Thiên Thần Nổi Giận

Chương 44



Trong hộp thư có một thông báo của hội luật gia Mỹ, về đại hội hàng năm ở Acapulco. Jennifer đang bận túi bụi với những vụ kiện cáo và thường thì cô bỏ qua những cuộc họp như thế này. Nhưng nó lại diễn ra vào đúng kỳ nghỉ hè của Joshua và Jennifer biết cậu bé sẽ rất mê Acapulco.

Cô nói với Cynthia:

- Đồng ý. Đặt cho chị ba chỗ.

Cô sẽ đưa bà Mackey đi cùng. Vào bữa ăn tối, Jennifer báo tin đó cho Joshua:

- Con có thích đến Acapulco không?

- Đó là một thành phố ở Mexico, - cậu bé tuyên bố, - Ở bờ biển phía tây.

- Đúng thế.

- Chúng ta có thể đến bãi tắm truồng được không?

- Con nói gì vậy, Joshua?

- À ở đó có những bãi tắm như vậy mà. Trần truồng thì cũng là điều tự nhiên chứ ạ.

- Được rồi, mẹ sẽ xem xét chuyện đó.

- Thế chúng ta có đi câu cá ở ngoài khơi được không?

Jennifer tưởng tượng ra cảnh Joshua cố sức kéo một con cá lớn và cô cố nhịn cười:

- Chúng ta sẽ xem sau. Ở đó có nhiều cá to lắm đấy.

- Thế mới thú chứ, - Joshua nghiêm giọng giảng giải - Nếu dễ dàng thì chả có gì hay nữa, không còn là một môn thể thao nữa.

Dường như Adam đang nói vậy.

- Cái đó thì mẹ công nhận.

- Chúng ta có thể làm gì ở đấy nữa?

- À chúng ta sẽ cưỡi ngựa, leo núi, ngắm cảnh.

- Nhưng đừng có đi xem nhiều nhà thờ quá mẹ nhé. Chúng chẳng có gì khác nhau cả.

Adam từng nói, nếu em thấy một nhà thờ coi như em đã thấy tất cả.

Đại hội bắt đầu vào ngày thứ hai. Jennifer, Joshua và bà Mackey đến Acapulco vào thứ sáu tuần trước đó, trên một chiếc máy bay phản lực Boaniff. Joshua đã đi máybay rất nhiều lần nhưng cậu vẫn thấy thích thú. Bà Mackey thì lại hoảng sợ.

Joshua an ủi bà:

- Hãy tưởng tượng thế này. Nếu chúng ta gặp tai nạn, thì chỉ đau một giây thôi.

Bà Mackey tái mặt.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Benito Juarez vào lúc bốn giờ chiều và một tiếng sau cả ba đã đến khách sạn Las Brisas. Khách sạn này cách Acapulco tám dặm, gồm nhiều ngôi nhà màu hồng rất đẹp trên một quả đồi. Khu nhà mà Jennifer thuê có cả bể bơi riêng. Rất khó thuê chỗ ở khách sạn này, vì vào thời gian này có rất nhiều hội nghị ở Acapulco và thành phố trở nên quá chật chội. Nhưng Jennifer đã gọi điện trước cho một khách hàng của mình, và chỉ một tiếng sau cô được thông báo là Las Brisas đang nóng lòng chờ cô.

Sau khi đã sắp xếp đồ đạc xong, Joshua hỏi:

- Chúng ta có thể xuống phố nghe nói chuyện được không nhỉ?

- Con chưa bao giờ đến nước nào mà ở đó người ta không nói tiếng Anh. - Cậu nghĩ thêm một lát và nói tiếp - Nếu không kể nước Anh.

Họ đi vào trung tâm thành phố và đi quanh Acapulco, khu vực nhộn nhịp nhất ở đó, nhưng Joshua hết sức thất vọng vì chỉ nghe thấy mọi người nói tiếng Anh. Acapulco đầy khách du lịch Mỹ. Họ đi dọc theo khu chợ ở phần thành phố cổ, ở đó hàng trăm người bán hàng rong đủ thứ hàng hoá.

Buổi chiều họ đi xe ngựa đến Pie dela Euesta, bãi biển hoàng hôn và sau đó trở lại thành phố. Họ ăn tối tại tiệm câu lạc bộ Armando. Bữa ăn thật tuyệt.

