Thiên Thần Trong Mơ

Chương 47



“ Không phải…” Tôi vừa nói được có hai từ thì đã bị anh Nguyên chặn ngang họng.

“ Nào, nào, ba người cứ bình tĩnh, chúng ta phải từ từ ngồi lại mà bàn luận chứ?!”

Tôi nhìn ba annh mà tức không chịu nổi. Người thì châm chọc, người tự sướng, còn người thì chen ngang không cho ai nói câu nào. Rốt cuộc thì cái đống lộn xộn này là cái gì đây hả trời?!? @.@

“MỌI NGƯỜI ĐỂ YÊN CHO TÔI NÓI ĐƯỢC KHÔNG?” Tôi hét lên.

“ Ừ ừ, em nói đi.” Anh Thành gãi đầu cười trừ, theo đó, hai tên đàn anh kia cũng nhìn tôi cười cười vờ như biết lỗi. Tôi liếc xéo ba anh ấy một cái rồi đưa cho xấp “giấy” vẫn cầm trên tay nãy giờ.

“ Mấy anh xem cái này đi.” Tôi nhìn vẻ mặt của từng người một, ai nấy cũng đều nheo mắt nhìn một hồi lâu rồi chốt lại một câu:

“ Ai đây?” Anh Thành nhìn vào “tờ giấy” hỏi.

“ Bạn em. Nó nhờ em mai mối hộ. Nể mặt em, mấy anh đi chơi với nó nhá?” *mắt long lanh hết cỡ*

“ Alo, ờ ờ, hiểu rồi, đến liền… Xin lỗi anh có việc bận rồi, em giữ hộ anh tấm này nhé! Anh đi trước đây.” Anh Lâm bỗng nhiên rút điện thoại “ờ ờ” vài câu xong chuồn lẹ. Nhìn là biết anh ấy không muốn giúp mình rồi! Híc, sao mà số phận tôi thảm thương thế này?!?! Được rồi, còn hai anh nữa, cố lên! (*^*)

“ Anh mới tìm được một cô, vậy nên…cho anh xin lỗi nhé.” Anh Nguyên dúi tấm ảnh vào tay tôi rồi cũng chuồn đi luôn.Lại một người nữa bỏ rơi tôi(?) Aaaaaaaa! Tôi không tin,tuyệt thế mỹ nhân như Ngọc Tuyết lại không có ai đếm xỉa đến thì thực là quá bất công. Vô vọng quá rồi, còn mỗi anh Thành thôi, chắc ảnh cũng tính bài chuồn luôn rồi. TT.TT

“ Anh Thành…” Tôi quay sang nài nỉ , mong rằng tia hi vọng này không vụt mất.

“ Ờ, anh… thôi được rồi, anh sẽ đi với bạn em, bạn em cứ giao cho anh lo.” Anh Thành nhìn tôi cười tươi như hoa. Yeah, vậy là có người đồng ý rồi. Ngọc Tuyết, bà giờ sướng rồi nhá, tui là tui làm mối cho bà người của Hội học sinh chứ không phải dạng tầm phào đâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.