Thiên Thần Sa Ngã

Chương 16



Tôi vốn chưa bao giờ dám mơ giấc mơ kết hôn với Đạm Ngọc, bởi vì tôi thật không biết nên xử lý ra sao với đứa con trai đáng thương ở quê nhà. Tôi 29 tuổi, chưa kết hôn. Tôi có một đứa con trai mà với tôi là vô cùng xa lạ, nhưng mong là sau này lớn lên chút nữa nó không viết trong bài tập làm văn: “Tôi cũng có một người cha mà đối với tôi là vô cùng xa lạ”. như thế thì quả cũng hơi thảm.

Nói thật, tôi vô cùng hối hận, hồi ấy trẻ con chả biết gì, không cẩn thật để tòi ra một đứa.

Cậu con trai giờ được bố mẹ tôi nuôi ở quê nhà Tế nam, mẹ nó sinh con xong thì chơi trò mất tích luôn. Tôi đau đầu nhức óc, cũng dự định bỏ rơi luôn cái rắc rối nho nhỏ đó.

Nhưng cha mẹ tôi nghe tin liền vội vội vàng vàng thu xếp lên Thượng Hải, đón đứa bé về nuôi.

Tôi làm việc ở Thượng Hải, muốn xa rời cái thành phố quê nhà bé nhỏ lạc hậu ấy. tỉnh thoảng tôi mới gọi điện về cho bố mẹ, tiện miệng hỏi thăm: “Thằng nhóc không làm phiền bố mẹ chứ ạ?”

Mẹ sợ tôi vứt đứa cháu nội của bà đi mất, vội nói: “Không, không! Hân Hân ngoan lắm! Càng lớn càng giống con đấy”.

Đứa con thường là kết tinh của tình yêu. Tôi chẳng có tình yêu nhưng lại có đứa con, chắc kết ra quả dưa hấu.

Thế nên khi bế quả dưa hấu ấy, tôi nghĩ tình yêu chỉ tồn tại trong truyền thuyết thôi, đời này làm quái gì có cái trò ấy.

Thực tế chứng minh Đạm Ngọc là một cô gái rất nhạy cảm. Khi tôi gần như quên hẳn quả dưa hấu ở nhà thì nàng lại nhắc tôi nhớ. Tối hôm qua, lúc chuẩn bị làm tình, tôi theo thói quen lấy ra chiếc bao cao su, cẩn thận đeo vào. Nàng thấy thế liền nói vẻ vô tình: “Chắc anh đã làm bố rồi phải không!?”

Nàng nói câu này lúc đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường hai mét, giống như một chú mèo lười hai mắt lim dim. Ngay cả vẻ lười của nàng cũng toát lên sức hấp dẫn kỳ lạ. Cho dù những lời đó được nàng thốt ra một cách thờ ơ nhưng cũng làm tôi chợt toát sống lưng.

- Ai bày đặt ra chuyện đó? Em dựa vào cái gì mà nói như vậy?

Tôi ra sức lấp liếm, có làm ra vẻ bình thản.

- Ha ha, em đoán vậy!

Nàng ngồi hẳn dậy, choàng tay lên cổ tôi:

- Đàn ông chưa phạm tội tày trời thì không bao giờ tự giác như vậy!

Đạm Ngọc nói, nở nụ cười yêu kiều, đôi cánh tay trắng muốt vẻ như vô tình chạm vào chiếc bao cao su trong tay tôi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy nàng ra, khịt khịt mũi ra ý “chuyện đùa”, nhưng dưới sự quan sát ánh lên trong đôi mắt đẹp của nàng, tôi cũng không thể giữ được thái độ hoàn toàn tự nhiên như trước.

Trước đây, Đạm Ngọc đã hỏi tôi chuyện này một lần, hỏi tôi đã kết hôn chưa. Tôi cứ sự thật mà trả lời. mọi chuyện đã đi xa đến thế này, giờ tôi biết giải thích sao với nàng đây? Tôi đúng là chưa kết hôn nhưng lại đã có một đứa con trai ruột rồi.

Cứ theo tính cách của Đạm Ngọc thì nàng có thể ở bên tôi đã là việc khó khăn lắm rồi, giờ chẳng lẽ lại còn vô cớ bắt nàng phải làm một người mẹ kế nữa?

Có lần nàng vô tình hỏi tôi: “Hà Duy, anh thấy chúng mình có hợp nhau không?”

