Thiên Tống

Chương 185-2: Sơ định (2)



Cấm quân ở Ngọc Châu đại khái là tám vạn người, mà duy trì đạo sương quân này có ba mươi hai vạn. Trước mắt bản địa Ngọc Châu vẫn không cách nào tiếp tế quân đội, vật tư nào cũng đều phải vận chuyển từ trong nước đến, công trình quả thực to lớn. Âu Dương hỏi:

” Hàn tướng quân, theo như dự định xấu nhất, Ngọc Châu có thành tạo phản, mà Đại Tần cùng Đại Thực đồng thời có ý đồ với Ngọc Châu, tình huống như vậy, cần bao nhiêu binh lực bảo đảm an toàn Ngọc Châu.”

” Nếu xem Ngọc Châu là chủ thành và yếu đạo, thì nhất định có thể. Nhưng nếu muốn quan tâm đến các huyện khác, ít nhất cần năm vạn tinh nhuệ.”

Âu Dương nói:

” Trong chủ thành này tám vạn người Hán, thật ra chính là tám vạn quân. Phân cho vũ khí cũng có thể tiến hành chiến đấu. Ta xem cứ như vậy, hỏi cấm quân ai nguyện ý ở lại, thì cho ở lại. Nếu có hơn vạn người người nguyện ý ở lại nơi này, vậy thì bề ngoài chỉ cần vạn cảnh vệ cấm quân. Chờ sau khi ổn định, mộ binh dân chúng địa phương làm binh dịch, thì có thể giải quyết vấn đề này.”

Âu Dương tiến hành nghĩa vụ binh chế, một điều nghĩa vụ trên pháp luật quy định chính là, thanh niên nam tử tuổi tròn mười tám có thể bị mộ binh phục vụ cho quân đội. Thời gian đi lính bốn năm, sau bốn năm nếu hai bên nguyện ý chuyển thành lính tình nguyện, thì đãi ngộ nâng cao. Đây vẫn có thể xem là một con đường ra của người tuổi trẻ.

Hàn Thế Trung gật đầu:

” Còn có chuyện, bởi vì quân Tây Bắc điều động nhiều lần, sau khi người Tây Hạ biết tinh nhuệ Tây Bắc đều viễn chinh, đã bắt đầu rục rịch. Cho nên sắp tới mạt tướng cùng Lưu tướng quân có thể phải trở về Tây Bắc cảnh vệ. Đại nhân cho dù muộn một chút, trước sau gì cũng phải về Đại Tống. Không biết đại nhân với Tiết Độ Sứ địa phương cùng An Phủ Tư có an bài gì?”

Mặc dù Ngọc Châu thuộc về quân lộ Tây Bắc, có điều ý Âu Dương đã muốn phân ra thành một lộ đơn độc. Cho nên ruồi bọ càng nhỏ, cũng phải bố trí văn võ cao quan. Bây giờ phần lớn là người quyền lợi, Tây Bắc mới định, Lý Cương không ở lâu dài. Hàn Lưu hai người càng không cần phải nói. Mục đích chiến lược trước mắt đã đạt được, sau khi ở nơi này chiếm lĩnh một trạm trung chuyển con đường tơ lụa, nên làm chuẩn bị để rút khỏi nơi này.

” Hôm trước ta cùng tướng quân Chương Lan hàn huyên một hồi.”

Âu Dương nói:

” Chương tướng quân nguyện ý ở lại Ngọc Châu, ta chuẩn bị để hắn dùng con gái thủ lĩnh có sức ảnh hưởng chính giáo, làm Tiết Độ Sứ. Ý của ngươi như thế nào?”

” Chương tướng quân là ái tướng Lưu tướng quân. Hàn mỗ tuy là chủ quan cũng không làm chủ được. Có điều, đại nhân chính là khâm sai đại thần, tuỳ cơ ứng biến. Nếu Chương tướng quân không có ý kiến, hắn ở lại Ngọc Châu có thể nói là chọn người thích hợp nhất.”

Hàn Thế Trung nói:

” Nơi này dân tình phức tạp, trong nước trợ giúp khó khăn, nếu quả thật có việc xảy ra, nếu như không có một quan văn, chỉ có thể dựa vào một mình Chương tướng quân độc lập hoàn thành. Tiết Độ Sứ kiêm An Phủ Sứ, chỉ sợ Chương tướng quân gánh không nổi.

Âu Dương nói:

” Thật ra phương diện văn trị, chỉ cần dựa theo luật pháp thực hành là được. Nói đến luật pháp, chỉ sợ không có người phù hợp hơn nha dịch Dương Bình Chỉ có điều nha dịch đột nhiên tăng lên tới tứ phẩm, thật sự không thể nào nói nổi. Chỉ có thể là từ trong nước ủy nhiệm quan viên đến. Quan văn nơi đây vẫn phải quản võ sự, cho nên phải chọn một người văn võ song toàn.”

