Thiên Thần Tan Vỡ

Chương 2



Linda-Gail đã nói đúng, họ rất bận. Khách đến

đây có rất nhiều loại- người dân địa phương,

khách du lịch, khách bộ hành, và cả những

người ở khu vực lân cận. Thỉnh thoảng trong lúc

chờ đọi các món rán và nướng cô và Joanie

tranh thủ truyện trò với nhau.

Joanie mang đến một bát súp đặt lên miệng

Reece bảo cô ăn.

“Ồ, cảm ơn cô nhưng…”

“Cô không thích món súp của tôi phải không?”

“Không”

“Vậy thì ngồi xuống bệ bếp và ăn đi. Khách đã

vắng hơn đôi chút rồi, cô có thể tranh thủ nghỉ

một lát. Tôi sẽ trông coi giúp cô.”

“Vâng, cám ơn cô.” Thực sự bây giờ Reece mới

nghĩ đến chuyện ăn thay vì chỉ làm công việc

chuẩn bị cho người khác. Và bây giờ cô mới thấy

mình đang đói cồn cào. Một cử chỉ đẹp, Reece

thầm nghĩ khi cô ngồi xuống và thưởng thức

món súp mà Joanie vừa đưa.

Cô vừa ăn vừa ngó nhìn bên ngoài. Linda-Gail

mang đến cho cô một đĩa bánh mỳ cuộn và hai

lát bơ. “Cô Joanie nói chị cần ăn trong khi giải

lao. Chị có muốn uống thêm một ly trà không?”

“Thế thì tuyệt quá. Cho tôi xin một ly.”

“Nói thật chị làm thức ăn rất nhanh.” Linda-Gail

nói khi mang thêm cho cô một ly trà. Cô ta ghé

sát vào tai Reece và lại cười thật tươi nói: “Chị

làn nhanh hơn cả Joanie và cách chị bày thức ăn

cũng rất đẹp. Khách hàng nói với tôi như thế.”

“Vậy sao?” Thực sự cô cũng chẳng quan tâm lắm

đến những lời khen ngợi đó. “Tôi chỉ làm đúng

những gì mình có thể thôi.”

“Không ai kêu ca phàn nàn gì cả. Chị bắt đầu

công việc rất nhanh đấy.” Linda-Gail lại mỉm

cười để lộ hai lúm đồng tiền rất duyên trên má.

Reece nếm luôn món súp và rất hài lòng với mùi

vị của nước dùng.

“Tôi cũng nghĩ như vậy. Cửa hàng đông khách

thật và món súp này cũng chẳng kém gì súp của

cửa hàng năm sao.”

Linda-Gail liếc mắt vào trong canh chừng Joanie

và tiếp tục trò chuyện. “Một số nhân viên ở đây

bắt đầu nghi ngờ về chị. Bebe cho rằng chị gặp

rắc rối với một cơ quan pháp luật. Cô ấy xem

truyền hình rất nhiều và chứng kiến nhiều người

có hoàn cảnh tương tự như chị. Juanita thì nghi

chị đang lẩn trốn người chống bạo ngược của

mình. Mathew thì mặc dù mới 17 tuổi nhưng lại

khăng khăng rằng việc chị đến đây có liên quan

đến vấn đề tình dục. Còn tôi thì cho rằng có thể

chị gặp rắc rối trong tình yêu. Có cái gì trong

chúng tôi suy luận chính xác về chị không?”

“Không, rất xin lỗi cô. Nhưng tôi chỉ có mấy

chuyện cần giải quyết và tôi cũng muốn đi du

lịch một chuyến xem như thế nào thôi.” Cô trả

lời Linda-Gail cho qua truyện nhưng trong lòng

không khỏi lo lắng về những lời đồn đại của mọi

người về cô mặc dù cô vẫn biết ở những nơi

như thế này tiếng đồn là không thể tránh khỏi.

Linda-Gail lắc đầu vẻ không tin. “Chắc chắn chị

có vấn đề gì đó về tình cảm. Và nếu chị vừa

chia tay người yêu thì tôi sẽ giới thiệu cho chị

một anh chàng da đen cao to đẹp trai.”