Hôm đó là ngày thứ hai từ sau hôm tôi đưa nàng đến ngôi trường dân lập A Lam đang dạy, lúc hỏi câu đó trông nàng rất lạ, đôi mắt nhìn tôi lom lom. Tôi hỏi làm sao thế, nàng nhìn tôi một lát rồi lắc đầu bảo chẳng có gì.

Tự nhiên hỏi vậy, chắc chắn nàng có chuyện gì rồi.

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần tôi gợi ý cùng đi ra ngoài, nàng đều từ chối.

Lại còn thế này mới lo, khuôn mặt xinh đẹp của nàng bây giờ dường như bị một cái gì đó che khuất. nàng từng nói: “Một người không giữ được thể diện thì chẳng có mặt mũi nào mà đi trên đường phố Thượng Hải cả.” Chắc nàng vẫn còn giận vì vụ đi chơi bằng xe đạp lần trước.

Nên tôi đành nói, cốt lấy lòng nàng: “Cuối tuần này mình đi shopping một chuyến đi! Anh muốn tặng em một bộ quần áo, coi như là trả nợ quà sinh nhật lần trước.” Nhìn vẻ mặt kỳ dị trên mặt Đạm Ngọc, tôi lại cảm thấy cái cảm giác của anh chàng người hầu nói chuyện với nàng cách cách, bèn nhẹ nhàng thêm một câu: “Được không?”



Sáng thứ Bảy, thay xong quần áo, thắt chiếc cà vát đích thân Đạm Ngọc chọn cho, tôi ngồi trên đi văng đợi Đạm Ngọc trang điểm.

Nàng ngồi trước bàn trang điểm, thoa phấn, rồi vừa vui thích vừa cẩn thận kẻ lông mày, tô mắt, tô son…

Hai tiếng trôi qua, nàng công chúa diễm lệ bước ra, khẽ nháy mắt với tôi một cái.

Tôi sững sờ như sắp ngất, làm Đạm Ngọc không kìm được phá lên cười khanh khách.

Rồi Đạm Ngọc, với dáng vẻ của một đứa con nít sắp được đi chơi, ăn mặc đẹp vui sướng chuẩn bị ra cửa.

Nhưng đúng lúc đó, điện thoại réo chuông, là bố tôi gọi. Bố ra sức thuyết phục tôi về nhà một chuyến, nói con trai tôi ốm, viêm amiđan cấp tính.

Tôi lén nhìn sang Đạm Ngọc, nàng đang tròn mắt nhìn lại tôi vẻ hiếu kỳ.

Tôi nói vào điện thoại: “Viêm amiđan cũng không phải chuyện gì to tát lắm mà, cắt đi là xong. con gửi tiền là được, cần gì phải đích thân về.”

Thế là bố tôi mắng cho một trận té tát, ông cụ bảo tôi không có tính người: “Con nó còn nhỏ lại bị bệnh phải vào viện, mày làm bố mà sao lòng dạ sắt đá lại thế? Con nó đang ở bệnh viện, ngày nào cũng khóc đòi bố, mày tưởng mày quẳng mấy đồng tiền về là có thể thay thế được tình cảm hay sao? Mày … mày …” Cơn giận dường như làm căn bệnh hen suyễn của ông cụ lại muốn tái phát.

Tôi đành phải kiên nhẫn giải thích với bố, công việc, quan hệ, xã giao… tất cả không vượt ra ngoài chữ “bận” . bố lo cho công việc của tôi, lại nghe qua lời tôi thấy mọi việc có vẻ nghiêm trọng nên cũng không trách móc gì nữa.

- Vậy cố gắng lúc nào ngơi ra một chút về mà thăm thằng bé nhớ chưa?

Tôi vội vàng gật đầu vâng dạ.

Cúp máy.

Bước ra khỏi nhà bếp, tôi giơ tay ra ôm chặt lấy nàng Đạm Ngọc đang sốt ruột.

- Ai gọi thế? – Nàng hỏi vẻ nghi ngờ.

- Bố anh gọi từquê, cũng chả có gì đặc biệt.

- Anh sắp phải đi à? – Nàng lại hỏi, có vẻ hơi lo lắng.

Tôi xoa xoa đầu nàng, cười bao dung:

- Không cần đâu, anh biết em không nỡ rời xa anh mà!

- Nói linh tinh!

Đạm Ngọc cũng cười, nụ cười xua tan hết mọi bực bội khó chịu.

