Thiên Thần Và Ác Quỷ

Chương 58



17 giờ 46 phút… và 30 giây.

Mặc dù đang nói chuyện qua máy bộ đàm, Olivetti cũng chỉ nói rất khẽ.

Mặc chiếc áo khoác vải tuýt, ngồi ở ghế sau của chiếc xe Alfa Romeo đang đỗ tại quảng trường Concorde, cách điện Pantheon ba toà nhà, Langdon toát mồ hôi. Cạnh anh, Vittoria đang chăm chú theo dõi Olivetti ra những mệnh lệnh cuối cùng cho đội lính gác Thuỵ Sĩ.

- Dàn quân thành vòng vây tám điểm. - Ông ta nói - Bao vây kín lối vào. Đối tượng có thể đã biết mặt các anh, nên phải nấp kín. Chỉ dùng vũ khí không sát thương. Bố trí một người cảnh giới mái vòm. Ưu tiên một là mục tiêu. Ưu tiên hai là tài sản.

Lạy chúa tôi, Langdon cảm thấy ớn lạnh khi nghe Olivetti nói đến khả năng vị Hồng y Giáo chủ có thể bị hại. Ưu tiên hai là tài sản.

- Nhắc lại. Vũ khí không sát thương. Bắt sống đối tượng. Bắt đầu hành động. - Olivetti ngắt máy bộ đàm.

Vittoria có vẻ ngạc nhiên và giận dữ.

- Thưa chỉ huy, không có ai vào bên trong à?

Olivetti quay lại:

- Vào trong à?

- Vào trong Pantheon chứ sao! Vào địa điểm hành quyết ấy!

- Cô nghe đây. - Olivetti nói, ánh mắt sắc lạnh. - Nếu trong đội lính của tôi đã có người bị mua chuộc thì chắc chắn hung thủ đã biết mặt tất cả đội. Đồng nghiệp của cô vừa cảnh báo với tôi rằng đây là cơ hội duy nhất để tóm cổ đối tượng. Tôi không có ý định cho người của tôi vào trong để đánh động hung thủ.

- Thế nhỡ hắn đã có mặt ở trong đó sẵn rồi thì sao?

Olivetti xem đồng hồ:

- Hắn đã báo hiệu thời điểm: 8 giờ. Chúng ta còn 15 phút.

- Hắn nói là sẽ sát hại vị Hồng y đầu tiên vào lúc 8 giờ. Nhưng rất có thể hắn đã đưa nạn nhân vào trong đó trước rồi. Nhỡ người của ông thấy hắn đi ra nhưng không biết hắn là hung thủ thì sao? Phải có người vào đó để chắc chắn là trong điện không có gì chứ.

- Thế thì quá mạo hiểm!

- Không hề, nếu người vào trong đó không bị nhận ra.

- Cải trang lúc này sẽ là quá mất thì giờ và…

- Tức là tôi đây này. - Vittoria nói.

Langdon quay lại, chằm chằm nhìn cô gái. Olivetti lắc đầu:

- Không thể được.

- Hắn đã giết cha tôi.

- Chính xác. Hắn có thể nhận ra cô.

- Ông đã nghe hắn nói trên điện thoại rồi đấy. Hắn không hề biết rằng Leonardo Vetra có một cô con gái. Chắc chắn hắn không biết tôi là ai. Tôi có thể giả làm khách du lịch và vào trong. Nếu thấy có gì khả nghi thì tôi sẽ bước ra giữa quảng trường và ra hiệu cho người của ông vào ngay.

- Tôi rất tiếc, nhưng làm thế là không được.

- Báo cáo. - Máy bộ đàm của Olivetti kêu khọt khẹt. - Chúng tôi đã vào vị trí ở hướng Bắc, nhưng bị đài phun nước chặn mất tầm nhìn. Chúng tôi chỉ nhìn thấy lối vào nếu chuyển đến đứng nấp ở quảng trường. Ý chỉ huy thế nào? Chấp nhận không nhìn thấy gì hay là mạo hiểm ạ?

Rõ ràng là Vittoria không thể chịu đựng thêm được nữa.

- Thấy chưa? Để tôi vào! - Cô gái mở cửa xe và lao ra ngoài.

Olivetti vứt ngay máy bộ đàm xuống ghế, chạy vòng ra trước đón đầu cô gái.

Langdon cũng lao ra khỏi xe. Vittoria định làm cái quái gì thế không biết!

Olivetti chặn Vittoria lại:

- Cô Vetra, cô có trực giác rất tốt, nhưng tôi không thể để thường dân can thiệp vào chuyện này được.

- Can thiệp à? Ông đang chơi trò mạo hiểm. Hãy để tôi giúp ông.

- Tôi cũng muốn bố trí trinh sát bên trong, nhưng mà…

- Nhưng mà làm sao? - Vittoria căn vặn nhưng mà tôi là đàn bà phải không?

Olivetti làm thinh.

- Tốt nhất là ông đừng bao giờ nói ra điều đó, ông chỉ huy ạ.