Linda-Gail chỉ anh chàng khá cao chỉ cách họ có

vài foot. Đúng là anh ta khá đen, mái tóc đen,

nước da ngăm ngăm. Nhưng Reece không đồng

ý với nhận xét của Linda-Gail cho rằng anh ta

đẹp trai. Cô nghĩ từ ấy phải dùng cho những

người rất nổi bật nhưng anh chàng này lại

không hế toát lên vẻ gì của tính cách đó. Trái

lại, ánh mắt anh ta rất thờ ơ, lạnh nhạt, khuôn

mặt để râu quai nón gầy giơ xương. Nhìn cái

miệng và cách anh ta liếc ngang liếc dọc ăn

phòng cô cảm thấy anh ta không có biểu hiện gì

của sự tử tế. Con người bảnh bao đẹp trai làm

sao có thể mặc chiếc áo da cũ nát, quần jeans

bạc phếch và đi ủng đã sờn như thế kia được.

Cũng không phải là con người mang phong cách

cao bồi nhưng có vẻ anh ta ở ngoài trời rất

nhiều. Điểm mạnh duy nhất là nhìn anh ta rất

khoẻ mạnh.

Linda-Gail hạ giọng nói: “Tên anh ta là Brody.

Anh ta là nhà văn đấy.”

“Vậy sao?” Anh ta viết về thể loại gì?” Reece ngạc

nhiên hỏi lại. Cô trấn tĩnh lại đôi chút. Nhìn

dáng vẻ và cách anh ta để ý xung quanh không

có dáng gì là của một nhà căn. Trong đầu cô

luôn nghĩ nhà văn thì phải đàng hoàng, phong

thái hơn cơ.

“Anh ta viết bài cho tạp chí gì đó. Và hình như

cũng có mấy cuốn sách được xuất bản rồi. Phải

nói là anh ta rất khó hiểu, anh ta là con người bí

hiểm thì đúng hơn.”

Linda-Gail hất tóc ra sau và xoay người liếc ra

ngoài khi Brody ngồi xuống bàn. “Nghe nói anh

ta thuê một phòng nghỉ ở mé bên kia hồ và hầu

như chỉ quanh quẩn một mình. Mỗi tuần anh ta

đến đây ba lần để ăn tối và thưởng hoa hồng

cho chúng tôi 20%.”

Cô ta quay sang chỗ Reece và hỏi: “Chị thấy

hôm nay tôi thế nào?”

“Nhìn cô xuyềnh xoàng quá.”

“Mấy bữa nay tôi lân la tiếp cận anh ta để tìm

hiểu nhưng bây giờ thì tôi chả thèm quan tâm

nữa, tôi chỉ để ý đến khoản hoa hồng 20% kia

thôi.”

Linda-Gail đi ra chỗ Brody đang ngồi và lấy

trong túi ra một mẩu giấy. Ngồi ở trong Reece

cũng có thể nhận thấy thái độ tười cười đon đả

của cô ta.

“Chào anh Brody, hôm nay anh dùng món gì?”

Reece vừa ăn vừa để ý thái độ lả lơi của cô

phục vụ trong khi Brody gọi món mà không cần

tham khảo thực đơn. Khi cô vừa quay đi, Linda-

Gail nhìn cô có vẻ rất ngụ ý và Brody cũng quay

sang nhìn cô chằm chằm.

Cách nhìn của anh ta khiến cô vô cùng bối rối và

mặc dù đang quay mặt đi nhưng cô vẫn cảm

nhận được ánh mắt xoi mói, dò xét rất thô

thiển của anh ta. Lần đầu tiên kể từ khi đến đây

làm việc cô cảm thấy ngượng ngùng.

Cô thu dọn chén đĩa và cố kiềm chế ánh mắt tò

mò không nhìn ra ngoài mà đi thẳng vào bếp.

Anh gọi món thịt nai băm và ngồi chờ đợi với

chai bia và tờ báo. Ai đó đã trả tiền để nghe

giọng hát của ca sỹ Emmylou Harris nhưng

Brody cũng chả quan tâm đến thứ âm nhạc đó.

Anh đang phân vân về cô nàng da ngăm đen và

cách nhìn của cô ấy. Có lẽ phải nghĩ ra một từ

hoàn toàn mới thì mới miêu tả được cô đầu bếp

vừa đến có vẻ ít nói này.

Anh còn biết là người da màu không thực sự giỏi

giang thì khó có thể kiếm được việc làm trong

nhà hàng Joanie này. Joanie là người nghiêm

khắc trong công việc và sẽ không bao giờ chấp

nhận một kẻ ngớ ngẩn làm việc cho mình. Tất

nhiên anh sẽ phải hỏi thêm chuyện cô bé tóc

hung kia để có thể viết thêm một chương về con

người mới xuất hiện này. Nhưng rồi có thể người

ta sẽ để ý đến những gì anh quan tâm và có thể

sẽ hỏi lại anh những gì anh biết và anh nghĩ.

