Thiên Tống

Chương 206-1: Cái bẫy hòa đàm (1)



Ngày hôm sau thời tiết thực tồi tệ, là một ngày mưa gió bão bùng. Nhưng như vậy cũng không ảnh hưởng hai bên gặp mặt. Âu Dương so với Lý Càn Thuận thậm chí còn đến sớm hơn non nửa canh giờ. Lý Càn Thuận sau khi đến trong lòng có chút an ủi, nhưng rất nhanh liền bị lời của Âu Dương chọc giận.

Lời của Âu Dương là:

” Toàn tộc Thác Bạt thị di dời vào trong Tống. Có thể lựa chọn Lưu Cầu, Đạm Mã Tích. Cũng có thể lựa chọn Quỳnh Châu. Quý tộc Thác Bạt thị có thể lựa chọn vào triều làm quan hoặc là ở bất kỳ nơi nào Đại Tống ban thưởng và đất phong. Về phần tù trưởng những tộc khác chia ra an bài, cư dân các tộc Đảng Hạng phân lưu các nơi. Hủy bỏ họ tộc, do hoàng thượng ban thưởng họ.”

Đây là cái gì? Đây là đuổi tận giết tuyệt. Không chỉ muốn lấy toàn bộ Tây Hạ, hơn nữa còn muốn người Đảng Hạng diệt tộc quên loài. Lý Càn Thuận vừa nghe liền nhảy dựng lên, chỉ mặt Âu Dương giận dữ nói:

” Ngươi khinh người quá đáng.”

Âu Dương không để ý tới nói:

” Về phần đãi ngộ của bệ hạ rất tốt, ngàn mẫu ruộng tốt, phong quốc công thừa kế, chọn lựa một châu của Đại Tống. Cũng chính là bệ hạ muốn đổi được làm vương của một địa phương giàu có và đông đúc. Phi tử của bệ hạ, hài tử toàn bộ có thể đi theo, hơn nữa còn có thể chọn lựa năm trăm thị vệ. Nếu đổi lại là nửa tháng trước, ta đương nhiên không dám nói như vậy. Nhưng bệ hạ nên biết Tây Hạ trước mắt đã chỉ còn là danh nghĩa. Đại quân của Hàn tướng quân không tấn công Hưng Khánh phủ, nguyên nhân duy nhất chính là không muốn sinh linh đồ thán.”

Lý Càn Thuận cả giận nói:

” Trẫm sẽ không bị người uy hiếp, thà làm ngọc vỡ, chứ không làm ngói lành.”

Âu Dương cười nói:

” Bệ hạ còn có bao nhiêu ngọc có thể vỡ? Theo ta được biết, ngoại trừ đào binh, bên trong thành Hưng Khánh binh lính chưa đầy tám vạn, ngựa chưa đầy vạn con. Còn có, bởi vì tướng quân Lý Hoan hạ ngục, quân nòng cốt và Thiết Diêu Tử lòng quân không yên. Hai nhánh quân đội này vốn là quân đội thân tín bệ hạ, nhưng ngày nay bệ hạ có thể nói là chúng bạn xa lánh. Đương nhiên bệ hạ còn có một chút lợi thế, tỷ như binh sĩ bên trong thành, hơn nữa Đại Tống cũng muốn dựa vào bệ hạ để trấn an tứ phương.”

Một người bên cạnh Lý Càn Thuận lạnh nhạt nói:

” Theo ta được biết, hoàng đế Tống là phái Âu đại nhân đến bàn bạc binh quyền Tây Hạ. Cũng không trao quyền Âu đại nhân đuổi tận giết tuyệt.”

” Thật xin lỗi, bổn quan bây giờ là khâm sai, có quyền tuỳ cơ ứng biến. Nếu không còn muốn bổn quan tới làm gì? Trực tiếp đưa hòa ước để bệ hạ ký là được rồi.”

