Thiên Tống

Chương 52: Kẻ tám cân người nửa lạng



Bố cáo mới vừa dán còn chưa được nửa canh giờ, một hán tử đưa tay ‘xoẹt’ một cái xé bố cáo xuống. Sau đó nói với quần chúng vây xem:

" Đi đi, nhìn cái gì vậy?"

Âu Dương ở một bên đi lại cười nói:

"Vị tráng sĩ này, xé bố cáo quan phủ, theo như luật lệ Đại Tống thì phải phạt hai mươi trượng."

Tráng hán khinh bỉ nhìn Âu Dương còn thấp hơn mình cả một cái đầu nói:

" Vậy thì bắt ta đi."

"..."

Tráng hán đắc ý nói:

" Nhiều người như vậy thấy ta xé bố cáo của ngươi, có nhân chứng có vật chứng, sao còn không bắt ta? Ta nghe nói nhà lao của các ngươi bây giờ đã biến thành chuồng heo. Hai mươi trượng, ha ha, chỉ dựa vào ngươi, có làm lão tử đau nổi không? Nói cho ngươi biết, đất Dương Bình này còn không tới phiên quan lại tép riu như ngươi làm chủ."

" Người tuổi trẻ, nói chuyện phải suy nghĩ hậu quả."

Tráng hán không quan tâm nói:

" Chỉ cần người nha môn các ngươi có thể ôm ta lên, ta liền nghe theo ngươi."

" Quá kiêu ngạo, muốn chết."

Âu Dương tay trái thành móc trực tiếp đánh vào dưới háng tráng hán. Đại hán còn chưa phản ứng, Âu Dương liền ôm eo của hắn húc đầu gối vào hắn. Cứ như vậy hai cái, tráng hán liền đánh mất 70% năng lực chiến đấu.

Vẫn chưa xong, quyền tiếp theo đánh vào trên ngực tráng hán. Sau đó hai tay ôm đại hán, ngã người hất mạnh ra sau. Tráng hán lập tức trở thành bùn nhão. Đối phó cao thủ võ lâm không được, thu thập vài tên lưu manh chỉ là chuyện nhỏ. Nhắc tới lưu manh Tống Triều cấp bậc cũng khá thấp, xem hiện đại, đều dùng dao dùng gậy sắt.

Khỏe thôi cũng vô dụng, đánh nhau thứ nhất phải chịu đòn, thứ hai phải biết đánh. Chẳng hạn như một quyền đánh vào ngực kia, người trải qua huấn luyện có thể chịu đựng, nhưng người thường trực tiếp mặc cho lá gan co giật.

"Bốn cái!"

Âu Dương nhấc chân hung hăng dẫm lên trên mặt hắn, một loạt cái răng toàn bộ đều rơi rụng ra ngoài:

"Năm cái, sáu cái... Âu Bình, đem mười bốn cái còn lại đánh hết cho ta."

"Dạ!"

Âu Bình rõ ràng Âu Dương chuyên nghiệp bằng Âu Dương, không quen tay đánh vào bộ phận trên cơ thể người, chỉ biết đá mông tráng hán mấy cái. Âu Dương ngăn lại, một cước đem mũi tráng hán đá nát nói:

"Bị thương mười ngón, không bằng chặt đứt một ngón tay. Đạp nát tiểu kê của hắn đi."

Cái này gọi là giết gà dọa khỉ.

" Thiếu gia, đã hai mươi rồi."

Âu Bình ở một bên nói.

"Ừm.. Đánh thêm hai mươi cái nữa."

Âu Dương lấy ra một tờ bố cáo mới nhét vào trong ngực tráng hán nói:

"Lát nữa trở về từ từ xé chơi. Lần sau đừng cho là đám người đọc sách đọc sách bọn ta thì không biết đánh người."