Anh biết rất rõ hoạt động của thị trấn Angel’s

Fist này và những lời đồn thổi ở đây sẽ lan

truyền như thế nào.

Cần có thời gian để tìm hiểu về cô ấy nếu không

đến hỏi trực tiếp cô ta. Nhưng chắc chắn một

điều là sẽ có lời đồn đại, bàn tán và bình phẩm

về cô. Anh rất có kinh nghiệm nghe ngóng

những loại thông tin kiểu này. Nhìn cô ấy rất

yếu ớt và có vẻ dễ nổi cáu nhưng anh chưa hiểu

lí do tại sao. Có điều chắc chắn là cô ấy làm việc

rất chuyên nghiệp và cần mẫn. Anh không thể

tin nổi là chỉ với hai bàn tay mà cô ấy lại có thể

làm tốt công việc của mình đến vậy. Có thể là

ngày đầu tiên cô ấy làm việc ở đây nhưng chắc

chắn công việc bếp núc này không hề xa lạ với

cô ấy. Dường như cô bé nấu bếp kia khiến anh

quan tâm nhiều hơn tới cuốn sách mình đang

viết dở. Anh ngồi đó nhấm nháp ly bia và quan

sát cô làm việc.

Cô không hề quen biết ai trong thị trấn này. Anh

đã ở đây khá lâu và nếu ai có con cái, chị em

hay người họ hàng mất tích mà bây giờ đột

nhiên trở về thì chắc chắn anh phải nghe nói

đến rồi. Có vẻ cô không muốn chủ động gần gũi

mà trái lại muốn lảng tránh anh. Anh có thể

nhận thấy điều đó qua ánh mắt rất thờ ơ và

luôn sẵn sàng lẩn tránh mỗi khi anh nhìn cô.

Khi làm xong và sắp xếp các món ăn theo thứ

tự, ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra phía anh nhưng

chỉ là ánh mắt hờ hững và ngay lập tức cô lại

nhìn đi nơi khác. Vừa định quay lại với món

nướng trên giàn thì cánh cửa mở và cô quay ra.

Nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt cô rất nhanh

chóng và bất ngờ. Brody chớp mắt liên tục. Mọi

suy đoán của anh về cô đến giờ dường như đã

thay đổi hẳn. Anh thấy cô không hoàn toàn là cô

gái yếu ớt mà trái lại trong cô tiềm ẩn một vẻ

đẹp rất cuốn hút. Anh quay lại thì thấy Mac

Drubber đang tươi cười vẫy tay với cô. Hình như

anh đã sai khi nghĩ rằng cô không hề có quan

hệ với bất kì ai ở đây. Mac ngồi xuống bàn đối

diện với anh.

“Mọi việc như thế nào?”

“Không tồi lắm.”

“Dùng món gì đó đi chứ. Tôi đói lắm rồi. Hôm

nay có món gì đặc biệt ngoài cô đầu bếp mới

không?” Mac nhướng màu hỏi có vẻ tinh quái.

“Tôi gọi món thịt nai băm rồi. Có thấy anh xuất

hiện ở đây vào tối thứ 7 bao giờ đâu? Thói quen

của anh là vào thứ 4 với món mỳ ống đặc biệt

mà.”

“Tôi không muốn uống mà chỉ muốn đến xem

cô bé làm việc thế nào thôi. Cô ấy mới đến thị

trấn lúc trưa với bộ toả nhiệt xe bị vỡ.”

“Vậy sao?” Brody thầm nghĩ. Sẽ chỉ cần chờ đợi

vài phút thôi và tất cả những gì anh cần biết sẽ

được nói ra.

“Và cậu đã nhìn thấy rồi đúng không, cô ấy làm

việc ở đây. Nếu nhìn vẻ mặt cô ấy thì chắc cậu

nghĩ cô ấy vừa trúng xổ số. Cô ấy đến từ miền

Đông, thành phố Boston, vừa thuê được một

phòng ở khách sạn. Tên cô ấy là Reece Gilmore.”

Mac ngừng lại một lát khi Linda-Gail mang món

của Brody ra.

“Chào chú Mac Drubber, chú vẫn khoẻ đấy chứ?

Hôm nay là món gì nhỉ?”

Mac nhìn món ăn của Brody. “Rất hấp dẫn đấy

chứ.”

“Cô đầu bếp mới này quả là khéo tay. Giờ tôi

mới biết anh thích món băm này đấy. Ta dùng

thêm chút đồ uống gì chăng?”

