút tuyệt vọng. Hai ngàn trước và…

Jennifer ấn nút chuông dưới bàn và Cynthia bước vào.

- Dẫn ông La Guardia rời khỏi đây, Cynthia.

Joey la Guardia giận dữ nhìn Jennifer trong giây lát, nhặt nắm tiền lên và đút nhanh vào túi. Y bước ra khỏi văn phòng không nói lời nào. Jennifer ấn nút đàm thoại.

- Ken này, anh có thể đến đây một phút được không?

Ken Bailey mất chưa đến 30 phút để có được bản báo cáo đầy đủ về Joey La Guardia.

- Y có hồ sơ dài đến 1 dặm, - Anh nói với Jennifer.

- Y vào tù ra tội từ thủa 16 tuổi. - Anh nhìn qua mẩu giấy trong tay. - Y tạm được thả sau khi đã nộp tiền bảo lãnh. Y lại bị tóm cổ tuần trước về tội hành hung và bạo ngược. Y đã đánh hai ông già nợ tiền của tổ chức mafia.

Mọi việc bỗng nhiên ăn khớp với nhau:

- Joey La Guardia làm việc cho tổ chức mafia à?

- Y là một trong những kẻ thi hành lệnh cưỡng chế của Michael Moretti.

Jennifer tức ứ cổ.

- Anh kiếm số điện thoại của Michael Moretti cho em được không?

Năm phút sau, Jennifer nói chuyện với Moretti.

- Ồ đây là một niềm vui không mong đợi, thưa cô Parker. Tôi….

- Ông Moretti này, tôi không thích bị hối lộ đâu.

- Cô đang nói gì vậy?

- Hãy nghe tôi đây. Và nghe cho kỹ. Tôi không phải bị đưa ra bán đâu nhé. Không phải lúc này, không phải bất cứ lúc nào. Tôi sẽ không bào chữa cho ông hoặc bất kỳ ai làm việc cho ông. Tôi muốn ông hãy để tôi yên. Rõ chưa ông?

- Tôi có thể hỏi cô một câu được chứ?

- Hỏi đi.

- Cô sẽ đi ăn trưa với tôi chứ?

Jennifer dập ngay máy.

Giọng Cynthia vang lên trong máy đàm thoại.

- Một ông Patrick Maguire nào đó đến đây xin gặp chị, thưa chị Parker. Ông ta không hẹn trước nhưng ông ấy nói…

Jennifer mỉm cười một mình:

- Bảo ông ta đợi nhé.

Cô nhớ lại cuộc nói chuyện của họ trên máy điện thoại.

Không phải là cách ông chơi như thế nào mà là liệu ông có được hay không đấy, hiểu chưa? Cô cũng khá giỏi đấy, cô em ạ, nhưng tôi làm nghề này lâu hơn cô nhiều. Hãy nói với khách hàng của cô là tôi chúc lần sau may mắn hơn nhé!

Jennifer để Patrick Maguire đợi 5 phút và sau đó bấm máy gọi Cynthia.

- Cho ông Maguire vào nhé.

Phong thái vui vẻ của Patrick Maguire đã biến mất.

Ông ta đã bị lừa và ông rất giận dữ nhưng không hề muốn che giấu điều đó.

Ông đi về phía bàn của Jennifer và cáu kỉnh:

- Cô làm phiền nhiễu cho tôi nhiều quá đấy, cô bạn ạ!

- Thật vậy à, ông bạn?

Ông ta ngồi xuống không đợi được mời.

- Chúng ta hãy chấm dứt trò chơi đi. Tôi nhận được điện thoại của Tổng cố vấn pháp lý của Công ty ôtô quốc gia. Tôi đã đánh giá cô thấp. Khách hàng của tôi sẵn sàng đưa ra một giải pháp. - Ông ta cho tay vào túi lấy ra 1 phong bì và đưa cho Jennifer. Cô mở phong bì ra. Trong phong bì có tấm ngân đã chứng nhận đề tên Connie Garrett.

Tấm ngân phiếu giá trị 1 trăm nghìn đôla.

Jennifer đút tấm ngân lại phong bì và gửi trả Patrick Maguire.

- Thế này không đủ. Chúng tôi đang kiện đòi 5 triệu đôla cơ mà.

Maguire cười nhạo.

- Không, cô không làm được đâu. Bởi vì khách hàng của cô sẽ không ra hầu tòa. Tôi vừa mới đến thăm cô ấy. Không có cách nào cô lại có thể đưa cô ta ra phòng xử án được đâu. Cô ta khiếp sợ rồi và không có cô ta thì cô chẳng có cơ hội nào thắng cuộc hết.

Jennifer nói giận dữ:

- Ông không có quyền nói chuyện với Connie Garrett mà không có mặt của tôi.

- Tôi chỉ cố giúp mọi người thôi. Hãy cầm lấy tiền và biến đi cô bạn ạ.

Jennifer đứng bật dậy:

- Mời ông ra khỏi đây. Ông làm tôi muốn lộn mửa.

Patrick Maguire nhỏm dậy.

- Tôi lại không biết là bụng cô có thể bị lộn mửa đấy. - Và ông ta bước ra cầm theo cái ngân phiếu.

Nhìn ông ta đi, Jennifer tự hỏi liệu cô có phạm sai lầm ghê gớm không. Cô nghĩ xem một trăm nghìn đôla có thể làm gì cho Connie Garrett. Nhưng thế chưa đủ. Không đủ cho những gì mà cô gái đó phải chịu đựng hàng ngày, trong suốt quãng đời còn lại của cô.

Jennifer biết rằng Patrick Maguire đã đúng về một điều. Không có mặt Connie Garrett trong phòng xử án thì không hy vọng gì là quan tòa sẽ phán quyết trả 5 triệu đôla. Lời nói không thể bao giờ thuyết phục được họ hiểu về sự khủng khiếp trong cuộc đời cô ấy.

Jennifer cần có tác động của sự có mặt của Conme Garrett trong phòng xử án, để ban hội thẩm phải ngày ngày nhìn cô ta; nhưng không có cách nào Jennifer có thể thuyết phục được cô gái trẻ đó ra hầu tòa. Cô phải tìm một giải pháp khác vậy.

Adam gọi điện tới.

- Anh xin lỗi không thể gọi em trước đây được, - Anh nói giọng xin lỗi. - Anh phải hội họp triền miên để tranh cử vào Thượng nghị viện và…

- Không sao cả, anh yêu ạ. Em hiểu. - Mình buộc phải hiểu, cô thầm nghĩ.

- Anh nhớ em nhiều lắm.

- Em cũng nhớ anh Adam ạ. - Anh sẽ không bao giờ biết em nhớ nhiều như thế nào đâu.

- Anh muốn gặp em.

Jennifer muốn hỏi ngay:

- Khi nào? - Nhưng cô lại cố đợi Adam nói tiếp.

- Anh phải đi thành phố Albany chiều nay. Anh sẽ gọi cho em khi trở lại.

- Được thôi. - Cô còn có thể nói gì nữa chứ. Cô cũng chẳng thể làm được gì cả.

Vào lúc 4 giờ sáng, Jennifer thức giấc bởi một giấc mơ khủng khiếp và cô biết rằng mình sẽ giành được 5 triệu đôla cho Connie Garrett.

Chú thích:

(1) Tên gọi một tổ chức mafia, tiếng Ý có nghĩa là "Sự nghiệp chúng ta".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.