Thiên Tống

Chương 109-1: Đối đầu với địch (1)



Quân của Tiểu Giang đang ở nơi cách cửa Đông hai dặm! Cho kỵ binh dừng lại, đơn thân đi đến.

Triển Minh căn dặn:

"Không được bắn tên."

Kỵ binh đến cổng thành, ngẩng đầu hét lớn:

"Ai là người quản lý các ngươi?"

Âu Dương đáp:

"Ta."

"Đại ca của ta có nói, huynh ấy biết Dương Bình là nơi tốt, quan ở nơi này cũng là quan tốt, bách tính no đủ, yên bình."

Không muốn gây rối cho Dương Bình. Lần này chỉ là đơn thuần qua đây, chỉ cần thả Ngô tướng quân của chúng ta ra, nhường cho chúng ta một con đường. Chúng ta đương nhiên cũng sẽ không động đến dù là một lá cây, cọng cỏ của Dương Bình."

"Cái này.. Không phải là chúng ta không đồng ý, chủ yếu là do Ngô tướng quân của các ngươi không đồng ý."

Âu Dương quát:

"Dẫn hắn tới đây."

Ngô Gia Lượng bước lên trên cổng thành, vừa nhìn thấy đã la lớn:

"Đại ca."

"Nhị đệ"

Hơn mười tên kị binh bao quanh một gã đàn ông, bất ngờ xông tới.

Nhìn gã đàn ông này, có thể thấy hắn không phải là tên thấp bé, nhẹ cân. Thân thể hắn cường tráng, cao lớn, uy vũ cực mạnh. Nước da ngăm đen, tay chân chắc khỏe, mắt như ngôi sao sáng, tràn trề nhựa sống.

Đến gần hơn, gã đàn ông nói:

"Đệ chịu khổ rồi."

Ngô Gia Lượng lắc đầu, nói:

"Đại ca, đệ không có chịu khổ, họ không có làm khó đệ. Huynh thường nói: Đại trượng phu dám làm dám chịu. Hôm nay đệ đả thương người ta, phạm sai lầm, đệ đã đồng ý với Âu đại nhân là sẽ ở lại đây làm việc công ích rồi."

Tống Giang nói:

"Đệ đừng có trúng quỷ kế của hắn. Đệ là tội phạm mang trọng tội của triều đình. Cứ cho là hắn không bắt đệ đi chăng nữa, thì người khác cũng sẽ không bắt đệ sao? Nói thẳng ra thì hắn chỉ là một tên quan thất phẩm tép riu mà thôi. Cứ cho là hắn nói lời đi chăng nữa, thì hắn cũng phải xem sắc mặt của triều đình, chúng ta..."

"Lục phẩm."

Âu Dương chỉnh đốn lại quan phục ở trên người, sau đó đính chính:

"Là Lục phẩm, làm ơn nhìn cho rõ một chút, cảm ơn."

Tống Giang bị lời của Âu Dương làm cho bị sặc, lần đầu tiên hắn gặp phải một tên quan như vậy, đối mặt với nghìn quân dũng mãnh mà chẳng hề sợ hãi, nói là có một phần khâm phục cũng đúng, còn một phần nữa chính là nghi ngờ, Âu Dương thâm hiểm khó dò khiến hắn có chút nhìn không ra ý đồ của hắn.

Đúng lúc ấy, tên ký giả Lý Dật Phong xúi quẩy ở Đông Kinh trở về thăm người thân bị nhốt liền thò đầu ra nói lớn:

"Chào ngài, Tống Giang. Ta là Lý Dật Phong, người phụ trách tòa soạn báo Hoàng Gia báo ở Đông Kinh, xin hỏi ngài có thời gian rảnh để tiếp nhận bài phỏng vấn của quý báo không?"

"Phỏng vấn? Là thứ gì?"

Tống Giang nghi hoặc hỏi, hắn biết Hoàng Gia báo, tên tuổi của Hoàng Gia báo khiến hắn chú ý đến là bởi vì trận chiến ở đồi Hộ Bộ Cáp.

Mà Ngô Gia Lượng cũng vì nguyên nhân này mới đơn phương độc mã chạy tới Dương Bình tìm tòa soạn.

Về phần phỏng vấn thì đó là một danh từ mới đối với hắn.

"Báo chí."

Lý Dật phong mở ra một trang Hoàng Gia báo và nói:

"Chính là cái này, những lời ngài nói sẽ được in ra, sau đó truyền đi khắp cả nước. Ta hỏi ngài một câu, ngài trả lời, đây được gọi là phỏng vấn."

Âu Dương cười và nói với Triển Minh:

"Tên tiểu tử này thật là chuyên nghiệp, có tiền đồ."

Tống Giang bị Lý Dật Phong làm cho ngây ngốc hết cả, suy nghĩ một hồi lâu mới nói:

"Ta không muốn phỏng vấn, thả nhị đệ của ta ra."