Con rất thích thức ăn Mexico, - Joshua tuyên bố.

- Mẹ rất mừng, - Jennifer nói. - Có điều đây là món ăn của Pháp. Thế nhưng chúng có mùi vị của Mexico.

Thứ bảy là một ngày bận rộn. Buổi sáng họ đi mua đồ ở Quebrada, nơi có những cửa hàng tốt nhất và sau đó ăn trưa tại Coyuca 22. Joshua bảo:

- Có lẽ mẹ sẽ nói - đây là món ăn của Pháp chứ gì?

- Không, đây là món ăn Mexicô chính hiệu bé ạ.

Họ đến khu nhà cao tầng gần Plaza Ctela và Joshua thấy tấm biển quảng cáo jailai ở trong.

Cậu đứng nhìn, mắt tròn xoe, khiến Jennifer hỏi:

- Con có thích xem cái trò chơi jailai không?

Joshua gật đầu:

- Nếu như không tốn tiền quá. Nếu chúng ta hết tiền, chúng ta sẽ không về nhà được.

- Mẹ nghĩ chúng ta sẽ xoay sở được thôi.

Họ vào trong tòa nhà xem các đội chơi quyết liệt, Jennifer cá một đội cho Joshua và đội của cậu thắng.

Khi Jennifer nhắc đến chuyện quay về khách sạn, Joshua liền đáp:

- Ơ mẹ, chúng ta còn phải xem những người nhào lộn xuống nước đã chứ.

- Con không mệt chứ, Joshua?

- Nếu mẹ mệt, chúng ta phải nghỉ thôi. Con quên mất là mẹ đã có tuổi rồi đấy.

- Đừng lo cho tuổi tác của mẹ. - Jennifer quay sang bà Mackey.

- Chị còn đủ sức không?

- Tất nhiên, - bà Mackey rên rỉ.

Trò nhào lộn xuống nước diễn ra ở vách núi Quebrada. Jennifer, Joshua và bà Mackey đứng ở bục khán giả, trong khi những người nhào lộn lao từ độ cao 150 bộ xuống vịnh nước có đá ngầm, tính toán để khi họ rơi xuống, đợt sóng tiếp sau sẽ kéo họ ra biển. Chỉ một sai sót nhỏ cũng đưa đến cái chết tức thì.

Khi trò diễn kết thúc, một chú bé đi thu tiền.

- Xin quý ông, quý bà làm phúc cho một pê-sô.

Jennifer đưa cho nó năm pê-sô.

Tối hôm đó Jennifer mơ thấy những người nhào lộn trên sóng nước.

Khách sạn Las Brisas cũng có bãi biển riêng và sáng sớm chủ nhật Jennifer, Joshua và bà Mackey đi xuống bãi biển bằng một chiếc xe Jeep màu hồng không mui, mà khách sạn dành cho khách. Thời tiết thật là tuyệt. Bến cảng trông như một bức tranh sơn dầu màu xanh, được tô điểm bởi những chiếc ca nô và thuyền buồm.

Joshua đứng ở mép nước, ngắm nhìn những người lướt ván lướt ngang qua.

- Mẹ có biết là môn lướt ván được nghĩ ra đầu tiên ở Acapulco không?

- Không. Con nghe được điều đó ở đâu vậy?

- Có lẽ con đọc được ở một cuốn sách nào đó hoặc là con tự nghĩ ra.

- Mẹ chắc là con tự nghĩ ra đấy.

- Điều đó có nghĩa là con không được lướt ván phải không ạ?

- Những chiếc ca nô này chạy nhanh. Con không sợ à?

Joshua ngẩng lên nhìn những người lướt ván đang nhào lộn trên mặt nước. Người đàn ông đó nói: "Tao sẽ đưa mày đến chỗ chúa Giê-su. Rồi sau đó đóng đinh lên tay con".

Đó là lần đầu tiên cậu nhắc tới quá khứ kinh khủng mà cậu đã trải qua.

Jennifer quỳ xuống ôm lấy con trai.

- Điều gì làm con nhắc đến chuyện ấy, hả Joshua?

Cậu nhún vai.

- Con chẳng biết. Con đoán chắc là vì Chúa Giê-su đi trên mặt nước và tất cả mọi người ngoài kia cũng đang đi trên mặt nước.