Âu Dương nói:

” Bệ hạ cũng biết, quân Tây Hạ trước mắt căn bản không đánh được. Thời gian kéo dài thêm một ngày, Tây Hạ liền càng yếu đi một phần. Nếu lại có một hai tháng nữa, Hưng Khánh phủ chết đói vô số người, ôn dịch hoành hoành, cả thành biến thành tử thành. Bệ hạ, đại thế đã mất.”

Lý Càn Thuận sắc mặt ảm đạm nói chuyện, một văn thần cùng đi già nua xanh xao nói:

“Chậm đã, nếu như Đại Tống có thể đáp ứng một điều kiện của Tây Hạ ta, bổn quan tất nhiên thúc đẩy chuyện này.”

Một quan viên bên tai Âu Dương nói:

” Người này tên là Ngô Vi, vốn là tri huyện của một huyện dưới thời Thần Tông hoàng đế trị vì. Về sau bị mất chức quan chưa đầy hai mươi đã cùng Trương Vạn đi đến Tây Hạ. Ngô Vi đề nghị muốn Tây Hạ thiên thu muôn đời mà uy danh vang dội, phải tiến vào Trung Nguyên, phải chiếm đất đai người Hán, chính sách dùng nhân tài người Hán, vì vậy khiến cho Tây Hạ và Tống quốc ở biên cảnh thường xuyên xuất hiện chiến tranh. Về sau mỗi đời hoàng đế Tây Hạ đều tiếp nhận tư tưởng xâm lược đối với Trung Nguyên, thôn tính đất Tống.”

Âu Dương bấm đốt tính toán, ồ lão Hán gian này không ngờ sống hơn 70 tuổi. Có điều chẳng qua trước mắt vẫn còn đang đàm phán, Âu Dương gật đầu nói:

” Mời nói.”

Đây là thần tử ba triều, uy vọng tất nhiên là đầy đủ.”

” Âu đại nhân mặc dù là khâm sai, nhưng vừa từ chức thì khó nói rồi. Hơn nữa đại nhân cho dù không từ chức, chỉ sợ cũng sẽ không có hậu chiêu. Để bảo vệ an toàn chủ công ta, nếu như Đại Tống nguyện ý đem ái nữ thái thượng hoàng Triệu Hồ Nhi gả cho chủ công ta, chuyện này đương nhiên dễ nói.”

Mí mắt Âu Dương co giật thoáng chút. Lão già chết dẫm, không ngờ biết mình muốn làm gì. Trong ngực hắn có một phong thơ, là gửi cho Trương Huyền Minh, bảo hắn dẫn theo cấm quân Đông Kinh chặn giết Lý Càn Thuận. Nhưng Triệu Hô Nhi gả cho Lý Càn Thuận, vậy thì phiền phức quá rồi. Trương Huyền Minh việc này tất nhiên không dám tự động thủ, nếu không hắn chắc chắn sẽ chịu tiếng xấu thay cho người khác. Mặc dù thái thượng hoàng không có quyền, thân phận tôn quý. Triệu Ngọc cũng không dám mạo hiểm sơ suất động thủ. Dù sao thứ nhất có hòa ước ở bề ngoài, thứ hai dùng ái nữ thái thượng hoàng làm hy sinh, Triệu Ngọc đã trở thành một quân vương bất tín bất đức.

Nếu như mình đáp ứng, rồi sau đó lại đem đôi phu thê chính trị này diệt trừ, chuyện về sau mình tất nhiên bị tóm đi nấu lẩu rồi. Âu Dương chợt cảm thấy Ngô Vi này càng nhìn càng khó chịu. Trong lòng Lý Càn Thuận toát mồ hôi lạnh, hắn không ngu, biểu tình lúc này của Âu Dương hắn hiểu được, Âu Dương sớm đã có kế hoạch trở mặt vô tình. Bản thân vừa đầu hàng, sinh mệnh đã bắt đầu đếm ngược. May mắn Ngô Vi đủ hiểu người Hán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.