Lý Dật Phong gật đầu nói:

"Vậy được! Ta sẽ viết tiêu đề bài báo thế này: Tống Giang nhát gan, không dám tiếp nhận phỏng vấn, chỉ nghĩ tới chuyện chạy thoát thân/"

"Tiểu tử, là ngươi tự tìm cái chết."

Mười mấy tên kị binh cùng nhau gầm lên.

"Ta cần tư liệu sống, không cần mạng."

Âu Dương vã cả mồ hôi. Hắn đương nhiên cũng biết, việc phỏng vấn Tống Giang sẽ đem lại bao nhiêu lượng tiêu thụ cho báo chí. Hơn nữa, mọi người nhìn qua cũng biết, Hoàng Gia báo này chính là trâu bò, không chỉ có thể phỏng vấn Thiên Tộ Đế và Hoàn Nha A Cốt Tá, mà còn dám phỏng vấn đám thổ phỉ.

"Được! Ngươi hỏi đi."

Tống Giang ngăn không cho mọi người ồn ào, chịu đựng chiêu khích tướng này của địch.

Lý Dật phong cố làm thanh cổ họng, sau đó mở miệng nói:

"Xin hỏi, ý tưởng khởi binh ban đầu của ngài là như thế nào?"

"Sống không nổi thì còn phải làm thế nào nữa chứ?"

Tống Giang đáp:

"Quan phủ không để cho chúng ta sống, chúng ta chỉ có thể tự đi tìm đường sống cho mình."

Lý Dật Phong vừa ghi lại vừa hỏi:

"Xin hỏi, có phải ngài dự định cứ thẳng một đường như vậy mà giết chết tất cả không? Ngài có từng suy nghĩ gì về tương lai hay chưa?"

Tống Giang trả lời:

"Ngày mai, ta dự định sẽ đến Đường Châu."

Lý Dật Phong suýt nữa hôn mê, người này quả là quang minh lỗi lạc, hắn ổn định tinh thần và nói:

"Cái ta hỏi là tương lai, tương lai mọi người có dự định gì?"

Câu hỏi này Tống Giang suy nghĩ rất lâu, Lý Dật Phong cảm thấy hình như mình đã làm khó người ta thái quá rồi, người ta là thổ phỉ trốn chạy, có hôm nay mà không có ngày mai.

Do vậy mà hắn liền đổi sang một câu hỏi khác:

"Lẽ nào mọi người dự định sống chui sống lủi cả đời này sao? Hay là ngài có suy nghĩ sẽ lập địa bàn cho riêng mình, hay là ngài nghĩ tới việc chiêu an, hay ngài có suy nghĩ gì về chuyện sẽ giải tán tất cả mọi người, sống ẩn dật rày đây mai đó không?"

Triệu Minh ở bên cạnh nói nhỏ:

"Đại nhân, Tống Giang đã đến gần phạm vi gây sát thương của địa lôi, có cần dụ hắn tiến về trước hai bước nữa rồi giết chết hắn, điên cuồng báo thù cho những người khác hay không?"

"Không vội, sử dụng vũ lực là biện pháp cuối cùng."

Bạch Liên gật đầu:

"Đúng vậy, đám thổ phỉ chúng ta có một quy tắc, thủ lĩnh bị giết, ai có thể giết được thủ lĩnh thì người đó sau này chính là thủ lĩnh."

"Đám thổ phỉ chúng ta?"

Âu Dương hỏi.

Bạch Liên vội sửa lại:

"Bọn chúng đều quên mất bản thân bây giờ đang ở trong tình trạng hỗn loạn như thế nào."

Lý Dật Phong lại hỏi:

"Xin hỏi, nếu như bây giờ cho mọi người một con đường sống, triều đình nguyện ý chiêu an mọi người, mọi người có bằng lòng đầu hàng triều đình không?"

Câu hỏi này Tống Giang vẫn không trả lời hoặc có lẽ là không có câu trả lời.

Âu Dương lên tiếng:

"Tống Giang, ta hỏi ngươi một câu. Ngươi càm thấy các ngươi có thể đánh hạ được huyện Dương Bình không?"

"Vị đại nhân này thật biết nói đùa."

Tống Giang vừa cười vừa nói:

"Đừng nói là Dương Bình, cho dù là Thọ Châu đi chăng nữa ta cũng chỉ cần một ngày là có thể hạ được nó."

"Hay là thế này đi! Ngươi và ta, mỗi bên cử ra một kẻ đơn phương chiến đấu. Năm trận thắng ba. Nếu ngươi thắng, ta không chỉ miễn tội cho Ngô Gia Lượng, tha hắn đi, mà còn cho ngươi đi qua huyện Dương Bình. Ta cũng sẽ tài trợ cho các ngươi một nghìn quan tiền làm quân phí, ngươi thấy thế nào?"

Thắng hay thua trong trận đấu này thì bản thân đều không chịu thiệt, binh pháp gọi là tạo cho mình một điểm bất bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.