“Có ngay thôi. Còn chú uống gì chú Mac?”

“Cho tôi coca-cola pha mật ong và món băm

như anh bạn tôi đang dùng đây. Nhìn có vẻ rất

ngon.”

Họ đã không hề sai. Món băm được phục vụ

cùng với khoai tây nấu và đậu lima được trang

trí rất nghệ thuật chứ không chất thành đống

trên đĩa như cách Joanie thường làm.

“Hôm trước tôi thấy cậu đi thuyền trên hồ. Hình

như cậu đi câu cá phải không?” Mac lên tiếng.

“Tôi không đi câu cá.” Anh cắt món thịt nai băm

thành lát và bắt đầu thưởng thức.

“Đúng là cậu, cậu đi thuyền trên hồ nhưng

không câu cá, vào rừng nhưng không đi săn.”

“Nếu tôi đi câu cá hoặc đi săn thì phải nấu

nướng chứ.”

“Thế thì có gì là hay ho.”

“Hay chứ, rất hay là khác.” Brody vẫn thản

nhiên thưởng thức món ăn.

Mac Drubber là một trong số ít người bạn mà

Brody sẵn sàng dành trọn cả buổi tối để tâm sự.

Anh ngồi nhâm nhi ly café trong khi Mac ăn hết

phần ăn của mình. “Món đậu này mùi vị cũng

khác, ngon hơn. Nhưng nếu cậu cứ quá lời khen

ngợi như vậy thì cậu sẽ trở thành kẻ nói dối

đấy.”

“Cô ấy đang ở khách sạn nhưng có thể sẽ không

ở đó lâu đâu.”

“Đúng, cô ấy chỉ thuê một tuần.” Mac rất quan

tâm đến những gì đang diễn ra trong thị trấn

nhỏ bé này. Anh không chỉ là người bán hàng

mà còn tự coi mình là thị trưởng của thị trấn.

Việc quan tâm đến những lời đồn đại là nghĩa vụ

của anh. “Brody này, tôi không nghĩ là cô ấy có

nhiều tiền đâu. Theo tôi biết thì cô ấy trả tiền

mặt cho chiếc hộp toả nhiệt và tiền thuê khách

sạn nữa.”

Brody trầm ngâm suy nghĩ. Cô ấy không có thẻ

tín dụng, liệu có phải cô ấy đang chịu sự giám

sát nào không? Có phải cô ấy không muốn để lại

dấu vết gì để người ta có thể lần theo không?”

Anh hỏi Mac.

“Cậu có vẻ đa nghi nhỉ. Nhưng nếu quả đúng

như vậy thì tôi vẫn có cách giải thích cho suy

đoán của mình: đó là cô ấy có vẻ rất thật thà.”

Brody ngoái nhìn về phía cửa nói: “Và anh thì lại

có xu hướng quá lãng mạn. Anh toàn nói những

chuyện lãng mạn.”

Người đàn ông đang đi vào mặc quần Jeans hiệu

Levis, áo sơ mi, bên ngoài là áo khoác đen. Anh

ta còn đi đôi giày da rắn và đeo thắt lưng hiệu

Sam Brown đúng phong cách cao bồi.

Mái tóc anh ta đỏ quạch vì phơi nắng nhưng

khuôn mặt và ánh mắt thì dù chỉ nhìn qua lần

đầu, ai cũng nhận ra là anh ta thường xuyên

dùng nó để quyến rũ phụ nữ. Anh ta đi thẳng

vào trong -chẳng có lời lẽ nào có thể tả nổi dáng

đi của anh ta - về phía quầy và ngồi lên ghế.

Mac ngao ngán gắp nốt miếng khoai tây cuối

cùng. “Lo lại đến xem cô đầu bếp mới cuả chúng

ta có đáng để cậu ta tiêu khiển không đây. Dù

sao thì cậu ta cũng rất đáng yêu và tôi hy vọng

cô ấy sẽ đủ khôn ngoan để đối phó.”

Một trong những thú vui mà Brody tìm thấy ở

thị trấn Angel’s Fist này là chứng kiến cảnh Lo

trải nghiệm với các cô gái. “Cậu ta sẽ tán tỉnh cô

ấy với 10$ và chỉ đến cuối tuần thì họ sẽ chung

đụng với nhau.”

Mac trợn mắt lên phản đối ngay lập tức:”Cậu

không thể dùng lời lẽ đó với một cô gái đáng

yêu như vậy.”