Cậu bỗng nhận thấy vẻ hoảng hốt trên khuôn mặt của mẹ.

- Con xin lỗi, mẹ yêu quý. Con chẳng mấy nghĩ đến chuyện đó đâu, thật đấy.

Jennifer ôm chặt lấy con và thốt lên:

- Mọi chuyện ổn cả thôi, bé yêu ạ. Tất nhiên con có thể đi lướt ván. Chúng ta hãy ăn trưa cái đã.

Tiệm ăn ngoài trời ở La Concha có những dãy bàn sắt phủ khăn trải bàn màu hồng, được che nắng bằng những chiếc ô tua sọc trắng sọc hồng. Các món nhiều không thể tả xiết. Có tôm cua tươi cùng với cá hồi, thịt nóng và nguội. Lại còn xalat, nhiều loại rau sống, rau chín, pho mát và hoa quả. Có một dãy bàn dành riêng. Bày các món tráng miệng. Hai người phụ nữ quan sát Joshua đứng dậy và lấy thêm thức ăn vào đĩa tới ba lần, trước khi cậu ngồi xuống vẻ thoả thuê ra mặt.

- Đây là một khách sạn rất tốt. - Cậu tuyên bố. - Con chẳng cần biết đó là món ăn của nước nào. - Cậu đứng dậy. - Con sẽ đi xem ván lướt có tốt không.

Bà Mackey hầu như chưa động đến món nào hết.

- Chị có mệt không đấy? - Jennifer hỏi. - Hình như chị chưa ăn uống gì thì phải.

Bà Mackey ghé sát vào cô và nói:

- Tôi sợ sự trả thù của Montezuma lắm?

- Em nghĩ là chị không cần lo đến chuyện đó ở nơi đây.

- Tôi không chịu nổi các món ăn nước ngoài.

Joshua chạy lại chỗ hai người:

- Con đã thuê được thuyền máy rồi. Con đi lướt ván bây giờ mẹ nhé.

- Con không định nghỉ một lát à!

- Để làm gì cơ ạ?

- Joshua, con sẽ chìm cùng với tất cả thức ăn mà con vừa ăn mất thôi.

- Mẹ hãy cho con đi? - Cậu van nài.

Trong khi bà Mackey ngắm nhìn bãi biển, Jennifer và Joshua lên thuyền máy và Joshua học bài đầu tiên về lướt ván. Năm phút đầu cậu ngã liên tục xuống nước và sau đó đã thành thục như thể sinh ra đã là một người lướt ván giỏi rồi. Đến chiều Joshua đã có thể làm trò trên một bàn trượt, và trượt trên gót chân mà không cần ván trượt nữa.

Gần tối họ nằm dài trên bãi cát và thỉnh thoảng nhẩy xuống biển tắm.

Trên đường trở về Las Brisas, Joshua rúc đầu vào nách Jennifer thủ thỉ:

- Mẹ biết không, con nghĩ có lẽ hôm nay là ngày đẹp nhất đời con đấy.

Lời nói của Michael chợt hiện lên trong đầu cô: Anh muốn em biết rằng đây là đêm tuyệt vời nhất trong đời anh.

Sáng thứ hai, Jennifer dậy sớm, trang điểm để đi dự họp. Cô mặc chiếc váy xanh sẫm dài chấm gót và chiếc áo bluson hở vai thêu những bông hồng đỏ to tướng để lộ nước da mịn rám nắng. Cô tự ngắm mình trong gương và thấy thích thú. Mặc dù cậu con trai nghĩ cô đã là người đàn bà có tuổi, Jennifer biết rằng cô trông giống như một người chị xinh đẹp ba mươi tư tuổi của cậu hơn. Cô tự cười mình và nghĩ rằng kỳ nghỉ này quả là thú vị.

Jennifer nói với bà Mackey:

- Em phải đi họp bây giờ đây. Chị trông Joshua cẩn thận vào nhé. Đừng để nó phơi nắng nhiều quá.

Khu trung tâm họp hội nghị bao gồm năm tòa nhà lớn có chung hàng hiên tròn có mái che, nằm trên một thảm cỏ xanh rộng chừng 35 mẫu. Trong vườn có đặt đầy những tượng đài của thời trước khi Côlômbô tìm ra châu Mỹ.

