Thiên Tống

Chương 108-1: Địch tập kích (1)



Âu Dương căn bản không có khai đường thẩm vấn, bộ hình sự vừa dẫn gã đàn ông nọ tới công đường thì Khái Đãng Bá Vương ở trên công đường liền hỏi:

"Ngươi tên là gì?"

Triển Minh đã triển khai tổ chức hương binh, đồng thời nhanh chóng cử người đến thông báo cho người trong châu biết.

"Tên cẩu quan."

"Haha, lúc trước ngươi không phải đã khen bản huyện là một quan tốt sao? Sao khi ngươi phạm pháp, bản huyện ra tay bắt ngươi liền đã biến thành cẩu quan rồi?"

Gã đàn ông nhất thời nghẹn họng.

"Ta vốn dĩ còn tưởng rằng, các ngươi có lẽ là bị ức hiếp cho nên không thể nào sống tiếp được. Thật không ngờ các ngươi lại là một đám điêu dân không biết nói lý lẽ. Ta hỏi ngươi, nếu như vợ của ngươi vô duyên vô cớ bị người ta lấy cái bàn nện cho bị thương, ngươi có tức giận không hả?"

Gã đàn ông không nói lời nào.

"Mấy người các ngươi vốn là vì không chụi nổi sự hà hiếp mà quay ra chống đối, đến cuối cùng lại trở thanh những kẻ nông dân khởi nghĩa đi ức hiếp kẻ khác. Cứ như vậy thì các ngươi trước là không thể sống tiếp, sau có quyền có thế rồi lại bắt đầu hà hiếp người dân.

Sau một hồi suy nghĩ, gã đàn ông thẳng thắn nói:

"Lão tử sai rồi, lão tử sẽ bắt bọn chúng khấu đầu nhận tội. Ngươi cũng không phải là cẩu quan, lão tử khấu đầu nhận tội trước mặt ngươi."

"Chẳng có ai thích việc ngươi khấu đầu lạy tạ cả."

Âu Dương hỏi:

"Mau khai báo tên họ, sau đó nhốt vào nhà giam, bồi tiền, làm công ích. Ba chọn một. Tự mình chọn một cái đi."

Cam Tín ở bên cạnh nói:

"Đại nhân, người này có thể là một trong những tên Tống phỉ, xử lý như vậy e là sẽ khiến người trong triều đình lấy đó làm cớ, bảo chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ."

"Ta nào có biết hắn là ai, ta chỉ biết hắn ở Dương Bình đả thương người ta, phá hoại đồ đạc, còn dọa cho Huệ Lan sợ mất mật nữa."

Âu Dương nói tiếp:

"Đúng rồi, ngươi không biết người bị ngươi dọa kia là ai đúng không? Vậy thì để ta nói cho ngươi biết, trong thành này không có một vạn, thì cũng sẽ có tám mươi người là học trò của cô ấy, ta mà kéo ngươi đi diễu phố, xoay một vòng thì ngươi sẽ bị nện chết bằng củ cải trắng, phơi thây trên phố, không có ai đồng tình với ngươi, nhặt xác cho ngươi nữa kìa."

Gã đàn ông cả kinh nói:

"A, thì ra là thầy giáo?"

Một nha dịch tiếp lời:

"Cũng là thầy của ta."

"Ta tên là Ngô Gia Lượng."

Cuối cùng thì gã đàn ông cũng bỏ xuống cái thái độ ương ngạnh lúc trước.

Âu Dương rất lấy làm hài lòng điểm này của gã, liền hỏi:

"Lai Giang ở đâu?"

"Cái này thì ta không thể nói được."

Ngộ Gia Lượng nói:

"Việc bán đứng huynh đệ, lão tử sẽ không làm, chỉ có điều ngày mai có khả năng sẽ đi qua Dương Bình."

"Cứ dẫn hắn lui xuống dưới trước đã."

Chi tiết chỉ có thể từ từ mà hỏi thôi.

Cam Tín nói:

"Đại nhân, thế này thì như phiền phức rồi, đồ đạc của cổng thành đều bị hủy cả, tường thành cũng rách nát quá chừng, Tân Thành kia căn bản không có tường thành bảo vệ. Ngộ nhỡ tên Tống Giang kia đến thật thì Dương Bình chẳng phải giống như sơn dương chờ làm thịt, không có lấy một tia phòng thủ đó sao?"

"Uhm."

