Thiên Tống

Chương 106-2: Cuộc chiến với Hộ Bộ (2)



Bạch Liên cũng bị thức giấc, từ trong phòng chạy ra, lần đầu tiên nàng nhìn thấy sắc mặt Âu Dương khó coi đến vậy.

"Sai rồi? Sau khi các ngươi mật báo, thì nên biết sẽ có ngày hôm nay."

"Mật báo?"

Âu Bình với Bạch Liên đồng thanh hỏi.

"Đúng! Một người là Tiểu Thanh, một người là hoàng thượng. Hoàng thượng biết ta làm giả sổ sách cắt xén thuế khóa, đến tiền lương của nha dịch với phúc lợi cũng biết chi li như vậy. Đến cả việc ta và Bạch Liên ở kỹ viện ngủ chung giường mà người ta cũng biết. Âu Bình, không phải ta bảo ngươi phải canh chừng họ, không cho phép họ bước vào phòng của ta, không cho phép họ nghe ngóng được bất kì tin tức gì, không cho phép họ qua lại với người trong nha môn sao?"

Thiếu gia.... Tiểu nhân sai rồi."

Bạch Liên giải thích:

"Âu Bình không sai, cậu ấy mỗi ngày đều bận giúp đại nhân xã giao, làm gì có thời gian rảnh mà để ý đến họ chứ."

"Không sao cả... Bạch Liên, cô với Âu Bình đưa họ đến Đông Kinh. Âu Bình, ngươi nói với Tiểu thanh, không cần phải xử phạt họ nữa."

Âu Dương vội xua tay:

"Đi đi, bây giờ, ngay lập tức."

"Đại nhân..."

"Không có thương lượng, bàn bạc gì cả! Nơi này của ta không thể giữ các ngươi được nữa, đi đi."

Về đến nhà, Âu Dương kể ra cũng an tâm được một chút, ngâm mình trong thùng nước ấm mà phỏng đoán suy nghĩ của Triệu Ngọc, tiện thể nghĩ xem có phải mình cần phải đến Liêu Quốc tị nạn một thời gian không. Chuyện này có thể lớn mà cũng có thể nhỏ, thân là hoàng đế nên căn bản không việc gì phải giải thích với người khác, lấy việc mình tạo giả giấy tờ sở sách thì có thể đem mình từ một tiểu quan lục phẩm chém mười lần, tám lần. Hay nói đúng hơn là gần vua như gần cọp, việc hai người đều vui, hà tất gì phải chuyển thành việc đẫm mùi máu tanh cơ chứ.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Âu Dương mau chóng quên đi chuyện này. Lưu Huệ Lan vẫn luôn đợi hắn về đề phân công các kí giả. Kế hoạch trước mắt chính là cử đi trú ngụ ở bốn châu lân cận. Mỗi châu là hai kí giả và hai sai nha.

Mười mấy người có thành tích kém một chút trong kì thi thành lập bộ phận tiêu thụ và bộ phận nhân sự của Hoàng Gia báo, nhiệm vụ đầu tiên của bộ phận tiêu thụ là tìm các thương nhân làm đại lý cấp một và cấp hai ở địa phương, thông thường là tìm các thương nhân bán lẻ. Nhiệm vụ của bộ phận nhân sự là khai thác các kí giả địa phương, cam đoan nội trong vòng ba tháng, có thể đào tạo ra hai kí giả địa phương. Sau đó những kí giả thâm niên lại chuyển đến nơi đó, triển khai ở một châu nữa. Trên còn đường mở rộng địa bàn từ Bắc đến Tây này, lại có ngân hàng tư nhân Dương Bình làm đại lý.

Theo hình thức phân bố của ngân hàng tư nhân Dương Bình hiện nay đối với mật độ lưu hành của báo chí tuy chưa đủ để khiến Âu Dương vừa lòng, nhưng ít ra cũng có chút tiếp sức. Sau khi nghiên cứu, Tô Thiên quyết định theo cách nhìn của Âu Dương, ngoài ra còn thành lập hiệp hội thương nghiệp tin tức Dương Bình, cũng chính là cơ quan chuyên bán báo chí. Tuy Tô Thiên không quá mong đợi vào lợi nhuận của nó, nhưng hắn có thể lợi dụng báo chí để nang cao tín dự của ngân hàng tư nhân Dương Bình. Dù sao thì Hoàng Gia báo chính là cơ quan truyền thông của nhà nước, đồng thời cũng là cơ quan truyền thông chủ lưu.

....

"Âu Dương còn trẻ tuổi tính cách khá bốc đồng, dám chống đối với đương kim hoàng thượng. Hoàng thượng đã từng có ý trách phạt."

Cửu Công Công thì thầm:

"Âu Dương vì chuyện tiến triển của hiến pháp quá chậm chạp nên đã nảy sinh tranh chấp với Hoàng thượng, lời nói có ý chống đối. Hoàng thượng tức giận mới đem nhốt người vào trong cung. Sau đó, Âu Dương hiểu được nỗi khổ tâm của Hoàng thượng, nên đã hối cãi, hoàng thượng vốn có tấm lòng khoan dung, nhân từ, lại niệm tình Âu Dương tuổi trẻ dễ kích động, miễn tội thả về."

