Thiên Tống

Chương 140-1: Hội nghị chiến lược (1)



Cái gọi là tin tức quốc tế của báo hoàng gia chính là căn cứ vào sự thật mà ban bố rộng rãi, tuy rằng so với sự thật hoàn toàn có chỗ thêm mắm dặm muối, nhưng chung quy vẫn đúng vài phần. Chẳng hạn như Đại Lý đột nhiên phái ra ba nghìn nhân mã, nghe nói là đến địa phương XX duy trì trị an. Tin tức này sau khi nghiên cứu liền biến thành: Đại Lý XX có **, quân đội trước tiên đã đến hiện trường, trước mắt tạm thời không có xung đột đổ máu, phóng viên của báo đã tiến thêm một bước theo dõi sự tiến triển của tình thế. Mặc dù là lo lắng cho an toàn, các phóng viên trở về đưa tin rất phiến diện, nhưng dù sao không có phát sinh ra chuyện gì thì tốt hơn. Tính toán của Âu Dương rất đơn giản, chính là muốn nâng cao lượng tin báo chí, gia tăng tin tức quốc tế làm trọng điểm, vì vậy mỗi quốc gia đều có một hai phóng viên đi qua đó.

Mà còn ở Tây Hạ Âu Dương mời riêng phóng viên, là do phóng viên phái trú ở phóng viên giật dây, so với Cửu công công tính chất bất đồng, Cửu công công cơ bản thuộc về công việc nghĩa vụ, bình thường mời uống mấy chén trà là được. Mà còn phóng viên mời riêng thì không phải như vậy, căn bản mỗi tin tức đều ra giá hơn ngàn quan trở lên. Chu Đạt phi thường tò mò phóng viên mời riêng này đã cho Âu Dương đưa tin gì thế nhưng lại trị giá ngàn quan. Âu Dương cũng không trả lời, ngươi tự đoán đi, dù sao cũng không nói cho ngươi biết.

...

Đến địa giới Tần Châu, Hàn Thế Trung phái tướng lĩnh hầu cận mang theo hai trăm người nghênh đón. Tướng lĩnh hậu cần phô trương lớn như vậy còn khách khí:

" Âu đại nhân, Hàn Tướng quân quân vụ bận rộn, thật sự không cách nào bứt ra được, này mới khiến mạt tướng nghênh đón đại nhân đến Tây Trữ châu."

Âu Dương trả lời:

" Tướng quân khổ cực rồi."

" Mời."

Qua Tần Châu, ở đây cũng đã nhìn ra mấy phần bóng dáng Quân Sự Lộ. Từ một đường Hi Châu, Lan Châu là có thể trông thấy hai nơi này đã thành lập trạm trung chuyển hậu cần, các nơi phái ra sương quân đông đảo, lần này toàn bộ hậu cần do Xu Mật Viện chịu trách nhiệm, điều động đến phụ trách hậu cần chính là cựu thần tam phẩm Xu Mật Viện Tăng Bố cùng với Ngự Sử Lý Cương. Tăng Bố mặc dù là người hiền lành nhưng hợp tác với Đồng Quán nhiều năm, đối với việc điều hành hậu cần rất có kinh nghiệm. Trên thực tế dưới sự giám sát của Lý Cương những nhân viên, điều động vật tư quả thật rất ngay ngắn trật tự.

Đi tiếp nữa là đến biên cảnh Đại Châu Tây Trữ Châu. Tuy rằng người Tây Hạ đã biết Tống muốn xuất binh từ Tây Trữ Châu, nhưng cái phương hướng này lúc trước là vô hiểm khả thủ, những chỗ này là địa giới Lương Châu, cũng là đất gieo trồng, khắp nơi đều là bình nguyên. Phía Tây Lương Châu là Qua Châu, phía đông chính là Linh Châu và Vĩnh Lạc Châu mà Tống muốn thu hồi lần này. Chỉ có điều nếu từ phía Tây đi Linh Châu cần phải qua Hoành Sơn. Ba huyện Hoành Sơn trấn giữ yếu đạo giao thông, chính là một lá chắn tự nhiên mà người Tây Hạ dùng để đối phó quân Tống. Đồng Quán một trận chiến kia chính là dùng máu thịt để bắt được ba huyện này, uy hiếp đến sự an toàn của Đô Hưng Khánh Phủ, lúc đó người Tây Hạ mới xin hòa. Nếu không phải là bởi vì quân Tống nguyên khí tổn thương nặng nề, mà ba huyện này đối với Tây Hạ vô hiểm khả thủ thì cũng sẽ không quyết định lui binh.