Hai chúng tôi ra khỏi nhà. Chiếc áo khoác nhẹ màu tím nhạt kết hợp với chiếc váy trắng xếp nếp ngắn đến đầu gói làm cho hình ảnh nàng và những tia nắng vàng óng dường như hòa tan vào nhau long lanh lóng lánh. Đôi giày cao gót màu trắng sữa càng tôn thêm vẻ đài các sẵn có của nàng, khiến từ “cao quý” dường như bật ra từng chuỗi sau mỗi bước đi. Lại còn nụ cười ngọt như mật ong luôn nở trên môi nàng, thật sự là không cần trang điểm thì nàng Đạm Ngọc của tôi cũng đã rực rỡ hơn cả mặt trời rồi.

Suốt quãng đường đi, Đạm Ngọc thân mật nắm bàn tay tôi, đôi khi mặt nàng vô tình va phải vai tôi, cánh tay tôi cũng không ngừng quệt qua khuôn ngực mềm mại của nàng. Rõ ràng là mọi người trên đường đều ngưỡng mộ tôi, có một cô bạn gái kiều diễm đến vậy.

Thật lạ là giữa nam nữ chỉ cần phát sinh cái mối quan hệ mang tính căn bản ấy là sẽ mất hết những biểu hiện ngại ngùng như tim đập nhanh hay đỏ mặt thẹn thùng, bắt đầu coi những cử chỉ thân mật là đương nhiên.

Trên cả đường đi, mùi hương cây cỏ vừa thanh tao vừa mát mẻ luôn theo sau Đạm Ngọc của tôi, khiến những người đàn ông qua đường đều ngây người nhìn theo, tưởng mình vừa có phước được gặp tiên nữ chốn bồng lai. Điều chúng tôi phải chú ý nhất bây giờ là tránh không gặp phải những người có quan hệ với Tào Lợi Hồng.

Đi đến cửa một tiệm hoa bên dưới khu trung tâm mua sắm, tôi nhìn thấy A Lam. Cậu chàng đang lom khom bên những khóm hoa, say sưa chọn lựa. đứng bên cạnh, nắm chặt bàn tay cậu ta có lẽ là cô người yêu.

Nhìn từ đằng sau lưng, có vẻ cô gái cũng khá xiinh đẹp. đúng lúc đó, cô quay nghiêng sang nói gì đó với A Lam. Khuôn mặt cô gái có vẻ gì đó eất quen, nhưng khoảng cách xa quá, tôi cũng không nhìn rõ được.

Nhìn thấy anh em bạn bè, theo thói quen tôi định chạy ra chào hỏi, tiện khoe khoang luôn với cô bạn gái của cậu ta Đạm Ngọc của tôi xinh đêp đến mức nào. Cứ phấn khích một cái là tôi chả còn nhớ gì, quên ngay mình đang ăn mặc theo kiểu một trí thức có địa vị, nhét ngón tay vào miệng huýt lên một tiếng sáo vừa dài vừa to.

“Anh làm gì thế hả?” Đạm Ngọc nghiêm mặt ngăn tôi lại rồi kéo tay tôi đi tiếp. Lúc đó tôi mới chợt tỉnh ra – Đạm Ngọc trọng thể diện! – lại nhắc nhở bản thân phải duy trì phong thái sang trọng.

Bắt đầu từ giây phúc bước vào khu mua sắm cao cấp nhất Thượng Hải, tôi phải chú ý lưng thẳng, đầu ngẩng cao, cố gắng sao cho giống phong thái một người đàng ông thành đạt. Đạm Ngọc đi bên trái tôi, phong cách, thần thái cảu nàng đúng là bẩm sinh cao quý. Nàng điềm nhiên nhìn ngắm những đồ vật sang trọng bốn phía xung quanh, ném ánh mắt coi thường xuống những cô bán hàng lịch sự đứng sau quầy, dáng điệu tuyệt đối là một thiên kim tiểu thư.

Những khí chất thiên bẩm và cử chỉ cao quý vốn có của Đạm Ngọc cũng đủ làm cho nụ cười của những cô gái bán hàng có thể vốc ra từng vốc, đến đâu nàng cũng được đón tiếp vô cùng chu đáo.

Họ tin rằng làn da mềm mại mỏng manh kia của Đạm Ngọc chắc chắn có thể cảm nhận được hạt đậu nhỏ dưới 99 lần đệm, họ sợ rằng kia là công chúa của một quốc gia nào đó cải trang trốn đi chơi.