Đại hội Hội luật gia diễn ra trong phòng họp chính với 7.500 đại biểu tham dự.

Jennifer đến bàn làm thủ tục, ký tên và bước vào phòng. Trong phòng chật ních người. Cô nhận ra một số bạn bè và người quen trong đám đông. Hầu hết bọn họ đã thay bộ com-lê cravate cổ truyền bằng những chiếc áo thể thao và quần sooc sặc sỡ. Dường như tất cả mọi người đang đi nghỉ hè. Có một lý do rất hay, Jennifer nghĩ, cho việc tổ chức Đại hội Ở Acapulco chứ không phải Ở Chicago hay Detroi. Mọi người có thể bỏ bộ comlê chật cứng và dạo chơi đưới ánh nắng hè nhiệt đới. Jennifer được phát một bản chương trình ở cửa ra vào nhưng vì mải nói chuyện với bạn bè cô không để ý đến nó.

Một giọng ồm ồm bắt đầu vang lên trên loa.

- Xin chú ý! Mời các vị ổn định chỗ ngồi. Xin chú ý. Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp bây giờ. Đề nghị tất cả ngồi xuống.

Những nhóm người đang say sưa trò chuyện miễn cưỡng tản ra để tìm chỗ ngồi. Jennifer ngẩng đầu lên và thấy có gần chục người đàn ông đã ngồi trên ghế chủ tịch đoàn.

Người ngồi giữa là Adam Warner.

Jennifer lặng người đi. Cô thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Lần cuối cùng cô nhìn thấy Adam là lúc họ cùng ăn trưa ở một hiệu ăn Ý, hôm đó anh nói với cô rằng Mary Beth đã có mang.

Phản ứng đầu tiên của Jennifer là muốn chạy trốn.

Cô không nghĩ rằng Adam sẽ đến đây và cô không chịu được cảnh gặp mặt anh. Adam và con trai của anh cùng ở trong một thành phố, điều đó làm cô hoảng sợ.

Jennifer hiểu rằng cô phải nhanh chóng đi khỏi đây. Cô định đi ra khỏi phòng đúng lúc chủ toạ hội nghị nói qua loa:

- Nếu tất cả quý ông, quý bà đã ổn định chỗ ngồi, chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ.

Mọi người xung quanh cô lục tục ngồi cả xuống và Jennifer thấy mình nổi bật lên vì vẫn đang đứng. Cô đành ngồi xuống ghế và quyết tâm sẽ bỏ ra về ngay khi có cơ hội.

Chủ tọa tiếp tục:

- Sáng hôm nay chúng ta có vinh dự lớn, và trong số khách mời phát biểu ý kiến có một ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ. Ông là một thành viên của Hội luật gia New York và là một trong những thượng nghị sĩ xuất sắc nhất của Hoa Kỳ. Xin hân hạnh được giới thiệu Thưnng nghị sĩ Adam Warner.

Jennifer ngắm nhìn Adam khi anh đứng dậy nhận lấy những tràng vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt. Anh bước đến bên micro và nhìn khắp phòng.

- Cám ơn ngài chủ tịch, cám ơn quý ông, quý bà. - Giọng Adam trầm ấm, anh có một vẻ uy quyền khiến người ta phải hoàn tòan chú ý.

Trong phòng trở nên im lặng hoàn tòan.

- Có rất nhiều lý do khiến chúng ta gặp nhau hôm nay. - Anh dừng một chút, - Có người thích đến đây để bơi, cũng có người thích lặn…

Tiếng cười tán thưởng lan khắp phòng.

- Nhưng lý do chính khiến chúng ta đến đây là để trao đổi ý kiến, kiến thức và thảo luận về những khái niệm mới. Ngày nay, các luật gia bị chỉ trích nhiều hơn bao giờ hết. Thậm chí ngài chánh án tòa án tối cao cũng chỉ trích mạnh mẽ nghề chúng ta.

Jennifer yêu cách dùng từ chúng ta của anh. Nó làm cho anh hòa nhập với tất cả mọi người. Cô không tập trung nghe anh nói nữa mà chỉ ngắm anh, nhìn những cử chỉ của anh. Đến một đoạn, anh dừng lời để vuốt tóc và Jennifer thấy hoảng sợ. Đó là cử chỉ Joshua hay làm. Con trai của Adam chỉ ở cách đây vài dặm và Adam chẳng bao giờ biết điều đó.