“Anh cũng đâu đã biết rõ về cô ta mà khẳng

định là cô ấy đáng yêu.”

“Tôi khẳng định là như vậy và tôi sẵn sàng đánh

cược với cậu.”

Brody nhếch mép cười trong khi Mac im lặng

không uống bia cũng không hút thuốc mặc dù

thường thì khi đang theo đuổi một cô gái nào đó

anh sẽ không để người khác nhìn thấy anh uống

rượu và hút thuốc. Brody cho rằng đó cũng là

đức tính tốt của Mac. “Chỉ là chuyện trai gái thôi

mà,” Brody nhận thấy hai tai của Mac đã đỏ

ửng. Anh tiếp tục công kích, “Anh đang nhớ

chuyện đó đúng không?”

“Tôi chả mấy khi nghĩ đến chuyện đó quá

nhiều.”

Trong bếp, Joanie đặt chiếc bánh nhân táo lên

bệ bếp và nói với Reece, “Giải lao một lát, ăn

bánh đi.”

“Cháu thực sự chưa đói. Cháu muốn…”

“Tôi đâu có hỏi cô đói hay không. Ăn đi, cô

không phải trả tiền đâu. Để đến ngày mai sẽ

không ăn được nữa. Cô có nhìn thấy người đàn

ông vừa bước vào không?”

“Người nhìn như vừa đi xa về kia có phải

không?”

“ Cậu ta tên là William Butler. Chúng tôi thường

gọi cậu ta là Lo, con người nổi tiếng từ khi còn

chưa trưởng thành nhưng đã dành trọn thời

gian chỉ để ăn nằm với các cô gái thậm chí ở

cách đây hàng dặm.”

“Vâng.”

“Tối thứ bảy nào cậu ta cũng hẹn hò còn nếu

không thì sẽ quanh quẩn đến khu vực quán bar

Clancy xem có cô nàng nào đáng để dắt đi hay

không. Cậu ra đến đây chắc là để xem cô thế

nào đấy.”

Chẳng biết làm thế nào Reece đành ăn phần

bánh mà Joanie vừa đưa. Cháu chả quan tâm

nhiều đến chuyện đó.”

“Điều đó không quan trọng. Cô là người mới

đến, là phụ nữ và biết đâu cô lại chưa từng làm

chuyện đó. Lo không thích phụ nữ đã có chồng.

Cô xem đấy, cậu ta đang ve vãn Juanita mặc dù

chỉ mới năm ngoái cậu ra đã ăn nằm với cô ấy

hàng tuần cho đến khi kiếm được mấy cô gái

đến đây trượt tuyết.”

Joanie cầm ly cà phê lên và nói tiếp. “Cậu ta rất

hấp dẫn. Tôi chưa từng thấy cô gái nào thoát

khỏi sự cám dỗ của cậu ta một khi cậu ta quyết

chí làm chuyện đó.”

“Ý cô muốn nói là sẽ có ngày cháu ăn nằm với

anh ta?”

“Tôi chỉ muốn nói cho cô biết sự thực thôi.”

“Cháu hiểu rồi. Cô không cần lo lắng quá. Cháu

cũng đang muốn kiếm một người đàn ông dù chỉ

là tạm thời nhưng anh ta phải sử dụng của quý

của mình rất thành thạo.”

Joanie bật cười. “Bánh có ngon không?”

“Rất ngon. Cô tự làm hay mua ở hiệu bánh mỳ?”

“Tôi tự làm đấy.”

“Vậy sao?”

“Cô cho rằng tôi nướng bánh tốt hơn nướng thịt

phải không? Đúng đấy, thế cô nướng bánh thế

nào?”

“Cháu không thạo lắm nhưng nếu cần thì cháu

có thể giúp một tay.”

“Nếu cần tôi sẽ gọi.”

Cô đặt hai chiếc chả bao bột lên đĩa cùng với

đậu ránh. Joanie đang bày thêm mấy lát cà chua

thì Lo bước vào bếp.

“William đấy à?” Joanie lên tiếng.

“Chào mẹ.” Cậu ta cúi xuống rất tự nhiên hôn

lên trán cô trong khi Reece ngượng ngùng không

biết làm thế nào.

Anh ta là con trai của Joanie. Không lẽ anh

chàng này lại xuất sắc trong chuyện đó đến vậy,

cô thầm nghĩ.

“Nghe nói em mới đến đây.” Anh ta mỉm cười

cợt nhả với Reece, trên tay vẫn cầm ly bia. “Mọi

người gọi anh ta là Lo.”

