Thiên Tống

Chương 220-1: Sơ hở (1)



Âu Dương căn dặn:

” Nghỉ trọ, mang bát mì tới đây.”

” Có ngay.”

Âu Dương tìm một góc ngồi xuống, Âu Dương cũng không phải là tới đây đi dạo, ông chủ khách điếm này không phải là người bình thường, mà là gian tế Kim quốc đã bị xác định, chính là lần hỏa dược giả bị trộm kia. Mục đích Âu Dương tới đây một là nghe ngóng năng lực của ông chủ này, hai là xem có thể phát hiện chút manh mối, liên hệ giữa người này và Kim Tam. Thứ ba, cũng là dù sao đi nữa cũng không có chuyện gì. Kể từ khi dấn thân vào thi án, Tống Huy Tông vẫn luôn đóng cửa không ra, cho dù không phải là ở đại học cũng chỉ là ở trên Thanh Hà du ngoạn, căn bản không dẫn theo mình.

” Mì tới rồi đây.”

Tiểu nhị đặt mì ở trước mặt Âu Dương nói:

” Khách quan từ từ dùng.”

” Ừm.”

Âu Dương lấy chiếc đũa hỏi:

” Sao lại không thấy lão bản của các ngươi?”

” Ông chủ ở trên lầu nói chuyện phiếm với bà con xa. Khách quan biết lão bản của chúng ta sao?”

Âu Dương nói:

” Không biết, chỉ là nói lão bản của các ngươi nổi danh hào sảng.”

Tiểu nhị cười nói:

” Hào sảng là hào sảng, ngươi thấy quán này của chúng ta buôn bán khá khẩm sao? Dù sao sáu ngàn người một cái khách sạn. Cũng bởi vì ông chủ hào sảng, căn bản là buôn bán không được bao nhiêu tiền. Khách quan là đến thăm bằng hữu à?”

” Thân thích, đường ca ta ở trong cục chế tạo sương quân, ngươi có khách đến, đưa tiền mì cho ngươi trước, không cần thối lại.”

Tiểu nhị nhận lấy vừa xem là một tờ ngân phiếu một quan, vui vẻ nói:

” Cảm ơn khách quan, ngài từ từ dùng.”

Âu Dương thấy tiểu nhị đi làm việc, trực tiếp lên lầu. Hành lang trên lầu rất hẹp, hai bên đều là gian phòng. Cửa mỗi gian phòng đều treo từ ngữ Thiên Can giống như Giáp, Ất. Vị trí chỗ rẽ là phòng của lão bản, Âu Dương nghe thấy chỗ kia truyền đến cước bộ và tiếng nói chuyện, không thể tránh khỏi, lập tức đẩy một cánh cửa bên cạnh ra bước vào.

Bên trong phòng không có người, Âu Dương đóng cửa lại, tiếng bước chân từ xa đến gần. Trên cửa là song giấy, phía dưới là gỗ chắc nối liền, Âu Dương ngồi chồm hổm từ khe cửa nhìn ra ngoài. Vừa nhìn trong lòng Âu Dương bỗng chợt giật mình. Bên ngoài hành lang hai người, chân dung một người Âu Dương thấy nhiều, chính là ông chủ khách điếm. Một người khác Âu Dương cũng đã gặp, chính là Kim Đại. Cũng chính là Kim Đại mà Hoàn Nhan Lan phái đi mời Âu Dương lên thuyền, hòa hòa khí khí, rất giống là một tiểu thương nhân.

Đây là kết quả ngoài kế hoạch, Âu Dương theo kế hoạch chờ hai người đi rồi trực tiếp đến ngoài cửa chưởng quỹ, lấy ra cây thăm bằng trúc đâm một cái, mở khóa vào phòng. Nhưng sau khi dạo qua một vòng Âu Dương rất thất vọng, ngoại trừ giường thoải mái một chút, những gian phòng khác cũng không có gì khác biệt. Mở cửa sổ nhìn xuống bên dưới, ông chủ giúp Kim Đại dắt ngựa tới, hai người thủy chung không có nói chuyện với nhau, Kim Đại nhận lấy cương ngựa liền kéo ngựa rời khỏi. Âu Dương ra ngoài đóng cửa khóa cửa, đi thẳng xuống đại sảnh, ngồi lại vào bàn. Mà lúc này ông chủ đang cùng trướng phòng ở quầy hàng nói chuyện.

” Ta chỉ biết khách quan đi nhà xí rồi, cho nên mì cũng chưa dọn.”

Tiểu nhị cười ha ha từ bên cạnh xuất hêện.

” Phải, có chút thủy thổ không hợp nên tiêu chảy. Đúng rồi, vừa rồi chính là họ hàng xa của ông chủ sao?”

Âu Dương hỏi:

” Tên gì vậy, sao lại nhìn có chút quen quen thế?”

” Tên gì tiểu nhân cũng không biết.”

Tiểu nhị châm trà cho Âu Dương nói:

” Có điều chắc hẳn chính là người phụ cận, mỗi tháng cơ bản đều sẽ đến một lần nửa ngày, có lúc ở lại hai ngày, có lúc nói xong liền đi ngay.”

” Ừm.”

Âu Dương khẽ gật đầu tùy ý nói:

” Nghe nói năm trước Dương Bình xảy ra một đại án.”

” Khách quan cũng là người xem báo sao. Đại án, tuyệt đối là đại án. Hoàng thượng đích thân thẩm đại án.”

Tiểu nhị nói nhiều:

” Thật náo loạn, ta bình sinh lần đầu thấy quy mô lớn như thế, đến gần như tám ngàn cấm quân, vây quanh sương thôn đến giọt nước cũng không lọt, ngay cả một con ruồi cũng bay không qua.”

“…”

Tám ngàn, ngươi không bằng nói tám vạn. Theo Âu Dương biết, tám mươi cấm quân đã đến kia lại thêm mấy tên nội vệ.

” Chúng ta toàn bộ đều bị kéo đi hỏi từng người một, hỏi gặp qua người trong tranh chưa? Có gì khác thường không? Ai thường xuất hiện ở phụ cận nhà nàng. Ngay cả bà con xa của ông chủ cũng bị hỏi.”

Âu Dương hứng thú hỏi:

” Vậy họ hàng xa của lão bản của các ngươi nói như thế nào.”

” Nói như thế nào, nói thật thôi, chính là nói mình đến thăm họ hàng, không phải người bổn địa, cho nên chưa từng nhìn thấy mẹ con Trương thị.”

Âu Dương kinh ngạc nói:

” Nói như vậy thật sao?”

” Dường như thế, tiểu nhân là bị hỏi phía sau hắn đó. Chẳng qua thời gian quá lâu, có chút không nhớ rõ.”

” Làm gì không chào hỏi khách khứa…”

Ông chủ quát tiểu nhị một câu, sau đó vừa thấy Âu Dương vội vã chạy tới:

” Đại nhân? Bái kiến đại nhân.”

Tiểu nhị gãi đầu, ông chủ quát lớn:

” Tri huyện Dương Bình, quan phụ mẫu Dương Bình Âu đại nhân cũng không biết?”

” Hả? Bái kiến Âu đại nhân.”

” Đi lo việc đi.”

Âu Dương mỉm cười hỏi:

” Ông chủ, ngươi từng gặp ta, nhưng ta dường như chưa từng gặp ngươi.”

” Đại nhân là quý nhân, không nhớ rõ tiểu dân là đương nhiên.”

Ông chủ tươi cười hỏi:

” Không biết đại nhân đến đây lúc nào?”

Âu Dương cười nói:

” Ngươi quan tâm ta lúc nào tới đây để làm gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.