Thiên Tống

Chương 132-2: Hội hiệp đàm (2)



Đồng minh Hán Tát? Âu Dương nghĩ thử, cái này dưới mâu thuẫn của người thống trị ở Châu Âu từ thế kỷ mười hai đến thế kỷ mười bốn, thế kỷ mười lăm thì suy nhược, thế kỷ mười sáu tiêu vong. Nó là một loại đồng minh thương nghiệp Châu Âu do Đức lập ra. Được đồng minh võ trang, đã từng đánh bại hiệp ước mậu dịch do Đan Mạch cường định. Đồng minh lũng đoạn tất cả mậu dịch của địa hải Ba La. Đồng thời ở tây nổi Luân Đôn, đông đến thành thị duyên hải Nặc Phu Ca La Đức thiết lập thương trạm.

Thực lực của nó khá đáng sợ, có thể vận dụng lực lượng vũ trang của đồng minh trong thành thị cưỡng chế khiến nước khác ký kết hiệp ước mậu dịch. Tôn chỉ là đả kích hải tặc, đả kích hành vi cướp đoạt cùng hủy bỏ hành vi bảo vệ thương nghiệp như thuế thông hành không hợp lý, chuyển đến hải ngoại phát triển thế lực thương nghiệp, lũng đoạn ích lợi thương nghiệp, áp chế cạnh tranh thương nghiệp của thành thị Đức ngoài đồng minh cùng nước Anh, Nga và bản thổ Phật Lan Đức. Sau đó đồng minh đả thông tuyến mậu dịch, tự động kiến tạo hải quân. Hơn nữa giữa thành thị còn quy tắc hỗ động, một người Đức ở thành thị đồng minh phạm tội ở đồng minh nước Anh, nếu cảm giác thẩm phán không hợp lý, có thể đề xuất thẩm phán một lần nữa ở thành thị đồng minh nào đó. Nó có quy mô to lớn, lễ vật hùng hậu khiến tất cả người thống trị Châu Âu đều e ngại. Như đồng minh Hán Tát chi phối nhân tuyển kế vị vương vị Đan Mạch và Thụy Điển. Còn quốc vương nước Anh thậm chí không chỉ một lần gán vương miện cho thương nhân Hán Tát đổi khoản vay, hoặc cầu hắn mượn hạm đội và thuỷ thủ. Cuối cùng thương nhân đồng minh bị thương nhân khác cừu thị, tất cả quốc gia đều liên hợp lại áp chế đồng minh, đồng thời các quốc gia khích lệ hải tặc tiến hành tập kích thuyền đồng minh, thậm chí đổi hạm đội bổn quốc thành hạm đội hải tặc để làm suy yếu lực lượng của nó. Cuối cùng thay phiên tiến hành đả kích trí mệnh với đồng minh.

Âu Dương đương nhiên sẽ không trích dẫn, nhưng đồng minh Hán Tát này đúng là đã nhắc nhở hắn. Không thể chỉ phát triển Dương Bình, mà phải dẫn dắt cả Tống cùng phát triển thương nghiệp. Không thể chỉ bắt đầu từ thương nhân, còn phải bắt đầu từ quan địa phương. Như thành mới Hàng Châu nên sắp xếp một chút. Thành mới thương nghiệp phát triển, thì chính là lúc khiến tri huyện nhận được lợi ích thực tế. Sau đó mọi người từ từ bắt chước, biến đổi ngầm, cũng không phải là không có khả năng. Như tiền trang Dương Bình lưu động tiền tệ, phần lớn là châu hoặc huyện phái ra binh đinh áp vận.

"Quan nhân?"

Lương Hồng Ngọc bên cạnh hỏi:

"Có phải ta không nên hỏi không?"

"Đây mới là ý tưởng, hơn nữa giải thích rất phức tạp, cũng không phải ta có thể giải thích được. Nước nấu gần được rồi, ngươi đi tắm rửa trước đi".

"Ừm".

Người thống trị mặc dù còn chưa cảnh giác, nhưng không có nghĩa là sau này không cảnh giác. Bồn này là lửa, làm không tốt sẽ phỏng cả mình. Âu Dương nằm trên mặt ghế thái sư nghĩ, trước mắt trọng điểm vẫn là chiến tranh. Chiến tranh Liêu Kim, còn cả Tống sắp bắt đầu chiến tranh với Tây Hạ. Không thể thua, thua rồi lại đến sẽ khó khăn.

Lương Hồng Ngọc tắm xong trở lại, thấy Âu Dương nhìn mình chằm chằm, trái ngược hào phóng trước kia, ngượng ngùng cười một tiếng cúi đầu không nói lời nào. Âu Dương cười ôm lấy nàng đi vào phòng ngủ:

"Ở trên giường đợi ta trở lại".

". . ."