Bước chân của Đạm Ngọc lưu luyến không nỡ rời quần bán giày cao gót. Hết đôi này đến đôi khác, nhưng trước những lời giới thiệu của cô gái báng hàng đứng bên cạnh, nàng vẫn lạnh lùng, chỉ gật đầu cười lịch sự. thái độ của nàng khiến cô bán hàng nghĩ đây quả là một vị công nương thiên kim vừa xinh đẹp vừa được giáo dục chu đáo.

Tôi nhớ lại nửa ngày trước, công nương này vừa mới ngồi ở nhà tôi cùng tôi ăn món cháo đậu xanh với dưa góp, cảm thấy những bộ điệu ra vẻ đó của nàng thật đáng xấu hổ.

Thậm chí, tôi còn cảm thấy một sự thúc đẩy, muốn chạy ra hét to lên với những cô phục vụ đang cung kính xun xoe trước Đạm Ngọc: “Đừng có kính nể cô ấy! cô ấy cũng chỉ là một người dân nghèo mà thôi!” Cũng may những thúc đẩy đó chỉ là nhất thời.

Đạm Ngọc có vẻ rất thích giày cao gót, nàng mê mẩn mãi không nỡ rời. Đạm Ngọc đi đằng trước, đôi nào vừa mắt liền cầm lên xem xét, hoặc thử xỏ đôi này đôi kia trong sự giúp đỡ của cô gái bán hàng. Tôi đi sau nàng, trong vai một ông chồng yêu chiều vợ, không kêu ca, cũng không có bất cứ hành động ngăn cản nào.

Đi đến hơn nửa vòng, tôi phát hiện ra Đạm Ngọc đi mua sắm không hề nhìn đến giá cả. nàng nhấc một đôi lên, xem xét rồii lại bỏ xuống. tôi trợn mắt đằng sau lưng nàng. Mẹ ơi, mấy đôi lọt vào mắt cô nàng không có đôi nào dưới năm nghìn tệ. may mà hình như nàng vẫn chưa tìm được đôi nào ưng ý.

Đi hết một vòng, nàng chọn lấy một đôi, xỏ thử vào chân, vừa thử vừa nói nhỏ:

- Ầy, nội địa chẳng có hàng Manolo Blahnik, tiếc thật!

Cô bán hàng vốn đã rất cung kính đứng bên Đạm Ngọc nghe thế liền vui vẻ nói:

- Có đấy, có đấy! nhưng chỉ có hai đôi thôi, là giám đốc chúng tôi mua xách tay từ Hồng Kông về, hạn chế số lượng bán ra. Vì loại hàng này quá quý nên chúng tôi không dám bày ra ngoài.

- Thật không?! Thật không?!

Đạm Ngọc bỗng vui mừng nhảy cẫng lên, kích động đến khó tả.

- Thật! chị muốn xem ạ?

- Ừ! Lấy cho tôi xem, nhanh lên!

Rồi nàng quay sang tôi:

- Những loại cho ra thị trường, có những loại đắt tiền nhưng không thực dụng, có những loại thô nặng do nhiều chi tiết thừa thãi, tuy đẹp đẽ có thừa nhưng lại không đủ độ thoải mái. Giày cao gót thường có một nhược điểm chung là trọng tâm không ổn định. Nhưng Manolo đã loại trừ nhược điểm này rất tốt. vừa nhẹ vừa đẹp, độ cong vừa phải, trọng tâm cân bằng. tiếc là nội địa vẫn chưa có hệ thống cửa hàng này. Nghe nói chỉ Hông Kông mới có. Thật đấy, chỉ có Manolo mới có thể dạy chị em thế nào là đi giày cao gót, đi lại uyển chuyển dịu dàng.

Tôi kinh ngạc nhìn Đạm Ngọc, bộ điểu nàng như thể đang đứng trên bục say sưa diễn thuyết. cuối cùng, nàng xúc động bổ sung thêm một câu: “Đấy là thứ mà em ngưỡng mộ sâu sắc nhất đấy!”

Hai phút trôi qua, cô gái bán hàng đã quay lại, tay cầm một hộp giày:

Chị xem đi, là đôi này đây. Màu vàng nhạt, có đính hạt thủy tinh, kiểu dáng cũng như màu sắc đều là thiết kế cho tuổi trẻ như chị đấy, bảo đảm trong nước, nó là có một không hai!

Hai mắt Đạm Ngọc sáng lên, miệng không nhịn được, thốt lên những lời tán dương:

- Hồi trước tôi nghe cô bạn nói đi loại giày này thì đi đến đâu cũng như bước trên thiên đàng.

