Thiên Tống

Chương 127-2: Kẻ thù gặp nhau trừng đỏ con mắt (2)



Lương Hồng Ngọc cắn răng nói:

" Ta chính là Lương Hồng Ngọc mà ngươi nói kia, nhưng sự thật không phải là như thế. Cha ta gấp rút tiếp viện tiểu huyện kia, là bởi vì tri huyện kia là thân tín của Vương Phân, châu lý gửi lệnh đến nên mới vứt bỏ châu mà đi. Mà còn quân đội mấy ngàn ở châu lý không có đại tướng, vừa nghe nói có kẻ trộm tới công, tất cả đã trốn chạy. Khiến Trì Châu bị kẻ trộm chiếm lấy, mà còn cha ta bởi vậy không thể cầu viện. Nhưng sau Trì Châu truyền lệnh xuống giáng cấp xử lý, mà còn cha ta cùng với huynh trưởng lại bị chém đầu. Về phần người giúp hai mẹ con chúng ta, là cấp dưới trước kia của ông nội ta, là một tên Chỉ Huy Sứ ở Đông Kinh, tháng trước đã đột ngột bệnh chết. Ta không thuộc doanh địa của hắn, hắn để tránh ta phải lưu lạc nên dùng tiền hối lộ quản sự, quản sự cũng cảm kích liền đem ta đến đây, nhưng lâu chưa lấy tiền, đã bắt đầu bức bách ta. Vừa dịp gặp Dương Bình mở đại hội thể dục thể thao, ta liền trốn thoát, vì muốn chính tay đâm Vương Phân, báo thù cho cha và huynh ta."

" Kỳ thật cha ngươi coi như là đánh bại trận, hơn nữa kết quả cuối cùng là hai bên đều không có quản lý được, hai quan to chết, bách tính bị cướp sạch. Thân là một tướng lĩnh nhưng không vào thời khắc quyết định mà quyết đoán. Bách tính xuất tiền ra, không phải là hi vọng lúc gặp chuyện có tướng lĩnh ra bảo vệ sao? Nhưng nhìn hậu quả lúc này... Hình như cũng không tính là quá oan, thiên hạ người oan so với cha huynh ngươi còn nhiều hơn."

" Ta vốn dĩ là muốn giết Vương Phân, nhưng ta gặp ngươi."

Lương Hồng Ngọc đến gần Âu Dương nói:

" Ta vì ngươi, ta nguyện ý thù gì cũng không báo."

" Ta một chữ cũng không tin. Bởi vì người dâng tấu chương kia căn bản không phải là Vương Phân, mà là Hữu Phó Xạ kiêm môn hạ thị lang Thái Kinh."

Âu Dương lạnh nhạt nói:

" Ngươi muốn giết chính là Thái Kinh, nhưng không ngờ hắn không có tới Dương Bình. Rồi sau đó thần xui quỷ khiến ngươi theo kế hoạch lợi dụng Lưu Huệ Lan quen được ta, cuối cùng cùng với ta cùng nhau đến chúc thọ Thái Kinh, giết hắn báo thù."

Lương Hồng Ngọc im lặng một hồi rồi nói:

" Ta tuy là tiểu thiếp của ngươi, nhưng vẫn có danh không có phận, ngươi muốn cái gì ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi dẫn ta đi vào."

" Ngươi nói giỡn à!"

Âu Dương thở dài nói:

" Nghe lời, ngươi đi đi. Ngươi mới bao nhiêu tuổi, tuổi trẻ xinh đẹp. Không đáng vì một người mà phải xuống mồ."

Lương Hồng Ngọc cười một tiếng nói:

" Được rồi, ta đi."

"..."

Trong lòng Âu Dương đánh cái thột, sảng khoái như vậy? Vì vậy liền hô:

"Dạ!"

Bạch Liên vẫn luôn ở ngoài cửa.

" Lương cô nương thân thể không khỏe, trước đưa về Dương Bình."

Lương Hồng Ngọc tay không tấc đất, mà Bạch Liên vẫn có chút võ nghệ, hơn nữa tính tình tương đối cảnh giác. Âu Dương chỉ phái Bạch Liên còn có một ý tứ chính là để Lương Hồng Ngọc có cơ hội chạy trốn, coi như mọi người cho tới bây giờ cũng không nhận ra nàng là ai. Về phần sau đó sống hay chết thì đã không phải chuyện mình có thể quan tâm.

"Dạ!"

Bạch Liên đẩy cửa nói:

" Lương cô nương, mời!"

Lương Hồng Ngọc liền ôm quyền với Âu Dương nói:

" Âu đại nhân, ta ngươi ngươi; đường làm quan hanh thông, một bước lên mây."

Cũng không đợi Âu Dương nói chuyện đã xoay người rời đi.

" Tiền cũng không cầm lấy!"

Âu Dương lắc đầu, hắn biết tính cách cô gái này như vậy, chắc là sẽ không cầm tiền này.

...