Lương Hồng Ngọc không nói lời nào, khẽ gật đầu.

Tắm rửa, đóng cửa. Nội dung cụ thể tỉnh lược một trăm tám mươi vạn chữ...

Ở cửa sổ chỉnh tóc mây, nhìn gương đánh phấn hoa. Âu Dương ngồi sau lưng Lương Hồng Ngọc nhẹ nhàng chải mái tóc tán loạn của nàng:

"Xem khi nào rút thời gian dẫn ngươi về quê".

". . ."

Lương Hồng Ngọc khẽ lắc đầu nói:

"Quan nhân, ta muốn mua mấy người số khổ làm nha hoàn sai bảo?"

"Ừm?"

Âu Dương hỏi:

"Bây giờ không phải rất tốt sao?"

"Quan nhân có một số việc không tiện để người ngoài biết. Mua nha hoàn thấy hay không cũng sẽ không nói lung tung. Quan nhân ngươi không biết, hiện giờ hạ nhân trong phủ có lui tới với người bên ngoài. Liền nói vú già, ta phát hiện bà có tật xấu nghe góc tường. Chuyện khác đều được, nếu có lời bậy truyền ra, chỉ sợ không ổn".

"ừm, nói cũng đúng".

"Quan nhân kỳ thực không cần tốt với ta như vậy, nếu lần này thật hành thích thành công, quan nhân tất cũng bị liên lụy".

Âu Dương khẽ cười nói:

"Sau đó ta nghĩ, ngươi đã đưa hai món ăn, sao một mực không động thủ? Cầm thủ nỏ nơi tay, đừng nói là Thái Tướng, chỉ sợ muốn hành thích vua cũng không phải không có khả năng".

"Ta ở Dương Bình hai tháng, một mực nhìn hành động của quan nhân. Cũng nghe trong triều có người gây phiền cho quan nhân. Vốn kế hoạch quan nhân cùng lắm chỉ chịu chút trách phạt thôi, nhưng ngẫm lại ít nhất tri huyện Dương Bình này chỉ sợ quan nhân không làm được nữa. Cho nên ra ra vào vào một mực do dự".

"Ngươi có kỳ kế, lại có gan dạ sáng suốt cùng quyết đoán hơn người, theo tri huyện như ta, có phải là ủy khuất không?"

"Ngươi có ân nghĩa với ta, ủy khuất gì đâu chứ".

Lương Hồng Ngọc nhắm mắt lại hưởng thụ Âu Dương chải tóc, nói:

"Ta biết ngươi chỉ là cảm kích ơn cứu mệnh của ta, cũng không phải là thật lòng muốn kết hôn với ta. Nhưng lại để ta làm thê không nói, còn đồng ý chải đầu cho ta cẩn thận như thế, nhu tình trong đó ta tự cảm nhận được".

"Ngươi thích thì mỗi ngày ta đều chải tóc cho ngươi".

Âu Dương nói:

"Còn điều nữa, ngươi đã cứu ta, ta luôn không cảm ơn ngươi là vì ngươi là vợ ta, là người trong nhà, không cần cám ơn".

Khóe miệng Lương Hồng Ngọc nhếch lên khẽ cười nói:

"Ta thích nghe lời này, mặc kệ là thật hay giả".

...

Sau khi động phòng cũng không bày rượu, có điều bọn Âu Bình ngược lại khách khí với Lương Hồng Ngọc rất nhiều, Lương Hồng Ngọc cũng chẳng coi Âu Bình là người ngoài. Tạm thời cũng chẳng đi chỗ Lưu Huệ Lan giúp, mà lại giúp quản lý việc nhà, từ từ quen tính cách xử sự làm người của Âu Dương. Lưu Huệ Lan rất vui vì Lương Hồng Ngọc cuối cùng cũng lưu lại. Bọn người Cam Tín Triển Minh thì chẳng tỏ ý kiến gì. Việc duy nhất Âu Dương không hài lòng chính là, mặc dù Lương Hồng Ngọc xuất thân quân doanh, nhưng vẫn hơi chú trọng lễ số. Âu Dương bảo nàng đón mẫu thân qua, nhưng Lương Hồng Ngọc lại nói ở cũng được, nhưng ở lâu thì không được, nên mua một căn hộ nhỏ gần đó, không có chuyện gì liền qua thăm chút.

