Thiên Tống

Chương 110-1: Hậu quả (1)



Một người phi ngựa đơn phương độc mã xuất trận, đó là trợ thủ đắc lực của Tống Giang: Lôi Hoành. Lý Dật Phong bị dọa tới mức lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Lý Dật Phong hô lớn:

"Trận thứ nhất, bắt đầu."

"Giết!"

Lôi Hoành quất ngựa chạy như bay tới.

Bạch Liên liền xoay mình, tay trái lấy ra một khối hỏa dược ở sau lưng ngựa, tay phải thì cầm một ngọn đuốc. Lôi Hoành cả kinh, vội dừng ngựa hét lớn:

"Ngươi là thứ không biết liêm sỉ."

"Ngươi là nam tử, ta là nữ tử, sao không nói là ngươi bỉ ổi trước chứ?"

Bạch Liên quang minh chính đại nói.

"Cái này"..

Lôi Hoành buồn bực, lần xông lên này, người ta chỉ cần châm một mồi lửa rồi ném, muốn chạy cũng chẳng có chỗ nào để mà chạy. Vả lại, cho dù là không nổ chết mình đi chẳng nữa chăng sẽ làm cho ngựa kinh hãi, khi đó có khả năng còn bị ngựa kéo lê cho đến chết. Chưa đấu, mà chỉ cần xem vũ khí trong tay họ đã biết bản thân có đến tám phần là thua trận rồi. Hơn nữa người ta không chỉ dừng lại ở việc mang theo một khối hỏa dược, mà ở mông ngựa cũng đều là hỏa dược cả, chí ít cũng mang được bốn khối. Âu Dương nói với Bạch Liên bí quyết đánh trận đầu, lúc người ta tay không giết giặc thì ngươi cầm đao, lúc người ta cầm đao thì ngươi cầm thương, nếu người ta cầm thương thì ngươi phải cầm thuốc nổ.

Tống Giang thở dài:

"Lên tiếng nhận thua đi."

Trận này nhận thua khiến cho toàn thể anh em huynh đệ bất mãn, kịch liệt yêu cầu đem cả đám đi đánh. Dưới sự giận dữ của nhiều người, Tống Giang buộc lòng phải cưỡi ngựa qua tìm Âu Dương thương lượng, Âu Dương nghe qua cũng cảm thấy hổ thẹn, quả thật không cần phải mang nhiều như thế để ức hiếp người ta, cho nên hắn liền chắp tay xin lỗi và nói:

"Tiểu nha đầu thiếu sự quản giáo, ngươi xem nếu như Lôi huynh đệ phía các ngươi chịu vuốt mặt để mũi, thì ta sẽ coi như tiểu nha đầu này thua rồi."

Đây gọi là lời nói kiểu gì vậy chứ? Mở miệng một cái là gọi người ta là tiểu nha đầu nọ, tiểu nha đầu kia, thế này không phải là ép mình phải nhận thua trận đầu tiên rồi sao?

Tống Giang vốn là kẻ thức thời, vội chắp tay làm lễ và nói:

'Thua thì cũng đã thua rồi."

Cũng không nói thêm gì, quất ngựa rời đi. Về đến nơi liền nói với những người ở bên cạnh mình:

"Bọn chúng sẽ không sử dụng hỏa dược nữa, Hoa Vinh huynh đệ, võ công, tiễn thuật của đệ đều là tốt nhất, bản thân lại luôn luôn tỉnh táo, đệ hãy ra đánh trận thứ hai. Tốt nhất đừng đả thương người khác."

"Tuân lệnh."

"Trận thứ hai, huyện úy của huyện Dương Bình - Triển Minh sẽ đấu với Hoa Vinh. Bắt đầu."

Hai ngựa xông lên tiếp cận lẫn nhau, Hoa Vinh nâng tay bắn ra một mũi tên, nhưng không ngờ Triển Minh khua thanh đao trong tay một cái, mũi tên bắn về phía đầu ngựa lập tức bị văng ra. Hoa Vinh thấy vậy vô cùng kinh hãi, hắn biết rằng bản thân đã gặp phải một người có công phu trên ngựa và quyền cước vô cùng uyên thâm. Một người võ công cao cường đến đâu thì khi xông lên chiến trường, lực khua đao sẽ tương đối có hạn. Nhưng trong trận chiến một chọi một này, thì người có võ công tốt có thể dễ dàng bắt được một mãnh tướng. Bởi vì chiêu thức luyện tập của hai người hoàn toàn không giống nhau, công phu trên ngựa có thể tùy ý chém giết mười mấy người cùng lúc, còn quyền cước thì chỉ có thể một chọi một, một chọi hai, nhiều nhất cũng có thể một chọi ba mà thôi.