Thái phủ lớn đến chừng nào? Dù sao cũng là tương đối lớn. Một bên cửa treo biển chữ vàng viết Thái phủ đã nói lên hết thảy. Không phải tất cả mọi người đều có thể sử dụng chữ vàng. Trước cửa đón khách ít nhất có hơn hai mươi người, mỗi người khôn khéo có thừa, thấy cỗ kiệu vừa đến liền tiến lên đỡ vịn, hơn nữa cũng có nhãn lực, có thể liếc mắt một cái cũng biết thân phận của người tới, còn có thể gọi được dòng họ. Thọ tịch còn phải chờ hai canh giờ nữa mới bắt đầu, bên trong phủ đang ca hát diễn kịch, nước trà có, phòng nghỉ ngơi có, điểm tâm cũng có, chỉ cần ngươi nói một tiếng, có thể đi vào được chỗ này, tuyệt đối sẽ không đón tiếp thất lễ.

Thái Kinh đang ở thư phòng cùng các đại thần uống trà, ngoài cửa báo lại:

" Lão gia, trước cửa có ba người Nữ Chân đến. Nói là hoàng đế bọn họ ngưỡng mộ đại danh Thái tướng đã lâu, phái tới chúc thọ cho Thái tướng ngài, còn mang đến hai củ nhân sâm ngàn năm."

Một tên quan viên cười ha hả nói:

" Thái tướng hiền danh lan xa, ngay cả vùng đất hoang dã như Nữ Chân cũng phái người đến chúc mừng, ta nhớ người Nữ Chân còn chưa từng bái phỏng triều đình đó."

" Không nên nói lung tung."

Thái Kinh mỉm cười.

Người gác cổng nói:

" Lão gia, người xem có cần mời người Lễ bộ không?"

" Cần, mời người Lễ bộ tiếp đãi. Nhưng mà, người này đến để chúc thọ, tục ngữ nói, người đến đều là khách. Lại từ xa mà đến, còn mang theo quà tặng quý trọng như thế, rượu này vẫn nên phải để người ta uống. Ta thấy làm phiền Lễ bộ Thượng thư tiếp đãi người ta. Dù sao hoàng thượng đến rồi, dẫn tới bái kiến, việc riêng việc nước không được lẫn lộn. Ngươi đi an bài đi."

Vương Phân vẫn luôn là nhân vật đại biểu liên Kim, thấy người gác cổng đi rồi nói:

" Không ngờ ý ta như thế, hoàng thượng lại nghĩ lệch đi mất. Cái gì trợ giúp người Liêu đối kháng người Kim. Chẳng lẽ là người Kim chiếm được Yến Vân mười sáu châu của ta sao?"

" Việc này không được nghị luận."

Thái Kinh nói:

" Đương kim hoàng thượng thánh minh, tất nhiên có đạo lý của nàng."

" Đạo lý kia cũng là đạo lý nghị luận cùng một đám quân nhân mà ra."

Trương Bang Xương lắc đầu:

" Thái Tổ vẫn luôn đều là kiềm võ, xem ra đến triều đại này, lại sắp phải thay đổi rồi."

" Báo! Lão gia, tri huyện Dương Bình Âu đại nhân đến rồi. Lão gia căn dặn, người này đến phải báo cho ngài."

Trương Bang Xương một bên mệt mỏi nói:

" Vẫn là Thái tướng có mặt mũi, lão phu năm trước gửi thiếp mời cho hắn, hắn khen ngược, trực tiếp phái phóng viên Hoàng Gia báo Đông Kinh đưa cho lão phu một túi đất đặc sản, chính là đất của Đông Kinh."

" Người tuổi trẻ không hiểu chuyện, nên tôi luyện nhiều hơn mới tốt."

Thái Kinh cười nói:

" Vị này chính là người năm đó thái thượng hoàng chọn ra đánh đồng với ta. Có tài đức, tương lai tất nhiên địa vị cực cao."

Trương Bang Xương một bên hỏi:

" Âu Dương mang gì tới đây?"

" Một đào thọ lớn bằng vàng ròng, khoảng chừng hai cân, bên trên còn khắc Ngũ Phúc Đồ."

" Tốt, tốt!"

Thái Kinh vuốt râu.

Kim đào, ừm ừm, ít nhất xem ra cũng được. Ít nhất là lớp bên ngoài. Trừ phi Thái Kinh ngươi đem nó đập vỡ, bằng không nó chính là kim đào, thật thể đó, bên trong tuyệt đối là rỗng ruột. Hoàng đế còn dám lừa gạt, huống chi là một tể tướng. Mặc dù thứ này dung tục, nhưng tục cũng có chỗ tốt của tục.

Thân là người phụ trách Hoàng Gia báo Đông Kinh, Lý Dật Phong tất nhiên cũng nhận được thiệp mời, vừa vào Thái phủ liền đến làm hướng dẫn viên cho Âu Dương:

"Người kia cực kỳ..."

" Ngươi đã nói ba lượt cực kỳ rồi."

Âu Dương khinh bỉ:

" Có thể không dùng thủ đoạn phóng viên để gạt ta được không? Mấy người tứ phẩm khiến ngươi kêu gào nửa ngày."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.