Hàn Thế Trung cười khổ:

” Đại nhân, triều đình này quan viên trên dưới ngươi đều biết, nào có quan viên gì có thể vừa văn vừa võ. Vùng đất nơi đây nghèo khó, lại nhiều chuyện, người nào sẽ nguyện ý tới đây chứ?”

” Bản thân ta lại biết, mấy năm trước có một tiến sĩ gọi là Lý Quang, phái đi khai hóa ở huyện lệnh, rất có thanh danh. Có giao tình với Lý Cương đại nhân, người này cũng là Lý Cương đại nhân đề cử với ta. Nói người này rất có bản lãnh, hơn nữa thời không có gia quyến. Hắn có oán hận chất chứa với Vương phủ, Vương phủ đã sớm phát ngôn bừa bãi muốn chỉnh chết hắn. Nếu để ở chỗ này, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.”

Hàn Thế Trung cười nói:

” Đại nhân là cảm thấy, phái ai mà không phải phái đi?”

” Cũng không thể nói như vậy. Lý Quang này vẫn tương đối cam tâm tình nguyện tiếp xúc thương nhân. Mà còn con đường tơ lụa chủ yếu phục vụ là thương Tống. Cho nên nhất định phải có một người thân thương sùng pháp ở chỗ này, mới tương đối thích hợp.”

Hàn Thế Trung nói:

” Hóa ra đại nhân đều đã tính toán tốt cả rồi, mạt tướng càrooifowx. Có điều nhìn xem mùa màng lúc này, mạt tướng có thể về Tống đón lễ mừng năm mới. Đại nhân sợ rằng tạm thời trở về không được.”

Âu Dương cười khổ:

” Không nghĩ đến vừa đi đã đi liền một năm.”

Trước mắt mặc dù là tháng tám nhưng là từ nơi này trở lại Tây Bắc sẽ phải tiêu phí hai tháng lộ trình. Hàn Thế Trung muốn đi cũng phải chờ tới tháng chín lên đường, mà mình muốn đi hoặc là tháng mười hai, hoặc là tháng giêng đầu xuân. Âu Dương kỳ thật đã tính toán sẽ đầu xuân lên đường. Lúc tới quá gấp gáp, không có chú ý đến cảnh sắc đại mạc, cũng không hưởng thụ được phong thổ nước khác khó gặp. công phí (phí tổn do nhà nước hay đoàn thể đài thọ) du lịch này không thể để phí như vậy được. Về phần Dương Bình, Cam Tín đã được bổ nhiệm làm tri huyện tạm thời, không có gì phải lo lắng.

Âu Dương biết sau khi mình rời đi, binh đạo này sẽ biến thành thương đạo, sự trợ giúp của Tống với Ngọc Châu sẽ chậm rãi giảm bớt, nếu bây giờ không thể để cho Ngọc Châu mau chóng tự cấp tự túc, chỉ sợ tương lai sẽ khó đặt chân được. Đơn giản nhất, cho dù tiếp tế hỏa dược cũng không thành. Cách điều chế hỏa dược của Âu Dương đã đủ uy lực rồi, nhưng điều kiện cất chứa quá kém. Cho dù nghĩ đến tất cả biện pháp, hai năm đã là kỳ hạn cao nhất, tiếp sau đó trừ hỏa dược ra thì không thể sử dụng được nữa. Mà còn hỏa khí uy hiếp bốn phương nếu không thể sử dụng sẽ làm thực lực giảm xuống rất lớn.

Nhưng ở Ngọc Châu mở xưởng công nghiệp quân sự hiển nhiên là không thực tế, đường bộ quy mô lớn, phí tổn vận chuyển cao, khó khăn nhiều, thiên tai nhiều, làm sao giải quyết được đây? Âu Dương nghĩ tới đường biển, thông qua đường biển tiếp tế Ngọc Châu. Nhưng đường biển này cũng không đơn giản, ba đường lộ tuyến, bắc lộ là eo biển Bering, chuyển tới Địa Trung Hải. Nam lộ là từ nam bộ châu Phi đi đến Địa Trung Hải, đông lộ là từ hướng đông đi qua châu Mỹ đại lục. Các đường biển này so với đường bộ đều hết sức gian nan.

Âu Dương gọi Chương Lan tới, ngay từ đầu đã trình bày rõ cục diện tương đối phiền toái này:

” Quân Tống ở chỗ này khả năng sẽ tứ cố vô thân, thậm chí không cách nào sử dụng hỏa khí, tương lai trong nước nhiều nhất chỉ có thể mấy năm tiếp tế một lần. Ngươi có chuẩn bị tâm lý chưa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.