- Đúng đấy, đúng đấy! chị cũng nghĩ thế à? Hóa ra giấc mơ của phụ nữ đều cùng một khuôn đúc.



Hai cô gái như thể tìm được tri âm. Tôi ngồi một bên ngáp dài chán chường, đối với cái nhãn mác đang làm hai cô hứng thú đến nhường kia, tôi chẳng biết và cũng chẳng muốn biết.

- Tôi đi thử được không?

Nụ cười của Đạm Ngọc có chút gì vừa bức thiết vừa dè dặt mà tôi không hiểu nổi.

- Ồ, xin lỗi chị. Loại đặc biệt này không được thử trước khi thanh toán. Xin thứ lỗi cho cái khó của chúng tôi.

- Ờ, chắc chắn rồi. – Đạm Ngọc đứng lên nhìn tôi.

- Chọn được rồi à? Tôi cho tay vào túi quần, bước tới: – Em thích đôi nào?

Tôi đón lấy chiếc hộp, lật mở ra xem. Cũng chả có gì đặc biệt.

- Cái gót nhọn nhọn này làm vũ khí tốt đấy. – Tôi nói.

- Ha ha, anh đây nói đùa hay thật! xin hỏi, chị có cần gói lại không ạ?

Nụ cười của cô gái bán hàng thật ngọt ngào.

Đạm Ngọc lại nhìn tôi thật kỳ dị, độ xa lạ có thể sánh ngang với việc tôi biến thành người sao Hỏa.

- Anh…

Nàng đưa tay về phía đôi giày, hình như có gì muốn nói nhưng không nói.

- Em không thích sao? Thích thì mua! Cô gói lại giúp tôi.

Tôi nhún vai vẻ bất cần:

- Dù sao cũng là quà sinh nhật của em mà, anh keo kiệt sao được!

- Đúng đấy! Đúng đấy!

Cô bán hàng cười đến nỗi chân răng lộ hết ra ngoài.

Tôi đứng bên quầy đợi cô ta viết hóa đơn. Tôi nhịp nhịp chân, ngón tay tùy tiện gõ theo điệu nhạc đang vang lên trong của hàng. Đạm Ngọc vẫn nhìn tôi đăm đăm.

- Nhìn gì thế? Em làm anh phát ngượng rồi đấy!

Tôi đùa.

Đạm Ngọc vẫn không cười, đối mắt nàng vẫn nhìn tôi kinh ngạc. Chắc nàng đang cảm động vì hành động của tôi.

- Xong rồi đây anh! Xin sang phía quầy thanh toán bên kia quẹt thẻ.

Quẹt thẻ? Tôi giật mình vì hai chữ này, tiện tay cúi xuống xem lại hóa đơn. Tôi tưởng mắt mình bị hoa. Rồi tôi kinh ngạc, thất sắc gọi Đạm Ngọc đến cùng đếm những con số 0, tôi nghĩ như thế mới tránh khỏi bị dãy số dài dằng dặc kia dọa đến phát ngất.

- Mười vạn – 100 nghìn tệ!

Tôi đánh cuộc là cô bán hàng kia vô ý viết nhầm rồi.

- Cô ơi, có phải là cô viết nhầm rồi không? Đôi giày như thế này mà giá 100 nghìn?

Tôi nhào đến bên cô bán hàng, vẫy vẫy tờ hóa đơn trước mặt cô ta:

- Chắc tại tối quá phải không? Làm người ta sợ chết đi được! Chúng tôi chỉ là dân thường thôi!

Đạm Ngọc đứng bên cạnh tôi, mặt trắng bệch, lén lúc giật giật gấu áo tôi, ý bảo tôi đừng thiếu lịch sự như vậy.

- Đạm Ngọc, em xem.

Tôi, lần đầu tiên, nhìn thấy một đôi giày giá hàng vạn nên có phần kích động. tôi quay người lại nói với Đạm Ngọc:

- 100 nghìn! Số tiền ấy ở quê mình là mua được nhà rồi đấy! Hay là 100 nghìn yên Nhật?

- Dạ… – Cô gái bán hàng bối rối nhìn tôi. – Hàng Manolo đều giá như vậy hết! Xin hỏi anh có mua nữa không ạ?

Mặt tôi xám chàm, những ánh mắt từ bốn phía đều đổ vào tôi và Đạm Ngọc. tôi chợt tỉnh ra, bèn e hèm trong cuống họng, đứng thẳng lưng.