Thực ra Âu Dương cũng đang đau đầu với vấn đề này. Bây giờ hắn mới biết tác dụng của bức tường thành này không chỉ là nơi phòng ngự ngoại**quân, mà quan trọng hơn, nó còn để đáp ứng yêu cầu trị an. Vốn dĩ Âu Dương muốn học hiện đại, dựa vào điểm này để xây dựng cục cảnh sát, nhưng mà hắn không nghĩ đến việc, ngộ nhỡ có một toán cướp với quy mô lớn đến thì làm thế nào. Tường thành đang ở trong sự đè nén sâu sắc bởi việc triển khai thành trấn. Điểm này không cần phải nghi ngờ gì nữa. Nhưng không có tường thành thì cần phải cân nhắc đến việc tập kích bất ngờ của đám thổ phỉ với quy mô lớn. Đương nhiên là quy mô nhỏ không đáng ngại. nha dịch có gần trăm người, một người một cung không phải là ngồi chơi không.

Trước mắt, huyện Dương Bình có khoảng trăm hương binh thường trú, cộng thêm đội ngũ gồm hơn tám mươi nha dịch bổ sung, còn chưa đến hai trăm người. Mà phía Tống Giang lại có tới hơn nghìn lão binh dũng mãnh, hầu như là mỗi người một ngựa, tính cơ động vô cùng mạnh. Không nghi ngờ gì nữa, việc Tống Giang đến đây sẽ đem lại cho Âu Dương một vấn đề cực kì nan giải.

Một lão nha dịch nói:

"Việc cần lo lắng nhất lúc này là Tân Thành. Hai bên trống trải, một bên thì lại giáp với nước, một bên thì dựa vào thành, hầu như là không có chỗ nào phòng ngự cả. Nếu như bị đám thổ phỉ đột kích Dương Bình từ Tân Thành, thì hậu quả sẽ rất khó lường. Chi bằng chúng ta lập tức tổ chức cho dân chúng tu sửa lại cửa Đông, mặc dù là cuống lên mới ôm chân Phật, nhưng vật tư ở huyện Dương Bình của chúng ta vô cùng sung túc, nhân công cũng rất nhiều. Đại nhân mà ra mặt, các chủ chợ nhất định sẽ nể mặt. Chỉ cần một ngày thì đủ để tu sửa cửa Đông lại như mới. Cửa Tây được ôm trọn bởi hai dãy núi, địa thế dốc đứng, Tống phỉ nhiều ngựa, nên khả năng đi theo cửa Tây tiến vào Dương Bình llà không lớn. Nhưng cũng nên tập hợp thợ thủ công tu sửa lại, để phòng lúc cần thiết. Kết cấu cửa Nam vô cùng chắc chắn, nên không cần phải lo nghĩ."

Âu Dương lắc đầu:

"Một trăm tám mươi người, cho dù có cho chúng ta thêm một thành hào nữa, thì chúng ta có thể ngăn cản nổi sao? Lại còn phải chú ý đến cả ba cổng, căn bản không có cách nào bố trí nhân lực cho hợp lý."

Cam Tín nói:

"Hay là đai nhân trốn đi?"

"Trốn bằng cách nào mà trốn? Lại nói đến ngân hàng tư nhân Dương Bình, số tiền trong đó khoảng hai mươi vạn quan. Ngộ nhỡ bị cướp sạch, thì tổn thất này làm cách nào để bù lại đây?"

Âu Dương suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Cái khác thì Dương Bình ta không có, chứ cần bao nhiêu vật liệu thì sẽ có bấy nhiêu vật liệu, muốn bao nhiêu nhân công cũng sẽ có bấy nhiêu. Người đâu, mau triệu tập thợ thủ công lại, tiến hành tu sửa cửa Tây. Cầm thiếp mời của ta đến tìm một vài chủ thợ bảo ta cần nhân công, thợ rèn trong toàn thành nữa, toàn bộ hãy đến xưởng quân sự cho ta."

Trời đã sắp xế chiều, theo như lời Ngô Gia Lượng nói, nếu như hắn có có đến thật, thì cũng là chuyện ngày mai."

Xưởng quân sự nằm ở ngoại ô của Cửa Nam, đám nha dịch tiến hành dọn dẹp đường đi ở cửa Nam trước, các thợ rèn, nhân công đều thuận lợi đến được xưởng quân sự. Hỏa dược dự trữ trong xưởng quân sự không thiếu, thiết khí dự trữ tạm thời đang tập hợp từ các chợ. Các nhân công đều lần lượt được bố trí giúp cho các nhân viên kĩ thuật gắn hỏa dược, lên hỏa tuyến, tiến hành vận chuyển. Ở cửa Đông cũng có một nhóm nhân công đang tiến hành đào khoét, phá hủy các tuyến đường theo yêu cầu. Đêm đến,họ thắp đuốc cành thông, luân phiên thay nhau nghỉ ngơi, làm việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.