Giọng Adam đã trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn:

- Một số người ở đây là luật gia hình sự. Tôi luôn cho rằng đó là một ngành thú vị nhất của nghề luật. Các luật gia hình sự giải quyết những vấn đề có liên quan đến tài sản và tính mạng của con người. Đó là một ngành rất cao quý và chúng ta có thể tự hào về nó. Tuy nhiên, - Giọng anh trở nên gay gắt, - Có vài người trong số họ, - Jennifer nhận thấy Adam đã tách mình ra bằng cách chọn đại từ "họ" - đã phản bội lời thề mà họ đã từng thề. Hệ thống luật pháp nước Mỹ dựa trên quyền bất khả xâm phạm của mọi công dân được xét xử công bằng. Nhưng khi luật pháp bị coi thường, khi các luật sư sử dụng thời gian và nhiệt tình, trí tưởng tượng và kỹ xảo của họ để tìm cách thách thức pháp luật, tìm cách đảo ngược cán cân công lý, lúc đó tôi nghĩ rằng chúng ta phải làm một việc gì đó.

Mọi cặp mắt trong phòng dán chặt vào Adam.

- Thưa quý ông quý bà, tôi nói điều này xuất phát từ kinh nghiệm cá nhân tôi và sự phẫn nộ sâu sắc trước những điều mà tôi thấy đang diễn ra. Hiện nay tôi đang đứng đầu một Uỷ ban của Thượng nghị viện điều tra về tội phạm có tổ chức ở Hoa Kỳ, Uỷ ban của tôi nhiều lần bị những thế lực coi mình có quyền lực hơn cơ quan pháp luật cao nhất của đất nước ngăn cản và phá hoại. Tôi đã thấy những thẩm phán bị mua chuộc, gia đình của các nhân chứng bị đe doạ, những nhân chứng chủ chốt bị mất tích. Tội ác có tổ chức ở đất nước chúng ta giống như một con trăn nguy hiểm bóp nghẹt nền kinh tế, nuốt chửng các tòa án và đe doạ chính cuộc sống của tất cả chúng ta.

Đại đa số các luật sư của chúng ta là những người đáng kính và làm những công việc cao quý, nhưng tôi muốn cảnh cáo thiểu số những người cho rằng luật của bọn mafia cao hơn luật của chúng ta. Các vị đang phạm một sai lầm nghiêm trọng và các vị sẽ phải trả giá cho sai lầm đó. Xin cảm ơn.

Adam ngồi xuống giữa tiếng vỗ tay vang dội khắp căn phòng. Jennifer cũng đứng dậy vỗ tay cùng với những người khác, nhưng cô lại nghĩ đến những lời cuối cùng của Adam. Dường như anh nói trực tiếp với cô Jennifer bắt đầu bước tới gần lối ra, vừa đi vừa đẩy mọi người để rẽ lối.

Khi Jennifer ra gần tới cửa, cô gặp một luật sư người Mexico mà cô đã có dịp làm việc cùng một năm trước đây. Anh ta hôn tay cô một cách lịch sự và nói:

- Thật là một vinh dự lớn là bà lại đến đất nước của chúng tôi, bà Jennifer. Bà nhất định phải ăn tối với tôi hôm nay nhé.

Jennifer và Joshua đã định đến rạp Mara Elena buổi tối để xem các điệu múa dân gian.

- Xin lỗi, ông Luis ạ. Tối nay tôi bận rồi.

Cặp mắt to và ướt của anh ta lộ rõ vẻ thất vọng.

- Tối mai vậy, được không?

Trước khi Jennifer kịp trả lời, một trợ lý cho chưởng lý New York đã đến bên cạnh cô.

- Đây rồi, xin chào, - Anh ta nói. Cô làm gì với anh chàng ngớ ngẩn này vậy. Đi ăn tối hôm nay với tôi đi, có một tiệm ăn Mexico tên là Nepentha với sàn kính được chiếu sáng từ dưới lên và gương ở trên trần.

- Nghe hấp dẫn quá nhỉ, nhưng tối nay tôi bận rồi.