“Tôi là Reece. Rất vui được gặp anh. Cô Joanie,

để cháu giúp cho.” Reece cầm chồng đĩa xếp

thành hàng và bây giờ cô lại thấy tiếc là không

có thực đơn nào nữa để phục vụ.

Joanie quay sang nói với cô. “Tắt bếp đi. Cô có

thể về trước. Sáng mai cô làm ca đầu. Nhớ đến

đúng sáu giờ.”

“Vâng, cháu sẽ đến đúng giờ.” Cô vừa nói vừa

cởi tạp dề.

“Anh sẽ đưa em về khách sạn. Em đi một mình

sẽ nguy hiểm.” Lo đặt ly bia sang bên và đề

nghị thẳng thắn.

“Ồ không, không dám làm phiền anh.” Reece

quay sang chỗ Joanie có ý muốn cầu xin sự giúp

đỡ nhưng cô ta đã quay ra tắt lò nước. “Đường

cũng không xa lắm. Tôi đi bộ được”.

“Cũng được. Anh sẽ đi dạo cùng em. Em có

mang theo áo khoác không?”

Không thể tranh cãi với anh ta được. Mình phải

tìm cách lẩn trốn. Cô im lặng lấy áo và nói với

Joanie: “Cháu sẽ có mặt lúc sáu giờ.”

Cô lí nhí mấy lời tạm biệt và đi thẳng ra cửa.

Brody vẫn ngồi đó và cô có thể cảm nhận được

cái nhìn xoi mói của anh ta sau lưng cô. Tại sao

giờ này anh ta vẫn còn ngồi đây?

Lo mở cửa và bước ra cùng cô.

“Hôm nay trời rất lạnh. Em mặc thế có đủ ấm

không?”

“Không sao. Tôi cũng với mới ở bếp ra.”

“Anh biết rồi. Hình như mẹ anh bắt em phải

làm việc quá nhiều?”

“Tôi thích được làm việc.”

“Em đã làm việc vất cả tối hôm nay. Anh sẽ

mua cho em chút đồ uống gì đó rồi chúng ta

cùng nói chuyện nhé. Em sẽ kể cho anh nghe về

cuộc sống của em.”

“Cảm ơn anh nhưng câu chuyện khong đáng giá

đến thế đâu. Hơn nữa, tôi phải làm việc sớm

sáng mai.”

Anh ta cười rất to và có phải thừa nhận ánh

mắt anh ta hấp dẫn chẳng khác gì có ai đó vuốt

ve da thịt.

Anh ta còn là con bà chủ.

“Anh tốt bụng quá. Nhưng tôi mới đến đây và

cũng chỉ biết có vài người. Ngày mai tôi sẽ cần

có thời gian chuẩn bị đôi chút.”

“Vậy thì hẹn em lần khác vậy.”

Anh ta nắm tay khiến cô giật mình hoảng hốt và

anh ta ngay lập tức dịu dàng như đang dỗ dành

cô. “Em cứ bình tĩnh nào. Anh chỉ muốn em

chậm lại một chút thôi. Nhìn em cứ vội vàng

như đang lỡ một cuộc hẹn ở tận miền Đông vậy.

Em thử nhìn lên trời xem nào, cũng đẹp đấy

chứ?”

Tim cô vẫn đập thình thịch trong ngực nhưng cô

vẫn phải ngước mắt nhìn lên. Xa xa phía sau

mấy ngọn núi là vầng trăng tròn vành vạnh.

Ánh sáng các vì sao lốm đốm xungquanh như

ánh sáng kim cương lấp lánh. Ánh trăng soi vào

tuyết trên đỉnh núi tạo thành thứ ánh sáng

xanh kỳ lạ khiến những khe núi trở thành những

vực sâu thăm thẳm.

Quả là khung cảnh rất đẹp và cô cả thấy tiếc khi

buộc phải cúi nhìn xuống mặt đất. Mặc dù cô

muốn được ở một mình vào lúc này nhưng cô

vẫn thầm cảm ơn Lo đã giữ cô ở đây và bảo cô

nhìn lên trời.

Trời rất đẹp. Sách hướng dẫn du lịch nói rằng

cảnh núi non ở đây rất hung vĩ nhưng anh

không tin. Trước đây anh chỉ thấy đó là những

ngọn núi trơ trụi chả có gì hấp dẫn cả. Nhưng

bây giờ anh thấy đúng là nó hung vĩ thật.