Mấy ngày trôi qua, Hoàn Nhan Lan vẫn không có tin tức gì, giống như biến mất ở nhân gian. Bên Đông Kinh cũng truyền đến tin tức, thích khách sống kia rốt cuộc không chịu nổi hình mà mở miệng, việc này quả nhiên là hành vi ám sát do Hoàn Nhan A Cốt Đả bày mưu đặt kế tiến hành. Nhằm vào chính là Âu Dương, còn sự gia nhập của Hoàn Nhan Lan, rất tình cờ. Nàng là lén theo hai người lên thuyền. Mà ca ca của Hoàn Nhan Lan đã chết, đoán là Hoàn Nhan Lan đã đổ món nợ này lên đầu Âu Dương, người mình thích giết chết ca ca của mình, chuyện như vậy nàng không có cách gì chấp nhận, vì vậy tự đòi tới ám sát Âu Dương. Nàng sẽ không quan tâm luận điệu Âu Dương không gánh vác hậu quả do vũ khí tạo thành.

Khủng hoảng tài chính của Âu Dương bởi vì mua bán đám ngựa Liêu kia đã giảm lại, sau đó khoản tiền ở nước Liêu hậu kỳ từng lượt hoặc tiền hoặc vật chuyển tới, tiền đã không còn là vấn đề nữa.

Hiệp đàm mậu dịch giữa hiệp hội thương nghiệp Dương Bình và triều đình sẽ có ba người tham dự hội nghị, Tô Thiên, Âu Dương, Trương Huyền Minh.

Tô Thiên vừa mở miệng đã giới thiệu về Tây Hạ rất nhiều:

" Tây Hạ địa thế bằng phẳng, việc nông ở hai đất Lương Châu và Qua Châu triển khai khá tốt. Mặc dù hàng đúng là Hán làm, nhưng mưa thuận gió hoà, lại thêm đất đai phì nhiêu, người và diện tích gieo trồng lớn, giá lương thực của nó chỉ bằng bốn phần của Đại Tống. Nếu như có thể chiếm lĩnh hai đất này, hiệp hội thương nghiệp có thể mua sắm nhóm lớn và hào đoạt điền sản. Nhân công địa phương giá rẻ, là ưu thế cực lớn. Sau đó đem lương thực gia công vận ở trong, lợi nhuận khá khả quan. Phía bắc Hoành Sơn và hành lang Hà Tây, là vì Tây Hạ trọng đất chăn nuôi, theo ta được biết, ngoại trừ mấy vùng nuôi ngựa của triều đình, địa vực khác đều là nơi vô chủ, tự do chăn thả. Nơi đây có lợi gấp mười lần. Mà ngành sản xuất như dệt len, thu muối, tạo giấy in ấn, chế tạo vàng bạc, gia công ngọc khí ngược lại rớt lại phía sau Đại Tống, càng đừng nói là công nghệ của Dương Bình, rất có triển vọng. Mặt khác trong Liêu, Kim Tây Hạ, Tây Hạ là quốc gia duy nhất tự chế tiền, một khi tiền trang Dương Bình vào, có thể phân chia tiền vay, hạ thấp tiền tệ, dùng tệ Tây Hạ mua sắm, dùng tệ Tống bán vật, một đến một đi, ích lợi khá cao".

Trương Huyền Minh nói:

"Liên minh Thiền Uyên, năm Tống thua Liêu mười vạn lượng bạc, hai mươi vạn thớt lụa. Nghị hòa Tống, Hạ, Tống thưởng bảy vạn hai ngàn lượng bạc, ba vạn cân trà, mười lăm vạn ba nghìn thớt lụa. Tô tổng tài, tiền tệ này chỉ sợ phần lớn vẫn là tệ Tống. Haizz... Triều đình cầu an như thế. Bổn quan liền hi vọng, một khi chiếm lĩnh đất nào đó, hiệp hội thương nghiệp Dương Bình có thể nhanh chóng vào theo, giữ ổn định địa phương, hán hóa người *Đảng Hạng".

*Đảng Hạng (một nhánh của dân tộc Khương, thời bắc Tống ở Trung Quốc, đã lập nên chính quyền Tây Hạ)

Âu Dương nói:

"Việc này rất đơn giản, một khi chiếm lĩnh lập tức dán bảng chiêu công. Như Lương Châu và Qua Châu có thể thiết lập sân gia công lương thực, hành lang Hà Tây thiết lập sân gia công da lông. Còn có thể chiêu mộ dân bản xứ tới Tống làm thuê. Bán phá giá trang phục Tống, yêu cầu đẹp mắt mà giá thấp. Đồng thời ở mấy chỗ này thành lập trạm thương như lá trà, tơ lụa. Chăm sóc bách tính. tăng thu nhập của bọn họ, cải thiện điều kiện cuộc sống của bọn họ. Nghề nuôi trồng cũng phải đưa vào, cuộc sống tốt không, có quan hệ rất lớn với có thể ăn thịt không. Chỉ cần kinh doanh mấy năm ở một nơi, để địa vực khác của Tây Hạ hâm mộ cuộc sống nơi đây, lén di dân tới, sau đó lại chinh thảo địa phương khác, chỉ sợ bách tính đều sẽ nổi loạn".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.