Về phần Lương Châu, người Tây Hạ không lo lắng, vừa nhìn bình nguyên vô tận, người Tống sẽ không ngu ngốc mà đi vật lộn với kỵ binh Tây Hạ ở đây.

Thời gian vẫn tương đối đầy đủ, Âu Dương cùng với hai người Tô Thiên, Chu Đạt vừa nói chuyện phiếm vừa hành quân, xem cảnh sắc Tây Bắc, chỉ điểm các nơi có thể buôn bán, đi chung đường cũng không quá buồn tẻ. Rốt cuộc sau một tháng đã đi đến địa giới quản hạt của Tây Ninh Châu. Sau khi đến nơi, một tướng lĩnh thân tín khác do Hàn Thế Trung an bài cùng đi với Tô Thiên. Tô Thiên dẫn theo mười tên nha dịch tách ra với Âu Dương. Âu Dương có thân phận giám quân, phải đi đại doanh báo danh. Mà còn Tô Thiên thì muốn đi tìm hiểu phong tục tập quán địa phương, tiền lương nhân công hằng ngày, tình hình đường xa, tình hình nuôi dưỡng gieo trồng... Tương lai nếu muốn chiếm lĩnh một hai châu Tây Hạ, nơi này chính là đại bản doanh trung chuyển vật tư. Về phần lựa chọn huyện nào làm trung chuyển thì cần phải có học vấn rất lớn. Từ Tây Ninh Châu đến Khánh Châu rồi đến phủ Duyên An qua Hoàng Hà đến phủ Thái Nguyên, đây là một con đường bắt buộc. Về phần thị trường các châu ở Tần Phượng Lộ, Tô Thiên nhìn không tốt, nhân khẩu tương đối phân tán, số lượng người cũng không cao. Chỉ có đưa vật tư đến phủ Thái Nguyên mới có thể từ một sinh lợi trăm được.

Hàn Thế Trung không phải là người ngu, hắn biết rõ một khi Tần Phượng Lộ phồn vinh, quân phí mình nắm giữ sẽ lớn hơn rất nhiều. Tầm quan trọng của thương nhân hắn rất hiểu rõ. Cho nên đối với Tô Thiên không chút nào chậm trễ, Tô Thiên muốn biết cái gì thì liền cung cấp cái đó, Tô Thiên muốn đi nơi nào thì có kỵ binh hộ tống toàn bộ hành trình. Hàn Thế Trung rất rõ ràng, Tô Thiên lúc này là tới đầu tư, mà Âu Dương là tới giúp mình đánh thắng trận.

Mãi cho đến Tây Ninh Châu ( không phải là Tây Ninh, mà nay là thành phố Lộc Tuyền tỉnh Hà Bắc) cách biên cảnh một huyện thành cuối cùng, Âu Dương rốt cục gặp được Hàn Thế Trung. Hàn Thế Trung dẫn người ra ngoài quân doanh nghênh đón, sau một phen khách khí Hàn Thế Trung nhỏ giọng nói:

" Lý Hán Lý đại nhân nghe nói ngươi tới rồi, ngay cả mí mắt cũng không chớp được, cũng không ra nghênh đón được."

" Tính tình hắn chính là như vậy. Nếu là hắn thấy ngươi gặp khó khăn, hắn sẽ chủ động giúp đỡ ngươi. Hắn nếu thấy ngươi đắc ý thì không thèm để ý đến ngươi nữa. Ta đoán chừng hắn chỉ sợ người ta nói trèo cao. Lão già kia khí tiết thì có nhưng sẽ không đọc sách. Hắn đặc biệt đối với chức trạng nguyên này của ta không hài lòng."

" Ha ha"

Hàn Thế Trung nở nụ cười, Lý Hán này đã tới mấy ngày rồi, mặt mày đều bí xị, chẳng lẽ vì bản thân là Võ trạng nguyên?

" Lưu Kỹ đâu?"

Âu Dương nhìn hai bên một chút, Lý Hán lúc này không nghênh đón mình là đúng, nhưng Lưu Kỹ không nghênh đón mình thì có chút khó hiểu, mặc dù mình không quan tâm về vấn đề này lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.