Thiên Tống

Chương 155-1: Người giỏi làm nhiều (1)



Châu phủ khách khí với Âu Dương còn có một điểm quan trọng nhất, không ít quan viên nhìn thấy, một địa phương một khi giàu có, dân chúng hạnh phúc thì phải được bất cứ thanh quan nào nhậm chức.

Hơn nữa Lại bộ hàng năm với bộ phận quan viên kiểm tra đánh giá, bắt đầu tham khảo ý kiến dân sinh, quá trình do phóng viên Hoàng Gia báo giám sát toàn bộ hành trình. Có điều một vài học sĩ tuổi già thậm chí là về hưu dâng tấu đối với bầu không khí theo dõi dân sinh để nhậm chức của dân gian và triều đình trước mắt kia tỏ vẻ lo lắng.

Chủ yếu nhất là chủ trương tôn thờ đồng tiền, trước kia tiêu chuẩn cân nhắc người của Đại Tống đầu tiên là sĩ, tiếp theo là lễ. Cách nhìn đối với cái nhìn tương đối cao, mà nay luồng phong cách đề cao ích lợi làm đầu quả thực làm cho bọn họ lo lắng.

Đạo lý rất đơn giản, trước kia người ta khen hài tử của mình là người đọc sách. Mà bây giờ mọi người khen hài tử của mình là kẻ có tiền. Đọc sách thi không được tiến sĩ, cho dù là cử nhân, cũng hơn rất nhiều hạng thương nhân, xã hội nhìn nhận so với trước kia kém đi rất nhiều.

Các nơi đã xuất hiện nhiều chuyện như vậy. Điển hình nhất chính là chuyện phát sinh ở thành mới của Âu Dương lão gia. Một thương nhân lá trà bỏ con gái của quan lục phẩm trong kinh, hơn nữa để ba đứa con trai của hắn đổi nghề không đọc sách nữa, mà học việc buôn bán.

Trước kia đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, thân phận con gái được gả đi rồi, gả vào nhà một thương nhân. Ngày nay thương nhân này có khí phách dám bỏ vợ, ít nhất là không thèm để tâm đến thân thế của vợ mình, hoặc như người ta nói, có tiền thì có quyền.

Đạo đức quan và giá trị quan đều đang chậm rãi của mọi người gặp phải đả kích. Mà bọn người Thái Kinh đã chú ý tới bầu không khí như vậy, đại biểu sĩ tộc dâng tấu vạn chữ cho Triệu Ngọc. Việc này Âu Dương biết, hắn không để trong lòng.

Tất cả những gì Âu Dương làm chính là ảnh hưởng và biến đổi ngầm. Một đứa bé đi tiêm phòng khẳng định là không chịu, ngươi có nói với nó tiêm phòng sẽ không mắc phải bệnh gì đi chăng nữa, nó vẫn sẽ không hiểu.

Nhưng ngươi nói với nó, hôm nay tiêm phòng có thể không cần đến trường, nó nhất định sẽ chịu. Rồi lại nói với nó tiêm phòng không chỉ có thể không cần đến trường, còn có thể ăn thức ăn nhanh, nó chín phần sẽ hoan hô.

Xã hội chính là như vậy, người thống trị lấy nhu cầu của bản thân để thâu tóm tư tưởng người bị trị. Mà xã hội dân chủ là chuyện nhu cầu của người bị trị trở thành vấn đê quan tâm của người thống trị.

...

Xe chở tù đến Đông Kinh, Đông Kinh cùng ngày có thể nói là muôn người đều đổ xô ra đường. Khai Phong phủ sớm dự liệu được tình huống này, phái ra lượng lớn quan sai binh sĩ duy trì trật tự. Trương Huyền Minh cùng Âu Dương trong xe chở tù nhỏ giọng nói:

" Âu hiền đệ, thủ đoạn đùa giỡn này của ngươi quả thật là thông minh."

" Thủ đoạn gì?"

" Ngươi để Hoàng Gia báo trắng trợn thổi phồng chiến sự Tây Bắc đều là hoàng thượng chỉ huy anh minh, còn tổng kết nói trận chiến này, công lao Hoàng thượng chiếm đến bảy phần."

Âu Dương kinh ngạc nói:

" Sao ta lại không biết nhỉ? Báo ngày nào?"

" Hôm trước."

Trương Huyền Minh cười nói:

" Đó chính là Hoàng Gia báo bọn ngươi có cao nhân. Hãm hại khâm sai, giết sứ giả, hoàng thượng vốn muốn cho ngươi nếm chút bài học. Nhưng sau khi xem báo rồi thái độ lại thay đổi to lớn. Ngày hôm qua lâm triều, có mấy tên hăng hái dâng tấu, nói hoàng thượng chính là vua của Võ Công, xin hoàng thượng đến Thái Sơn cúng tế."

" Trận chiến này thì có liên quan gì đến Võ Công."

Âu Dương vừa vẫy tay với quần chúng vừa nói:

" Mà là có liên quan rất lớn với tiền."

" Đến thiên lao rồi."

Nơi gọi là thiên lao, chính là ngục giam triều đình trực tiếp chưởng quản. Quan sai thiên lao Đông Kinh do Khai Phong phủ phái ra, mà chưởng quản thì lại là đại nội. Đông Kinh có ba căn Thiên Lao, một do Đại Lý Tự chưởng quản, một do Khai Phong phủ chưởng quản, còn lại do phủ Tông nhân chưởng quản.

Tại sao phải có ngục giam chuyên biệt như vậy? Sĩ phu đãi ngộ cao, đừng nói ở Tống, cho dù ở ngục giam hiện đại cuộc sống cũng tốt hơn so với tội phạm bình thường, ở Trung Quốc hiện đại lân cận nhà máy hạt nhân nào đó có ngục giam đặc biệt giam giữ quan lớn, pháp luật cũng thường xuyên đều sẽ không công chính với người, biến tướng đề cao những người địa vị khác.

Trong thiên lao Đông Kinh cũng giống vậy đều là tội phạm chính trị, tội phạm bình thường dù có phạm tội nặng hơn, cho dù là tội ác chồng chất cũng không có mặt mũi để vào nơi này.

Mà Âu Dương phải ngồi ở trong căn nào quả thực khiến bọn nội các đau đầu một hồi. Âu Dương là trạng nguyên, nhưng quan thật sự là quá bé nhỏ, miễn cưỡng xem như sĩ phu, quả thực là có tư cách vào thiên lao. Đại Lý Tự giam giữ giam giữ quan viên phạm luật đợi thẩm vấn, chủ yếu là vấn đề kinh tế. Khai Phong phủ bình thường giam giữ chủ yếu là quan ở kinh thành.

Mà phủ Tông nhân bình thường giam giữ giam giữ quan viên đủ cấp hoặc là thành viên hoàng tốc để hoàng thượng tự mình thẩm vấn. Đem Âu Dương kéo qua kéo lại so sánh một hồi, vấn đề kinh tế không cần phải nói, chắc chắn không, người ta bây giờ là nhà chỉ có bốn bức tường, thẩm vấn cũng không cần, Âu Dương làm chuyện gì cũng làm bên ngoài sáng, Đại Lý Tự không đi được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.