- Cảm ơn nhé. - Vài phút sau, Jennifer bị vây quanh bởi một đám luật gia mà cô đã cộng tác hoặc là đối thủ trên khắp đất nước. Cô là một nhân vật nổi tiếng và mọi người ai cũng muốn nói chuyện với cô. Phải mất hơn nửa tiếng Jennifer mới thoát họ ra được. Cô bước vội ra hành lang và khi cô đến gần lối ra, Adam đang tiến về phía cô, vây quanh là các phóng viên và cảnh sát mật. Jennifer định thoái lui nhưng đã quá muộn.

Adam đã nhìn thấy cô.

- Jennifer?

Trong khoảnh khắc cô đã định vờ như không nghe thấy anh gọi, nhưng cô không thể làm anh bị ngượng trước đám đông. Cô sẽ chào anh thật nhanh và tiếp tục đi.

Cô thấy Adam tiến đến gần, vừa đi vừa nói với đám phóng viên:

- Tôi không có gì để nói thêm nữa, thưa quý ông quý bà.

Một giây sau Adam đã cầm tay cô, nhìn sâu vào mắt cô và dường như mới gặp nhau ngày hôm qua. Họ đứng trong hành lang, vây quanh họ là bao nhiêu người nhưng họ cảm thấy như chỉ có hai người. Jennifer không biết Adam và cô đã đứng đó nhìn nhau bao lâu.

Cuối cùng Adam thốt ra:

- Anh nghĩ là chúng ta nên uống một chút gì đi.

- Tốt hơn hết là chúng ta đừng uống gì. - Cô phải ra khỏi chỗ này ngay.

Adam lắc đầu:

- Không được!

Anh khoác vai cô, và dẫn cô tới tiệm giải khát đông nghịt. Họ tìm một chiếc bàn ở cuối phòng.

- Anh gọi điện và viết cho em biết bao nhiêu lần, - Adam nói. - Em không hề gọi lại cho anh và những bức thư của anh bị gửi trả lại.

Anh nhìn cô, mắt đầy vẻ dò hỏi. Không một ngày nào anh không nghĩ đến em. Vì sao em lại biến đi như vậy?

- Đó là một phần trò ảo thuật của em. - Jennifer nói đùa.

Một người phục vụ tới bên họ. Adam quay sang Jennifer:

- Em uống gì?

- Em không uống đâu. Em phải đi đây, thật đấy, Adam ạ.

- Em không thể đi được. Hôm nay là một ngày lễ. Ngày kỷ niệm cuộc cách mạng.

- Của họ hay của chúng ta?

- Có gì khác nhau nào? - Anh quay sang người phục vụ - Hai cốc-tay.

- Không. Em… - Thôi được, cô nghĩ, một cốc thôi. - Cho tôi cốc đúp, - Jennifer nói với vẻ liều lĩnh.

Người bồi bàn gật đầu đi.

- Em đọc nhiều bài báo nói về anh, - Jennifer nói. - Em rất tự hào về anh đấy, Adam ạ.

- Cám ơn em, - Adam ngập ngừng. - Anh cũng hay đọc nhiều về em.

Cô nhận thấy có điều gì không thoải mái trong giọng nói của anh.

- Nhưng anh không tự hào về em chứ gì.

- Hình như em có quá nhiều khách hàng làm cho mafia đấy!

Jennifer bắt đầu thấy khó chịu.

- Xin anh đừng lên lớp em nữa.

- Không phải vậy đâu, Jennifer. Anh lo cho em. Uỷ ban của anh đang điều tra Michael Moretti và bọn anh sẽ tóm được hắn thôi.

Jennifer nhìn quanh tiệm đầy luật sư đang ngồi.

- Vì Chúa, Adam, chúng ta đừng nói đến chuyện đó, nhất là lại ở đây.

- Vậy thì ở đâu?

- Chẳng ở đâu cả. Michael Moretti là khách hàng của em. Em không thể bàn chuyện của anh ta với anh được.

- Anh muốn nói chuyện với em, ở đâu được nhỉ?

Cô lắc đầu:

- Em đã nói với anh là em…

- Anh phải nói về chuyện giữa chúng ta.

- Không còn chúng ta nữa đâu! - Jennifer bắt đầu đứng lên.

Adam cầm tay cô.

- Đừng đi. Anh không thể để em ra đi được đâu, ít nhất là trong lúc này.

