Thiên Tống

Chương 230-1: Lừa gạt (1)



Vấn đề khổng lồ, Âu Dương vốn định tiền tuyến đánh tiền tuyến, nhưng tình huống trước mắt không chắc sẽ họa lây tới Dương Bình hay không. Âu Dương trầm tư một hồi nói:

” Ngươi và ta cùng nhau lên Đông Kinh, chuyện này không phải chúng ta có thể giải quyết. Chỉ sợ cũng không phải là hoàng thượng có thể giải quyết.”

Triển Minh vội nói:

” Đại nhân, nếu như không có một kế hoạch có thể thực hiện, chúng ta đi diện thánh như vậy, chỉ sợ rằng ảnh hưởng thật lớn. Hơn nữa việc này truy cứu tới vẫn là chuyện đại nhân gây ra, là đại nhân tiếp dẫn hai vạn người Nữ Chân tiến vào nội địa Đại Tống.”

” Chết tiết, vốn dĩ để ở quân đạo Tây Bắc làm sao sợ bọn họ tạo phản. Nhưng thật không biết lúc nào những người này đã chuyển đến vùng Tiểu Tần Lĩnh nội địa Đại Tống này.”

Âu Dương ngồi trở lại ghế dựa:

” Kế hoạch, kế hoạch thế nào? Trừ phi có thể từ trong nhiều người Nữ Chân như vậy tìm ra đầu lĩnh, âm thầm bắt đi cả đám, như vậy mới có thể trong thần không biết quỷ không hay giải quyết chuyện này.”

Triển Minh đề nghị:

” Có phải là trực tiếp bắt Hoàn Nhan Lan và Kim Đại, tiến hành ép hỏi?”

” Ta tin tưởng bọn họ tất nhiên có suy nghĩ đến điểm này, nếu chúng ta thật sự làm như vậy, ngược lại còn có thể đả thảo kinh xà. Haizz… Là lỗi của ta, lúc trước không có đồng hóa bọn họ, đã đem bọn họ đưa vào đây. Nếu quả thật bởi vì như vậy mà phá hỏng căn cơ Đại Tống, ta chính là tội nhân dân tộc.”

Âu Dương thực áy náy, bản thân dẫn dắt thương nhân đi theo con đường lợi ích, không tiền thì kiếm, không có nhân công thì ra nước ngoài tìm. Làm việc không thông qua đầu óc, làm cho cục diện trước mắt khó giải quyết như thế. Một khi bạo động rồi, thì cho dù bị trấn áp xuống, bản thân làm sao đối mặt với những dân thường vô tội chết oan kia?

Triển Minh nói:

” Đại nhân, nếu không có kế hoạch trực tiếp diện thánh, lỡ như hoàng thượng khủng hoảng, hậu quả tạo thành có thể càng nghiêm trọng hơn. Hơn nữa chuyện như vậy, nàng tất nhiên chuyên quyền độc đoán, nghe không được ý kiến của người khác.”

Âu Dương ngẫm lại nói:

” Chuyện không tầm thường tìm người không tầm thường, ngươi theo ta lên kinh tìm tên vô lại kia.”

” Vô lại?”

” Đúng, một tên lường gạt, nếu hắn có thể lừa gạt được vị trí quốc sư Kim quốc, với tính nết người Kim có lẽ khá là hiểu rõ.”

Âu Dương nói:

” Không vội lên đường, miễn cho khiến người hoài nghi. Ngươi mất tích lâu như vậy, sẽ có người có suy nghĩ, nghỉ ngơi trước một hai ngày, rồi sau đó đường đường chính chính lên kinh, mang theo lão sư phụ đặc biệt nghiên cứu trọng pháo kia nữa.”

” Vâng.”

Triển Minh rất bội phục Âu Dương, có thể tỉnh táo lại nhanh như vậy.



” Ai nha Âu đại nhân tự mình đến thăm lão đạo à.”

Thái Hư Tử quả thực có chút kinh ngạc.

Âu Dương vừa tới, trùng hợp Lý Cương được hoàng đế triệu kiến gặp mặt, sau khi chào hỏi xong, xông thẳng vào tướng phủ, chạy thẳng đến tiểu viện. Chỉ thấy tạp mao kia đang ngồi ở ghế thái sư trong hồ nước câu cá. Bên tay trái là dưa hấu, bên tay phải là rượu trái cây, sau lưng tiểu nha đầu phẩy quạt, cuộc sống qua ngày hết sức dễ chịu.

Bởi vì ở bên hồ nước, Thái Hư Tử rất cảnh giác nhảy dựng lên:

” Ấy? Còn mang theo một cao thủ, chẳng lẽ muốn mạng nhỏ của lão đạo hay sao?”

Âu Dương đẩy hắn ra, tự mình nằm xuống trên ghế thái sư đong đưa. Triển Minh tương đối có lễ phép ôm quyền nói:

” Chào đạo trưởng.”