Lo tiếp tục. “Có những chỗ mà phải lên tận nơi

em mới thấy hết được vẻ đẹp của nó. Vào thời

gian này nếu em trèo lên đó và đứng cạnh con

dốc em có thể nghe thấy tiếng đá kêu lách cách

mỗi khi có gió. Anh sẽ dùng ngựa chở em lên

trên đó. Cưỡi ngựa mà ngắm nhìn cảnh núi non

ở Tetons này thì không gì tuyệt vời bằng.”

“Tôi không biết cưỡi ngựa.”

“Anh sẽ dạy em.”

Cô vẫn bước đều.

“Anh sẽ là người hướng dẫn vừa là người dạy

em cưỡi ngựa. Anh thường đến nông trại cách

đây hai mươi dặm để cưỡi ngựa. Anh sẽ mang

theo cả đầu bếp để chuẩn bị cho chuyến pinic

của chúng ta. Anh hứa sẽ dành cho em một

ngày đáng nhớ.”

“Chắc chắn rồi.” Thực sự cô cũng rất thích nghe

tiếng đá kêu, ngắm nhìn băng tuyết và các bãi

cỏ. Và ngay giây phút này, dưới ánh trăng huyền

ảo, cô rất muốn anh ta đưa cô đến đó.

“Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó. Đến chỗ tôi ở

rồi.”

“Anh sẽ đưa em lên phòng.”

“Anh không cần làm như vậy. Tôi…”

“Mẹ anh dạy anh phải đưa phụ nữ về đến tận

cửa.”

Anh ta lại nắm tay cô và mở cửa khách sạn. Cô

nhận thấy người anh ta có mùi da thuộc và mùi

nhựa thông.

“Chào Tom.” Lo gọi to nhân viên khách sạn trực

ca đêm.

“Chào Lo. Chào cô.”

Reece nhận thấy ánh mắt tự mãn khó hiểu của

anh nhân viên.

Lo định bấm thang máy nhưng cô lập tức lùi lại.

“Tôi ở ngay tầng ba. Tôi có thể đi bộ lên được.”

“Em chịu khó tập luyện đúng không? Chả thế

mà thân hình em mảnh mai thế kia.”

Anh ta ngay lập tức bước sang mở cửa cầu

thang.

“Rất cảm ơn anh đã nhiệt tình thế này. Tôi đã

tìm được nơi có những con người thân thiện.”

Cô cố giữ giọng nói bình tĩnh vì nhận thấy chiếc

cầu thang rất nhỏ và anh ta lại chuẩn bị đi cạnh

cô.

“Wyoming vốn là một bang rất thân thiện mà.

Có thể không phải là tất cả mọi người ở đây đều

như vậy nhưng anh là người dân gốc ở đây.Em

đến từ Boston phải không?”

“Vâng.”

“Đây là lần đầu tiên em đến đây.”

“Vâng.” Chỉ còn một tầng nữa là đến phòng cô.

“Em muốn dành thời gian đi thăm đất nước phải

không?”

“Vâng, đúng như vậy.”

“Em rất dũng cảm khi đi một mình thế này.”

“Vậy sao?”

“Ít nhất thì em cũng rất ưa mạo hiểm.”

Cô rất muốn cười nhưng lại cảm thấy lo sợ khi

anh ta giữ cửa khu cầu thang cho cô bước ra

ngoài. “Tôi ở phòng này.” Cô lấy chìa khóa và

không quên liếc nhìn xem miếng băng dính có

còn hay không.

Nhưng cô chưa kịp mở cửa thì anh ta lấy chìa

khóa trên tay cô mở thay và đưa lại cho cô. “Em

để tất cả các đèn sáng đấy.Tivi cũng đang bật.”

“Ồ vâng. Tôi mải lo công việc nên quên mất.

Cảm ơn anh vì đã đưa tôi về.”

“Không có gì. Anh sẽ dạy em cưỡi ngựa đấy.

Nhớ nhé.”

Cô cố mỉm cười. “Tôi sẽ suy nghĩ chuyện đó.

Cám ơn anh lần nữa. Chúc ngủ ngon.”

Cô bước nhanh vào phòng, khóa chặt cửa và cài

then. Phải mất một lâu ngồi trấn tĩnh trên

gường cô mới lấy lại được nhịp thở.

Cần phải kiểm tra lại. Cô đi ra nhòm qua khe

xem ngoài hành lang có ai không rồi mới kéo

ghế chèn ngang cửa. Cô kiểm tra lại cả chiếc

bàn chặn cửa nối với phòng bên cạnh trước khi

lên giường. Cô đặt báo thức trên đài lúc năm giờ

sáng và dùng cả chiếc đồng hồ báo thức du lịch

của mình để hẹn giờ cho chắc chắn.