- Ông biết quá rõ rằng ý kiến đó là đúng, và nếu ông để những quan điểm kỳ quặc cổ xưa…

- Hãy để yên cho chúng tôi làm việc.

- Hãy để tôi giúp các ông một tay.

- Quá nguy hiểm. Chúng tôi sẽ không thể giữ liên lạc với cô. Không thể để cô cầm theo máy bộ đàm được. Lộ ngay.

Vittoria thò tay vào túi áo, lôi ra chiếc điện thoại cầm tay:

- Vô số khách du lịch vẫn mang theo cái này đấy.

Olivetti nhíu mày.

Vittoria mở máy điện thoại và giả gọi một cuộc:

- Chào anh yêu. Em đã ở trong Pantheon rồi. Anh cũng nên vào ngay đi. - Cô dập máy và nhìn thẳng vào Olivetti - Ai mà biết được nào? Tinh huống này thì nguy hiểm thế nào được? Để tôi làm trinh sát cho các ông!

Cô gái đưa tay chỉ chiếc máy bộ đàm giắt trên thắt lưng Olivetti:

- Số của ông là gì?

Olivetti không trả lời.

Trong lúc hai người đang tranh luận, anh lái xe chăm chú quan sát và dường như có những suy nghĩ riêng. Anh ta ra khỏi xe và kéo viên chỉ huy sang một góc. Họ thì thào trao đổi khoảng mười giây, rồi Olivetti gật đầu và quay lại bên Vittoria:

- Cô hãy ghi số này vào máy. - Rồi ông ta bắt đầu đọc số.

Vittoria ghi số vào máy của mình.

- Giờ thì gọi thử xem!

Vittoria bấm nút gọi tự động. Điện thoại của Olivetti đổ chuông. Ông ta mở máy, nói dõng dạc:

- Hãy vào trong toà nhà, cô Vetra, nhìn quanh, rồi ra khỏi đó và gọi về báo lại nhúng gì cô trông thấy.

Vittoria dập mạnh điện thoại:

- Rõ, thưa chỉ huy.

Langdon chợt thấy lo cho sự an toàn của cô gái.

- Từ từ đã.

Anh nói với Olivetti:

- Ông định cử cô ấy vào trong đó một mình hay sao?

Vittoria từ mắt nhìn anh:

- Robert, tôi sẽ không sao đâu mà.

Người lái xe của đội lính gác Thuỵ Sĩ lại kéo Olivetti sang một góc.

- Làm thế quá nguy hiểm. - Langdon bảo Vittoria.

- Đúng thế đấy. - Olivetti nói - Thậm chí nhân viên cừ nhất của tôi cũng không bao giờ tác chiến một mình. Anh trung uý này vừa mới thuyết phục tôi rằng để cả hai người cùng vào vai thì sẽ thích hợp hơn.

- Cả hai chúng tôi à? - Langdon do dự. - Thực ra ý tôi là…

- Cả hai người hãy vào cùng nhau, - Olivetti đề nghị. - Như thế các vị sẽ giống như một đôi uyên ương đang đi du lịch. Và như thế thì người nọ sẽ hỗ trợ cho người kia. Được thế thì tôi yên tâm hơn.

Vittoria nhún vai:

- Được thôi, nhưng chúng ta phải nhanh chân lên.

Langdon rên lên. Ý tưởng hay ho lắm, thưa các vị.

Olivetti chỉ tay xuống cuối đường:

- Đi hết phố này là đến Via Degli Orfani. Rẽ trái. Đi thẳng là đến Pantheon. Hai phút đi bộ là đến nơi. Tôi sẽ ở đây để bao quát chung và đợi tin của hai người.

- Các vị cũng cần có vũ khí để tự vệ. - Ông ta rút ra một khẩu súng lục - Có ai biết bắn không?

Tim Langdon đập thình thịch. Chúng tôi không cần đến súng đâu.

Vittoria chìa tay ra:

- Từ cách xa 40 mét, trên boong tàu đang lắc lư tôi có thể bắn trúng một con cá heo đang nhảy nước.

- Tốt lắm. - Olivetti đưa khẩu súng cho cô gái. - Giấu đi.

Vittoria liếc nhìn chiếc quần soóc cô đang mặc. Rồi quay sang nhìn chiếc áo khoác của Langdon.

- Ồ xin đừng! Langdon thầm nghĩ, nhưng nhanh như cắt, Vittoria mở nắp túi áo ngực của Langdon rồi cất khẩu súng vào đó. Ý như có người vừa thả tảng đá vào trong áo. Niềm an ủi duy nhất của Langdon là Diagramma được cất ở túi áo kia.

- Thế này trông hoàn toàn vô hại. Chúng tôi đi luôn đây.

Vittoria nói rồi khoác tay Langdon đi xuống cuối phố.

Người lái xe gọi với theo:

- Cầm tay nhau được thì càng tốt. Nhớ rằng các vị là khách du lịch. Thậm chí còn đang hưởng tuần trăng mật cơ đấy. Hãy thử cầm tay nhau xem nào?

Đi đến cuối phố, Langdon thấy rõ ràng Vittoria đang cố giấu nụ cười trên mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.