Tôi không muốn mọi người nhận ra tôi chẳng biết cái gì ma no với ma đói. Bây giờ, tôi chỉ mong sao có thể tìm thật nhanh một lý do hợp lý nào đó mà kéo Đạm Ngọc đi khỏi chỗ này. Rồi tôi sẽ tìm một chỗ vắng người nào đó dỗ dành Đạm Ngọc: “Mình còn nghèo, không mua nổi đâu. Ngoan, mình đi ăn kem nhé!”

Nhưng đấy chỉ là giấc mơ thôi. Vào giờ phút đó, các nhân viên cửa hàng đều trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn chúng tôi, những người mua hàng cũng nghển cổ hiếu kỳ ngó nghiêng. Họ thì thầm to nhỏ những tiếng Thượng Hải địa phương mà chúng tôi không hiểu. tôi nhìn sang Đạm Ngọc, nàng vẫn ngẩng cao đầu, cố sống cố chết duy trì dáng vẻ cao sang, thái độ bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên.

Tôi nén lòng, kéo tay Đạm Ngọc, cầm tờ hóa đơn 100 nghìn tiến về phía quầy thu tiền.

Đoàn người xép hàng trước quầy thu tiền rất dài và đông, ai cũng có vẻ thoải mái đứng chờ trả tiền. họ xòe những xấp tiền, hoặc nhiều hoặc ít, cho cô thu ngân, dáng vẻ có chút thoả mãn khó hiểu.

Tôi nhìn tờ hóa đơn trên tay, tưởng tượng cái mặt mình sẽ thế nào lúc nóc ra ngần ấy tiền.

- Anh … Anh thực sự định… – Đạm Ngọc lúc này mới mở miệng lắp bắp.

- Túi em vẫn đeo trên người đấy chứ? Không bỏ quên ở chỗ thử giày lúc nãy đấy chứ?

Tôi bỗng quay đầu lại ngắt lời nàng.

- Vâng, vẫn ở đây. – Đạm Ngọc gật đầu.

Tôi dáo dác nhìn xung quanh, đặc biệt là chỗ quầy hàng đã khai tờ hóa đơn 100 nghìn lúc nãy. Thị sát cẩn thận trong mấy giây, thấy chẳng ai cháu ý đến chúng tôi cả, tôi bèn kéo mạnh tay Đạm Ngọc chạy thật nhanh.

- Á! Chạy gì thế? – Đạm Ngọc hét lên.

- Tất nhiên là phải chạy rồi! 100 nghìn đấy! Anh mà trả thì cả tài khoản thành rỗng không, còn không trả thì biết ăn nói thế nào?

Tôi vẫn vừa chạy vừa đảo mắt khắp bốn phía. Cúi thấp đầu xuống mà chạy, giống hệt một tên trộm vừa ăn cắp 100 nghìn của cửa hàng.

Xuống đến tầng một là an toàn rồi. Vừa ra khỏi thang máy, Đạm Ngọc đã giận dữ hất tay tôi ra:

- Anh mà cũng biết xấu hổ hả? – Nàng gắt.

Nói câu này, nàng tuyệt đối không hề cao giọng, nhưng từ đôi mắt tóe lửa và khuôn ngực đang phập phồng của nàng, có thể đoán được nàng đang bên bờ của một cơn thịnh nộ khủng khiếp.

Tôi đối mặt với đôi mắt rừng rực lửa giận, đột nhiên không biết phải nói gì về chuyện không dám dũng cảm bỏ ra 100 nghìn tệ mua đôi giày vào lúc đó… Thật sự, không có gì để nói.

Nhìn hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt Đạm Ngọc, sao giống hệt một con chó không nhà, cúp đuôi, bất lực đến thảm hại.

Điều duy nhất tôi có thể làm được là hỏi nhỏ:

- Em nhìn gì anh thế?

Nói xong, lập tức cảm thấy mình giống hệt con chó đáng thương đang hú lên thảm thiết, lời nói chằng hề có chút địa vị, chẳng hề có chụt trọng lượng.

- Đi thôi – Đạm Ngọc bỗng dợm bước đi – ai cũng mệt rồi.

Ai cũng mệt rồi! mặt trời buổi chiều vàng rực hắt xuống làm bóng nàng in trên mặt đường dài ngoẵng, tự nhiên thành trông vô cùng mệt nhọc.

Đạm Ngọc đi một mình đằng trước, tôi buồn bã vô cùng, lê bước đi sau, hy vọng Đạm Ngọc sẽ quay lại gọi tôi lên đi cùng.