Tráng hán bị nâng về đã không còn hình người. Nếu là hai mươi trượng, cũng chỉ là đánh vào mông. Nhưng nhìn tráng hán, có nửa số là đánh vào chỗ hiểm. Lưu Tứ Nữ vừa liếc nhìn đã biết, đây là bị người chuyên nghiệp đánh. Lưu Tứ Nữ xoay người cho Lưu Tam một bạt tai. Lưu Tam mặt ủy khuất nói:

" Lão gia, tiểu nhân nào biết người đọc sách kia ra tay ác như vậy."

" Hừ! Khiêng xuống đi."

Lưu Tứ Nữ thở dài:

"Đến ngang tàng gây sự, đừng nói người ta sẽ đánh. Cho dù là sẽ không đánh, chúng ta cũng không thể đánh trả. Hắn đánh chúng ta là luật Đại Tống, chúng ta đánh hắn gọi là tạo phản. Ngươi còn có chủ ý thối tha nào nữa không?"

"Ừm!"

Lưu Tam chớp mắt nói:

" Nếu hắn đã muốn làm quan, chúng ta để cho hắn làm...

Âu Dương nhìn hai người chửi mắng lẫn nhau đang quỳ dưới công đường, một tên là bán đậu hủ, một tên là đập nát đậu hủ. Đây đã là nhóm thứ ba của chiều nay. Âu Dương đương nhiên cũng biết là Lưu Tứ Nữ phái người tới quấy rối.

Những sự tình này ngược lại coi như là chuyện tri huyện nên quản, nhưng những chuyện này không thể dùng hình luật, hơn nữa rất rườm rà. Lưu Tứ Nữ gia đại nghiệp đại, hợp pháp hoặc là phi pháp người hầu cũng hơn trăm người, ngoại ô phía đông đồng ruộng trên tám phần đều đã là của người này.

Một chiêu Thái Cực này, khiến Âu Dương cảm giác có chút phiền toái. Người ta còn nhiều người lại thay phiên tới đây quấy rầy, chen ngang vào tất cả thời gian làm việc của mình. Có án lại không thể không tiếp, nếu không bị đối phương bắt được nhược điểm. Theo như bình thường đương nhiên không thành vấn đề, tùy tiện bảo một nha dịch xử lý là được. Nhưng mấu chốt chính là mình bây giờ bên cạnh không có người.

Bên này đang nghĩ ngợi, bên ngoài lại có người đánh trống. Trước đem đậu hủ kéo đến một bên, nghe xem ra đây là cãi vả. Bờ ruộng vùng ngoại ô của nguyên cáo bị đào hỏng, nước toàn bộ chảy tới trong ruộng của bị cáo, nhưng bị cáo phủ nhận là do mình đào.

Dưới đường hai người ồn ào tranh cãi ầm ĩ, Âu Bình ở bên tai Âu Dương nói:

" Thiếu gia, đây không phải là một biện pháp sao?"

" Ừ!"

Âu Dương vỗ kinh đường mộc nói:

" Đừng cãi nữa. Ngươi đập hư đậu hủ của người ta. Phán ngươi bồi thường tất cả tổn thất. Bán đậu hủ, ngươi đánh hắn hai quyền, bây giờ người đập đậu hủ có thể đánh lại bán đậu hủ hai quyền. Nếu đánh nhẹ, bổn huyện liền cáo ngươi tội quấy rầy công đường. Đánh!"

Âu Bình một bên nói:

" Quấy rầy công đường, hai mươi trượng."

Bàn tay nắm lại thành đấm, nhưng mà không thể để cho thiếu gia động thủ lần nữa, buổi sáng đánh xong người, thiếu gia toàn thân thấy đau nhức. Đừng tưởng rằng đánh người là chỉ có người bị đánh chịu tội.

Vì vậy bán đậu hủ hung hăng bị đánh hai quyền. Âu Dương rất hài lòng nói:

" Các ngươi có thể đi rồi. Còn hai người đào bờ ruộng đây..."

Hai người đào bờ ruộng vội nói:

" Chúng ta hòa giải rồi."