Mặt Triệu Ngọc không có chút biểu cảm nào:

"Tiếp tục."

Việc thất thân của mình lại bị nói qua loa như thế này.

"Tin tức trọng đại quốc tế truyền đến, nói rằng Hoàn Nhan A Cốt Tá dẫn theo hai vạn tinh binh tàn sát đẫm máu bảy mươi vạn Liêu binh. Theo như tin tức mà kí giả đặc biệt Trậm Mị đem về từ Kim Quốc, thì hoàng đế Kim triều Hoàn Nhan A Cốt Tá đang chặn đánh Thiên Tộ Đế ở cự lý cách phủ Hoàng Long trăm mét ngoài. Hai quân đại chiến hai ngày một đêm, lúc dân tộc Nữ Chân sắp kiệt sức, Liêu Quốc diễn ra bạo loạn ( vì biết được là kẻ nào gây nên). Thiên Tố Đế dẫn quân trở về bình định, nhưng không nghĩ đến chuyện Hoàn Nhan A Cốt Tá đột nhiên xốc lại tinh thần, mang theo vạn tàn quân còn lại theo truy sát, cuối cùng thì đuổi kịp Liêu quân khi chúng đến đồi Hộ Bộ Đáp, hơn nữa còn tiến hành đánh bọc sườn, cắt đứt đường lui của chúng. Vạn binh tàn dư bao vây sáu mươi vạn quân, Liêu quân kinh hãi, toàn quân tan rã. Hai ngày hai đêm, người dân tộc Nữ Chân mệt chết nhiều không sao kể siết. Đồi Hộ Bộ Đáp máu chảy thành sông, tù binh của Liêu quân bị giết chết nhiều vô số kể. Ỏ hơn ba trăm dặm truy kích của trận chiến này, dự đoán số Liêu quân bị thương và bị bắt làm tù binh là hơn ba mươi vạn người, trong đó có ba vạn người đến xin hàng."

Mặt của các vị đại thần đều lộ vẻ sợ hãi, An Bảo của Xu Mật Viện cuống quýt nói:

"Bệ hạ, không thể tin được, tuyệt đối không thể tin được."

"Trậm cũng cảm thấy không thể nào tin được. Người đâu, tuyên Trâm Mị vào điện."

....

Sau khi hoàn tất lễ nghi, Trầm Mị nói:

"Từ một tháng trước tết, thảo dân đã được Âu đại nhân cử đi săn sóc đại chiến Kim Liêu. Thảo dân đã bốn tháng rồi chưa có trở về. Thảo dân tận mắt chứng kiến Đồi Hộ Bộ Đáp máu chảy thành sông. Chân giẫm lên xác, không sao rút ra được. Thi thể không người tẩm liệm, mắt vừa nhìn thấy như một đống gỗ mục chồng chất. Thảo dân bị dọa tới mức tiểu cả ra quần. Lại nói về bách tính lân cận, mười người thì có ba bốn người điên, vì để phòng bệnh ôn dịch, A Cốt Tá hạ lệnh phải thiêu hủy toàn bộ, cách xa mấy mươi dặm mà vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thối. Thảo dân dùng tính mạng của cả gia đình thảo dân ra đảm bảo, những gì thảo dân nói đều là sự thật. Thảo dân nghe ngóng được biết, Liêu quân đã cử đi hai mươi vạn kỵ binh, năm mươi vạn bộ binh. Bị tiêu diệt trước hết chính là kỵ binh, toàn bộ bộ binh đều tan tác cả. Kim binh có tổng thể một vạn năm nghìn kỵ binh, năm nghìn bộ binh."

"..."

Sau một hồi trầm mặc như chết, Triệu Ngọc hỏi:

"Ngươi còn biết gì nữa không?"

"Sau khi A Cốt Tá nghe nói Thiên Tộ Đế dẫn theo 70 vạn quân thân chinh xuất binh, vừa quỳ xuống trước mặt hai vạn tướng sĩ vừa khóc:

'Lúc đầu ta dẫn các ngươi khởi binh, là vì chúng ta không thể tiếp tục chịu sự chèn ép của quân Liêu thêm nữa, để cho dân tộc Nữ Chân có được quốc gia thuộc về mình. Không ngờ Thiên Tộ Đế quyết không buông tha cho ta, đích thân mang quân chinh phạt. Bây giờ chúng ta chỉ có hai con đường, một là chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, chuyển nguy thành an, hai là các ngươi hãy bắt lấy ta giao cho Thiên Tộ Đế, giết bộ tộc của ta, đầu hàng Khiết Đan, có lẽ sẽ chuyển họa thành phúc.' Tất cả tướng sĩ không ngừng khóc thút thít, thề quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.