Thiên Tống

Chương 150-1: Khí giới công thành (1)



Ngôi Danh Oa Oa nói:

" Trước khi tiến công Long huyện, tất có hội nghị tác chiến thường lệ, đến lúc đó ra tay lấy tánh mạng chư tướng. Sau đó mang binh tới đầu hàng."

Âu Dương hỏi:

"Chủ thượng ngươi là ai?"

"Chuyện này cơ mật, không dám lộ ra. Việc thành hay không còn chưa biết. Chủ thượng chỉ bảo ty chức tới trước kiếm đường thôi."

Ngôi Danh Oa Oa nói:

"Nếu đại nhân hào phóng như thế, liền chờ tin tốt của tại hạ. Cáo từ"

"Đi thong thả, tiễn Ngôi Danh tướng quân."

Ngôi Danh Oa Oa vừa ly khai, Âu Dương, Lưu Kỳ cùng Lý Hán đồng thanh nói:

"Có trá"

Ba người hai mặt nhìn nhau một hồi lâu lại cười ha hả, Lý Hán mở đầu nói trước:

"Ngôi Danh chính là họ gốc của thị tộc Thác Bạt hoàng tộc Tây Hạ, người Tây Hạ sau khi phụ thuộc Đường, được ban cho họ Lý, nhưng mấy năm nay trở đi, có bộ phận người thị tộc Thác Bạt bắt đầu quay lại họ Ngôi Danh, để bày tỏ độc lập. Nếu nói Ngồi Danh phản bội cũng không phải không có khả năng, nhưng tỉ lệ sẽ ít hơn nhiều. Ngươi xem Ngôi Danh Thủ Toàn kia vào lúc bọn quan tướng sắp nổ doanh, thà rằng trở về chịu phạt, cũng không phản bội theo. Cho nên ta cảm giác rất kỳ quặc. Ta nghĩ là bọn họ mượn họ Ngôi Danh Thủ Toàn để mê hoặc chúng ta."

Lưu Kỳ nói:

"Sau nhiều lần phản trốn, quân Tây Hạ phái ra trong một ngàn quân hạt nhân còn lại năm trăm người giám thị bộ đội cảnh vệ, mà cảnh vệ quân thì giám thị trung quân và hậu quân, phòng ngừa trốn tránh. Muốn chạy trốn một hai người thì đơn giản, nhưng năm ngàn người lớn như vậy hành động muốn giấu diếm quân hạt nhân, chỉ sợ không dễ . Âu đại nhân làm sao cảm giác đối phương có trá vậy?"

Âu Dương hổ thẹn nói:

"Ta thì không có nghĩ sâu như vậy, cũng cảm giác đối phương ít nhất nên phái người biết ép giá tới. Trước báo giá không nói còn sảng khoái như thế. . . Giống làm buôn bán bình thường, người như vậy tám chín phần không phải cướp bóc, thì chính là sử dụng tiền giả."

"Không ngờ trí mưu người Tây Hạ cao nhất đẳng, chiến tranh với Tống trước kia bọn họ nhiều lần dùng kế ly gián và giả bại. Bây giờ còn biết phản gián."

Lưu Kỳ cười ha hả nói:

"Chỉ có điều quá không thành thạo, vừa nhìn đã phá nhiều sơ hở như thế."

. . .

Ngày hôm sau, Trương Bang Xương bảo người dặn dò một tiếng, cũng không chào hỏi ai liền rời khỏi Long huyện trở về kinh. Mà đồng thời biểu chương bên Lưu Kỳ cũng đưa tới triều đình. Hắn là tướng lĩnh phụ trách, việc bắt gian là chức trách chính của hắn, hắn đến thuyết minh sẽ có lực hơn Âu Dương thượng biểu nhiều lắm.

Hai ngày này, đào binh rải rác Tây Hạ đến Long huyện gia tăng không ít. Thái độ Lưu Kỳ khác thường, đột nhiên bày tỏ tất cả mọi người cho dù nguyện ý cũng không bố trí quân Tống nữa, mà là đưa đến Tần Châu đi chuyển tiếp. Thường xuyên qua lại, lại đến thời gian lần đàm phán thứ hai.

Lần này người Tây Hạ chỉ tới mỗi Lý Nhân Lễ, hai bên nói chuyện phiếm thật lâu, cũng không vào chính đề, sau đó Lý Nhân Lễ bắt đầu nhấm nháp rượu do Âu Dương mang đến, Âu Dương cũng cùng uống. Vì vậy một ngày đàm phán cứ vậy trôi qua.

Hơn mười ngày sau, cũng chính là lúc Long huyện chờ tin tức Hàn bộ, Trương Bang Xương trở lại Đông Kinh vạch tội cả đám Âu Dương, Lý Hán, Lưu Kỳ cùng Hàn Thế Trung. Lý do rất đơn giản, tội danh là giả ngự bút. Giả ngự bút dùng giả định tội. Làm giả ở Trung Quốc cổ đại là tội lớn, đồng đẳng với khi quân. Phải nói cũng có đạo lý, mấy người này xem hoà đàm không ra gì, tự bắt đặc phái viên hoà đàm của đối phương, vì tư lợi riêng, mà không đếm xỉa thánh chỉ.

Nhưng thái học sinh Trần Đông trên triều hội thượng biểu nói, người Tây Hạ không dám đàm phán với Âu Dương, cố hối lộ Trương Bang Xương khiến hắn thay đổi, thay thế tướng lĩnh hoà đàm, tướng lĩnh mang binh. Điểm ấy mọi người đều hiểu rõ, người Tây Hạ bị Âu Dương nện tiền phát sợ, hơn nữa đi đàm phán với Âu Dương quả thật rất khó. Lưu Kỳ lần này không phải thượng biểu cho Hoàng đế, mà là thượng biểu cho người Trần Đông trung chính như Đại Lý Tự cùng Ngự Sử còn cả Lý Cương. Quả nhiên, hai ngành trước chút thanh âm cũng không có, mà Trần Đông thì không chút sợ hãi nhảy ra ngoài, trên tay hắn còn nắm giữ một phần lời khai, lời khai là chưởng quầy tiền trang Dương Bình Tần Châu cung cấp, hắn chứng minh ở không lâu trước, có người mở hộ ở đó, dùng tên là Trương Bang Xương, gửi tiết kiệm mười vạn xâu. Hơn nữa bọn người hầu trướng phòng trong tiệm cũng có thể chứng minh người này mang theo quân phù Tây Hạ.

Trương Bang Xương kêu oan, nói nếu lén vào trong Đại Tống, sao còn mang theo quân phù bại lộ thân phận.

Trần Đông quát lớn, đó là sử dụng để có thể tự do lui tới biên cảnh Tây Hạ, bởi vì không có quân phù, sẽ bị bắt ở thời kì này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.