Jennifer miễn cưỡng ngồi xuống. Adam nhìn cô chăm chú.

- Có bao giờ em nghĩ đến anh không.

Jennifer ngẩng lên nhìn anh và cô không biết nên cười hay khóc. Cô có bao giờ nghĩ đến anh không! Anh sống trong căn nhà của cô. Cô hôn anh mỗi buổi sáng, làm bữa ăn sáng cho anh, đi bơi thuyền cùng anh và yêu anh.

- Có… - Cuối cùng Jennifer nói. - Em có nghĩ đến anh.

- Anh thật mừng vì điều đó. Em sống có hạnh phúc không?

- Tất nhiên. - Cô biết là mình đã nói ra câu ấy quá vội vã. Cô cố nói giọng bình thường. - Công việc làm ăn của em tốt đẹp, em có nhiều tiền, em hay đi đây đó, em gặp nhiều người đàn ông hấp dẫn. Vợ anh dạo này thế nào?

- Cô ấy khoẻ, - Anh nói nhỏ.

- Thế còn con gái anh?

Anh gật đầu và khuôn mặt lộ vẻ tự hào. - Samantha thật tuyệt vời. Nó lớn nhanh ghê.

Cô bé bằng tuổi Joshua.

- Em đã lập gia đình chưa?

- Chưa.

Họ im lặng hồi lâu và sau đó Jennifer cố gắng tiếp tục câu chuyện, nhưng cô đã chần chừ quá lâu. Đã quá muộn. Adam nhìn vào mắt cô và anh hiểu hết mọi chuyện ngay lập tức.

Anh nắm chặt bàn tay cô.

- Ôi, Jennifer. Ôi, em yêu quý của anh. - Jennifer thấy máu như dồn hết về mặt.

Cô biết đây là một sai lầm ghê gớm của mình.

- Em phải đi đây, Adam. Em có hẹn rồi mà.

- Bỏ cuộc hẹn ấy đi, - anh van nài.

- Em xin lỗi, không thể được anh ạ.

Tất cả những gì mà cô muốn bây giờ là ra khỏi nơi đây và cùng với con trai bay ngay về nhà.

- Anh định bay về Washington chiều nay. Anh có thể bố trí ở lại sáng mai nếu tối nay chúng ta gặp nhau.

- Ồ không, không đâu?

- Jennifer, anh không để em lại bỏ đi nữa đâu, không thể như thế này được. Chúng ta cần nói chuyện. Hãy ăn tối với anh.

Anh bóp chặt tay cô hơn nữa. Cô nhìn anh và cố gắng chống cự với tất cả sức lực của mình và thấy yếu dần.

- Đừng anh Adam, - Cô năn nỉ. - Chúng ta không được để mọi người nhìn thấy đi cùng nhau. Nếu anh đang săn đuổi Michael Moretti…

- Chuyện này chẳng có gì liên quan đến Michael Moretti cả. Một người bạn đã hứa cho anh mượn chiếc thuyền của anh ta. Chiếc thuyền có tên là Paloma Blanca. Nó đang đậu ở câu lạc bộ bơi thuyền. Tám giờ tối nhé?

- Em sẽ không đến đâu.

- Anh sẽ đến. Và anh sẽ đợi em.

Phía bên kia căn phòng, Nick Vito đang ngồi với hai cô gái điếm Mêxico mà một người bạn vừa giới thiệu cho hắn. Cả hai đều xinh đẹp, táo tợn và vị thành niên, đúng kiểu mà Nick Vito thích. Bạn hắn hứa là các cô gái sẽ rất đặc biệt và hắn nói đúng. Họ mơn man thân thể hắn, thì thào hứa hẹn khoái lạc vào tai hắn, nhưng Nick Vito không nghe họ. Hắn đang nhìn ngang căn phòng tối, nơi Jennifer Parker và Adam Warner đang ngồi.

- Chúng ta lên phòng anh đi, - một cô gái đề nghị Nick.

Nick Vito muốn đến chỗ Jennifer và người đàn ông lạ mặt đang ngồi để chào họ, nhưng hai cô gái đã luồn tay xuống giữa hai đùi hắn và sờ nắn rất khêu gợi. Hắn bắt đầu thấy rạo rực phát điên lên.

- Ờ chúng ta lên gác đi, - Nick Vito nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.