Hoa Vinh vừa nhìn đã biết trận này mình có đến bảy phần thua cuộc. Đúng như dự đoán, hai mũi tên liên tiếp đều bị đá văng. Hai ngựa giao thoa với nhau, đối phương đã xuất hiện trên chiến trường thì đương nhiên không thể nào chỉ có một chiêu thức, nhảy vọt lên ngựa của mình, đem mình và hắn cùng nhau rớt xuống ngựa. Tiếp theo đó cũng không có trì hoãn, dùng chút kĩ xảo hoàn toàn có thể áp chế được sự quét ngang của cây thương dài và công kềnh. Sau mấy chiêu, Hoa Vinh trúng phải, ba quyền, bảy chưởng, mười hai đạp, hoàn toàn bị đánh bại.

Bạch Liên ở bên cạnh liền nói:

"Đại nhân, trận tiếp theo không phải là người định đích thân ra mặt đó chứ?"

Xung quanh đều chẳng còn ai nữa. Âu Dương mà xuống tay thì hai người họ có thể miễn cưỡng đánh cược một chút.

"Tất nhiên là không!"

Âu Dương nói:

"Ngô Gia Lượng, hôm nay là ngày đầu tiên lao động công ích, ngươi lên đi."

"Ta?"

Ngô Gia Lượng ngẩn người.

"Uhm. Người lao động công ích là người mà việc công nào cũng phải làm mà không có một đồng tiền lương. Tiện thể ta hỏi ngươi một câu, ngươi sẽ không thả nước đó chứ?"

Do vậy Ngô Gia Lượng liền xuất trận. Không ngờ lần này Tống Giang đích thân ra tay. Hai huynh đệ cùng đấu với nhau.

"Nhị đệ, đừng có rối."

"Đại ca, dù sao đệ cũng đánh không lại huynh."

Đầu Ngô Gia Lượng toát cả mồ hôi. Tên điểu quan này đúng là không có gì không dám nghĩ, cũng không có gì là hắn không dám làm.

Do vậy mà hai người đấu với nhau rất điềm đạm. Ngô Gia Lượng nói:

"Đại ca, trận này đệ thua rồi, nhưng sau đó huynh phải mau chóng nghĩ ra kế sách, phía hắn có một nữ ma đầu chuyên áp trận."

"Nữ ma trở về sao?"

"Vâng! Nữ ma đầu vừa mới đến tên là Hoàn Nhan Lan, nghe đám nha dịch bàn tán, người ta một mình một ngựa ở đồi Bộ Hộ Cáp một đao chém chết ba mươi sáu mãnh tướng của Liêu quân, sức mạnh như thần, vô cùng tàn ác."

Tông Giang cả kinh hỏi:

"Người của nữ chân sao lại chạy đến đây rồi?"

"Đường biển, nghe nói người con gái này là nữ nhân của tri huyện bọn chúng, vạn lần đừng để cho đám huynh đệ mất đi tính mạng."

"Kẻ làm công làm việc không tới nơi tới chốn là chuyện rất đỗi bình thường."

Dưới ánh nhìn đầy căm giận của Âu Dương, Ngô Gia Lượng lắp bắm nói ra một cái cớ.

Triển Minh hỏi:

"Đại nhân, trận tiếp theo là ai lên đây?"

"Lên cái con khỉ. Tùy tiện gọi một người lên đấu rồi rút lui."

Âu Dương cười khổ:

"Thật không ngờ người thành thật cũng biết dùng thủ đoạn, lần này coi như bại chắc rồi."

Do vậy một tên hương binh run rẩy bước ra trận, đối phương vừa mới gào thét một tiếng thì hương binh đã quay đầu chạy trối chết, khiến chi tất cả mọi người đều thẹn mướt mồ hôi.

Trong lòng Tống Giang khẽ hồi hộp, trận chiến tiếp theo có lẽ sẽ do đệ nhất dũng tướng của đối phương ra tay. Hai vạn phá nhận vạn, thật không ngờ mình lại có thể gặp một dũng tướng như vậy trên đất Đại Tống. Tống Giang hỏi:

"Trận tiếp theo ai sẽ ra tiếp chiêu?"

Lý Thuân nhấc một cặp búa và nói:

"Đại ca, đệ đi."

"Uhm. ta sẽ đôn đốc tác chiến cho đệ."

Mọi người đều đã nghe lệnh rút lui, duy chỉ có Lý Dật Phong là không nghe thấy, Tống Giang dự định vẫn nên tự mình thân chinh, tránh làm tổn hại đến những người đi cùng mình.

Trận thứ năm, Tống Giang cùng với Lý Thuân ra tay, Tống Giang ở phía sau một đoạn, dừng ngựa ở bên ngoài khu vực so tài. Một con ngựa chậm rãi đi ra từ cửa Đông, chính là một cô nương tay cầm đại đao, dáng vẻ rất giống với nam nhân."

"Đại ca! Đệ không đánh với con gái."

Lý Thuân liền mặc kệ, luận về võ nghệ, hắn cao hơn một bậc so với Ngô Gia Lượng, sao có thể đánh nhau với một cô nương được chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.