” Vẫn là người trẻ tuổi này có lễ phép.”

Thái Hư Tử liếc mắt nhìn Âu Dương:

” Tiểu tử này… Lão đạo cảm giác bất lực quá.”

” Ta mỗi tháng cho ngươi hai trăm quan tiền tiêu vặt, ngươi mới có thể mời được nha hoàn, mới uống được rượu, ăn được dưa hấu.”

Âu Dương nói:

” Thế nào cũng tính ta là ông chủ của ngươi, có thể đừng một câu tiểu tử này tiểu tử nọ được chứ?”

” Ừm, ngươi là có chuyện van xin ta giúp.”

Thái Hư Tử nói:

” Ngươi khi còn bé tính kế lão đạo, lúc van xin lão đạo giúp, chính là biểu lộ thái độ ban ân huệ to lớn như thế này đây.”

Thử nghĩ xem, lần đó điều kiện là khiến mình nổi tiếng, nhưng cảm giác giống như là mình cầu hắn vậy.

” Đạo trưởng càng ngày càng thông minh…”

Thái Hư Tử ngắt lời nói:

” Đừng, ta thà rằng ngươi gọi ta là tạp mao. Ngươi kêu lên đạo trưởng, ta nổi hết da gà.”

” Tiểu cô nương, ngươi đi xuống trước đi.”

Âu Dương căn dặn:

” Triển Minh canh chừng viện khẩu.”

” Tiểu tử ngươi xem đây là nhà của mình ngươi sao?”

Thái Hư Tử tức không để đâu cho hết nói:

” Lão đạo chính là Lý tướng cung phụng, nói như thế nào nơi này lão đạo cũng giống chủ nhân hơn ngươi.”

Triển Minh nói với nha hoàn:

” Đi thôi, vị này chính là Âu Dương Âu đại nhân, có quan hệ rất thân thiết với Lý đại nhân.”

” Vâng.”

Nha hoàn hành lễ ra khỏi viện tử.

Thái Hư Tử không hài lòng nói:

” Có rắm thì phóng.”

Âu Dương nằm ở trên ghế nhắm mắt lại nói:

” Hai chúng ta xem ra chỉ có mỗi ngươi là có bản lĩnh, ta lăn tới lăn lui vẫn chỉ là quan tép riu, ngươi ngược lại đã từng làm quốc sư Kim quốc.”

” Nếu muốn thì ta ngươi đổi thử đi.”

” Trước mắt chứ, huynh đệ ta có chuyện phiền toái, muốn lão ca nghĩ biện pháp.”

” Xin hãy gọi ta là tạp mao.”

Thái Hư Tử vẻ mặt cảnh giác.

Âu Dương không để ý tới nói:

” Chuyện này ta nói, ngươi không giúp đỡ, huynh đệ ta chỉ có thể ngày này sang năm đi bái tế ngươi.”

Thái Hư Tử thấy Âu Dương một chút cũng không có nói đùa vội hỏi:

” Vậy đừng nói.”

Nói giỡn không đến mức theo Dương Bình chạy tới đây, Âu Dương trước đó vài ngày Đông Kinh hồi lâu, cũng chẳng đến thăm mình.”

” Nếu ngươi không nghe, ngày này sang năm ta tuyệt đối sẽ không đi bái tế ngươi.”

Triển Minh rút đao ra, lập tức lại tra đao vào vỏ, một quả bổ làm hai nửa. Thái Hư Tử thấy rõ ràng vội lau mồ hôi lạnh, tiểu tử này xem ra là đùa thật. Nếu là đùa thật, ngay cả bản thân hắn cũng không giải quyết được, xem ra chuyện này không phải là đơn giản như vậy. Thái Hư Tử lập tức hồi hộp:

” Đầu tiên nói trước, ta hết sức, nhưng ta không bảo đảm có thể thành.”

” Ồ, nếu không thể thành, sang năm chỉ có thể là Triển Minh đến bái tế hai ta.”

Thái Hư Tử khóc ròng nói:

” Ông nội, ngươi không thể buông tha ta sao? Ta từ Tống đến Kim, lại từ Kim đến Tống, không phải là muốn sống qua chút cuộc sống phú quý thôi sao?”

” Tiết Bính điên rồi.”

Thái Hư Tử ngẩn người. Âu Dương tiếp tục nói:

” Ta ra giá cao bảo ngươi mang hắn về, sống chết cũng được.”

” Cẩu Nữ Chân, thật sự dám xuống tay.”

Thái Hư Tử cắn răng, hắn là rất rõ ràng Tiết Bính có bao nhiêu nghị lực.

Âu Dương nói:

” Đúng, chỗ ta cũng là khốn cục Nữ Chân, ta hi vọng lão ca có thể liên thủ với ta làm vụ mua bán lưu danh thiên cổ này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.