Cái ý nghĩ đơn giản đến đáng thương ấy đã kết thúc trong thất bại hoàn toàn.

Cái dáng nhỏ bé cô đơn của Đạm Ngọc ngày càng nhỏ dần về phía xa, cuối cùng biến vào biển người đông đúc.

Người yêu giận dỗi rồi, mà nỗi giận lại không phải là ít, cứ nhìn bước chân càng ngày càng nhanh của nàng thì biết. Thế nên tôi bắt đầu vò đầu bứt tai nghĩ cách làm nàng nguôi giận.

Con gái ai cũng thích những quà tặng bất ngờ từ bạn trai, mà quà phải càng đắt càng tốt. Đạm Ngọc tuy có vẻ nhiều khác biệt và nổi bật so với những cô gái khác, nhưng về điểm này nàng lại tuyệt đối tầm thường như mọi người.

Nghĩ tới đây, tôi thầm khâm phục sự nhanh trí của mình, vội vàng quay lại khu vực mua sắm.

Tầng một là nơi bán đồ mỹ phẩm và trang sức vàng bạc. Dưới ánh sáng sang trọng tỏa ra từ những chiếc đèn, tôi cảm thấy mình như lạc vào chốn thần tiên với những bảo vật lộng lẫy quý giá và mùi hương thơm ngát từ bốn phía.

Đi đi lại lại mãi, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên mua gì tặng Đạm Ngọc.

Bỗng, một mùi hương dễ chịu xộc vào mũi, tôi chớp mắt nhìn quanh.

Mấy hôm trước Đạm Ngọc có than phiền là nước hoa sắp hết rồi, hay là mua tặng nàng một lọ nước hoa!

Tôi đi đến trước một gian hàng, cô phục vụ cười tươi rói. Cô ta hỏi:

- Ngài định mua nước hoa phải không ạ?

Thấy nụ cười của cô, tôi vội đáp lễ và nói đúng thế.

- Ngài mua tặng bạn gái phải không?

Tôi nói phải.

- Tặng sinh nhật cô ấy?

Tôi gật đầu.

- Vậy thì tôi xin tư vấn ngài một loại Lancome mới có mặt trên thị trường!

Cô gái nói, trong nháy mắt đã rút từ trong tủ quầy ra một chai nước hoa, cảm tưởng như cô nàng đã cầm sẵn trong tay chỉ chờ lúc thiện tiện là giơ ngay ra vậy.

- Chỉ thế mà cô đã biết bạn gái tôi hợp với loại nào rồi? cô thật là giỏi quá.

Tôi tán dương, cầm lấy lọ nước hoa nhấc nhấc trong tay xem xét:

- Ít quá nhỉ? Bao nhiêu… có 30 ml thôi à? Thế thì dùng chắc chỉ được hai ngày là hết rồi – Tôi làu bàu.

Cô gái lại cười:

- Thưa ngài, ít thế này mới lịch sự và quý phái. Loại này là loại Lancome Miracle rất được yêu thích do nữ minh tinh người mỹ Uma Thurman là đại diện đấy. màu hồng vừa thanh tao vừa dịu dàng, lấy theo màu ánh bình minh, tượng trưng cho hy vọng, đại diện cho sự lộng lẫy sáng láng của thế kỷ mới. mùi hương hoa quả và huong hoa xen lẫn; mùi hương nhẹ gồm mùi quả vải, lan hương tuyết, mùi hương trung gồm hương mộc lan, gừng non, hồ tiêu, mùi hương mạnh gồm hương nhài, hổ phách!

Cô gái bán hàng giới thiệu tuốt tuồn tuột như tiêu chảy, tôi vẫn không hiểu gì, mà cũng chẳng có hứng thú nghe cho tử tế, chỉ qua loa gậu đầu:

- Ừ, phải, đúng, tốt.

Rồi theo thói quen, tôi lật bảng giá ra xem – 420 tệ!

“Mẹ ơi!” Tôi bỗng thốt lên, làm đứt đoạn cơn lũ ào ạt từ miệng cô gái bán hàng. Cô ta ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi giơ lọ nước hoa ra trước mắt cô ta:

- Có một tí nước thế này mà bán đắt thế á?

Tôi nói, theo phản xạ đập mạnh chiếc lọ xuống mặt quầy.