Cô ghi thêm nhật ký và bắt đầu tính toán xem

có nên để đèn bàn và đèn nhà tắm sáng. Đây là

đêm đầu tiên cô ở nơi mới. Có lẽ sẽ để đèn bàn

và đèn nhà tắm sáng. Có thể nửa đêm cô sẽ

phải dậy đi giải.

Cô lấy chiếc đèn pin trong túi ra đặt cạnh giường

để phòng có hảo hoạn và mất điện. Cô đâu phải

là người duy nhất trong khách sạn này. Biết đâu

lại có ai đó ngủ quên trong khi hút thuốc hoặc

đứa trẻ nào đó nghịch chơi với bao diêm.

Chả biết đâu được.

Có thể cả khách sạn sẽ bốc cháy lúc ba giờ sáng

và cô sẽ cần phải có chiếc đèn pin để tìm đường

chạy thoát. Đề phòng vẫn hơn.

Cảm giác nhồn nhột trong ngực khiến cô nghĩ

đến việc dừng thuốc ngủ. Nhưng thuốc ngủ,

thuốc giảm đau, hay thuốc chống lo lắng chỉ là

giải pháp tạm thời. Đã mấy tháng nay cô phải

dùng thuốc ngủ song có lẽ đêm nay thì không

cần vì cô đã làm việc rất mệt. Hơn nữa, nếu

dùng thuốc khi có hỏa hoạn hay mất điện cô sẽ

không đủ tỉnh tảo, nhanh nhẹn và rất có thể sẽ

bị bỏng hay ngạt thở.

Ý nghĩ đó khiến cô ngồi ôm đầu tự trách mình

thật ngớ ngẩn khi nghĩ đến những chuyện không

hay.

“Đừng nghĩ vẩn vơ như vậy nữa Reece. Đi ngủ

thôi, sáng mai còn phải dậy sớm và làm những

công việc mà một con người bình thường phải

làm.”

Cô kiểm tra lại một lượt các khóa trước khi nằm

xuống; lắng nghe nhịp thở, âm thanh từ phòng

bên và từ ngoài cửa sổ vọng sang.

An toàn, rất an toàn, Sẽ chẳng có hỏa hoạn, chả

có bom nổ đâu. Cũng sẽ chẳng có ai vào được

phòng cô mà giết cô trong khi đang ngủ.

Bầu trời cũng không thế sụp xuống được.

Nhưng cô vẫn vặn nhỏ tivi xuống và để nó ru cô

vào giấc ngủ.

Cơn đau dằn vặt dữ dội nhưng cô không thể kêu

lên được. Chiếc đe màu đen dè chặt lên ngực

khiến cô nghẹt thở, cũng không cử động được.

Ai đó cầm búa đập lên đe khiến đầu cô nẩy lên.

Cô cố ngáp thở nhưng cơn đau quá dữ dội và

cảm giác sợ hãi còn dữ dội hơn.

Bọn chúng đang ở ngoài kia, trong bóng tối. Cô

nghe thấy tiếng bọn chúng, tiếng kính rơi loảng

xoảng, tiếng nổ và cả tiếng la hét.

Đáng sợ hơn cả tiếng la hét là tiếng cười.

Ginny? Ginny có phải không?

Đừng, đừng kêu la, đừng gây tiếng động. Thà

chết ở đây còn hơn để chúng phát hiện ra

chúng ta. Nhưng chúng đang đến, đang tìm cô

và cô không thể kiềm chế nỗi sợ hãi, hai hàm

răng cô va vào nhau cầm cập.

Ánh sáng lóe lên khiến cô lóa mặt và tiếng gào

thét trong đầu cô trở nên man dại.

“Còn một đứa sống.”

Cô yếu ớt vùng vẫy, giẫy giụa.

Cô tỉnh dậy, người ướt đầm mồ hôi, tiếng gào

thét như vẫn còn trong cổ họng. Tay cô nắm

chặt chiếc đèn pin như một thứ vũ khí.

“Có ai không? Có ai ngoài cửa ra vào hay cửa sổ

không?”

Cô ngồi đó run rẩy sợ hãi và cố lắng nghe xem

có tiếng động gì không.

Một giờ sau khi đồng hồ báo thức kêu cô vẫn

ngồi trên giường tay cầm đèn pin, đèn trong

phòng vẫn sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.