Nha, bọn họ kể rõ trong vụ án, nguyên cáo đã xé rách quần áo của nương tử bị cáo, dựa theo quy củ của vị đại nhân này, chính là cho phép bị cáo đem quần áo của nương tử nguyên cáo cũng xé rách. Chuyện có hại như vậy nguyên cáo mới không làm.

" Rất tốt, lui ra đi."

Âu Dương thấy hai nhóm người đã lui ra, nói với Âu Bình:

" Chúng ta không thể cứ như vậy chờ ba ngày sau mới chiêu mộ người, ai biết bọn họ sẽ làm cái gì nữa. Ngươi nhanh xuống nông thôn cầm bảng cáo thị chiêu mộ đi."

Âu Bình khó xử nói:

" Thiếu gia, ta đi lần này, bên này chỉ còn dư lại một mình ngươi."

" Sợ cái gì, thiếu gia ngươi một mình bước qua đầm rồng hang hổ."

Âu Dương nói:

" Ánh mắt sáng một chút, quá thành thật hoặc không thành thật đều khỏi cần."

" Dạ! Ta trước xế chiều ngày mai nhất định sẽ trở lại."

" Đi đi!"

Âu Dương chấm chấm vài nét bút viết mấy chữ to. Ra khỏi công đường, đóng cửa, trên cửa trước dán thiếp, đi tìm Trân nương nói chuyện phiếm chơi chim.

Âu Dương vừa đi, người xem náo nhiệt liền đi tới nhìn xem, chỉ thấy trên cửa dán:

" Tan tầm! Có việc ngày mai mời đến sớm."

Phải nói mấy người xem náo nhiệt đều lòng dạ biết rõ là chuyện gì xảy ra, trên thực tế gần như mọi người toàn thành đang nhìn hai bên đấu nhau. Mới đầu tất cả mọi người cảm thấy tri huyện mới chắc chắn đấu không lại Lưu phủ, còn có thể sẽ muốn nịnh bợ Lưu phủ. Để cho nữ nhân Lưu gia ở trước mặt Hoàng đế nói tốt. Nhưng không ngờ tri huyện mới này mới mấy ngày đã chiếm được thượng phong. Mọi người bây giờ mới nhớ tới một câu nói, dân không đấu được với quan.

Hỏa Kế tửu lâu Vương gia không được rõ lắm Trân nương vì sao lại ân cần với tri huyện như vậy, Trân nương ngược lại đối với bọn họ giáo dục nói:

" Các ngươi cảm thấy Lưu gia có thể thắng? Lưu gia bây giờ không phải là đấu với tri huyện, Lưu gia chính là đấu với triều đình. Lưu gia được thế chiếm ruộng thì thôi, còn muốn cầm giữ huyện chính. Bọn họ nếu như thông minh, coi như thổ tài chủ còn có thể giữ mình. Nếu không thông minh, ngày nào đó con gái Lưu gia thất sủng, hậu quả không tưởng tượng nổi. Quan nói ngươi đen ngươi có muốn trắng cũng không được."

Trân nương hơn ba mươi tuổi nhân vật cứng cỏi sắc sảo đã thấy nhiều. Nhìn người nhà Tô gia, trong châu có người nhưng đối với mọi người vẫn khách khách khí khí, thành thành thật thật buôn bán quan diêm, hai mươi năm ở Dương Bình đứng không ngã không nói, gia nghiệp càng thêm thịnh vượng.

...

" Đại nhân, thử xem bữa sáng Trân nương tự làm này."

" Mùi vị không tệ."

Âu Dương khen một tiếng sau đó lại hơi nghi ngờ hỏi:

" Trân nương, tay nghề của ngươi không kém mấy so với Phúc Mãn Cư, nhưng tại sao sinh ý lại thua kém đến mức này?"

" Tiểu điếm nhỏ. Hơn nữa một quả phụ dẫn theo đứa nhỏ mười tuổi như ta, làm ăn tốt hơn nữa, thì lại không có được thời gian rảnh rỗi."

Trân nương nói:

" Đại nhân dùng thong thả, cần thì gọi thêm."

"Ừm! Ngươi cứ làm việc của mình."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.