Mặt cô bán hàng gần như lập tức xuất hiện những thay đổi mang tính căn bản, nụ cười tươi tắn thoắt biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, thờ ơ. Cô ta vừa bỏ lọ nước hoa lại vào trong tủ, vừa nói không âm sắc:

- Muốn đồ rẻ thì nước hoa dởm đầy, ra chợ bên kia kìa, hai tệ một lọ, mà bảo đảm là lọ rất to ! hoặc là cứ hít không khí trong lành kia thôi cũng được…

Tôi trợn mắt nhìn cô ta – cái miệng mới độc địa làm sao, thế nghĩa là khinh thường, móc mỉa tôi phải không?

- Gói lại cho tôi, cái lọ lúc nãy ấy! – tôi nhướng mày nói to.

Vẻ mặt tươi cười lúc nãy lập tức quay lại. Kể cũng lạ, cơ mặt hoạt động nhiều thế mà cô ta không mệt nhỉ?

Về đến nhà, Đạm Ngọc không nói một lời, nàng cứ đứng bần thần mãi ở ban công. Tôi không biết nàng đang nuối tiếc đôi giày hay đang khinh bỉ tôi vì không nỡ bỏ ra 100 nghìn mà chuồn đi như một con sóc. Nàng tỏ ra u buồn như vậy, tôi cũng chẳng có hứng thú đi tìm đáp án nữa.

Tôi bảo để tôi đi nấu cơm. Nàng chẳng trả lời, tôi đợi tận hai phút sau mới nhận được cái gật đầu máy móc.

Tôi vào nhà bếp làm cơm, giống hệt đứa trẻ biết lỗi, biết điều tự tìm những việc nhà mà làm mong chuộc tội. Vừa làm tôi vừa tưởng tượng, tí nữa làm tình với Đạm Ngọc xong, tôi sẽ làm một màn ảo thuật lấy ra lọ nước hoa, chắc chắn nàng sẽ cười ngất luôn.

Nghĩ đến đây, tôi không tránh khỏi nở một nụ cười ngớ ngẩn.

Lúc đang vo gạo, tôi nghe thấy tiếng di động của Đạm Ngọc reo chuông, rồi đến tiếng nàng xưng tên trong máy. Ngôi nhà vốn yên tĩnh giờ bỗng rộn rã tiếng nói cười của Đạm Ngọc.

Trí tò mò trong tôi bỗng bùng lên đòi biết người gọi điện thoại là ai và nói những gì. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa bếp, thò nửa cái đầu ra ngoài, ra sức áp tai vào bức tường phòng khách… nghe thấy câu nói cuối cùng của Đạm Ngọc trước khi cúp máy, “Được rồi, được rồi! Tôi sẽ đến ngay! Nhớ đợi tôi đấy!… Ừ, thế nhé. Bái bai!”



- Em định đi sao?

Tôi ngay lập tức chạy ra hỏi, nhìn thấy Đạm Ngọc, lúc này đang trang điểm lại, khuôn mặt dường như đã lấy lại được sức sống.

Nàng bắt đầu thay quần áo, đi giày thể thao, trang điểm trẻ trung, tươi tắn, chuẩn bị ra ngoài.

- Em đi gặp ai thế?

Tôi nghiêm mặt hỏi, nhưng lại không cẩn thận để lộ ra những tia lo lắng trong ánh mắt.

- Con trai Tào Lợi Hồng.

- Làm gì?

Tôi không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục truy hỏi.

Đạm Ngọc lườm tôi qua khóe mắt, trả lời:

- Cậu ta tụ tập bạn bè, gọi em cùng đi.

- Nhưng …

Tôi nhất thời không tìm được lý do gì giữ nàng lại:

- Anh sắp nấu xong cơm rồi.

- Ồ, em không ăn đâu, anh đừng đợi.

Nàng nói, tay mở cửa.

- Không được đi! – Trong lúc cấp bách, tôi trầm giọng ra lệnh, tỏ khí thế của người đàn ông.

Đạm Ngọc đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, nàng ngẩng cao đầu, thở một hơi dài và không chút do dự bước ra khỏi cửa.

Người con gái đã ở bên tôi, cùng tôi trải qua bao ngày tháng, giờ ra đi chẳng buồn ngoái lại, thậm chí cũng không thèm nói với bạn trai một lời an ủi tượng trưng nữa.

Nàng để bạn trai bàng hoàng đứng một mình giữa phòng, lưng đeo tạp dề, tay vẫn còn cầm chiếc rá vo gạo. Tất nhiên, nếu có thể gọi đó là bạn trai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.