Thiên Tống

Chương 53: Quy mô sơ khai



Âu Dương tự uống rượu suy nghĩ mọi chuyện. Nhắc tới phải nghĩ quá nhiều chuyện, mấy ngày nay đều bận tính kế với Lưu Tứ Nữ, chẳng còn chút tĩnh tâm để suy nghĩ mọi chuyện.

Thứ nhất cần nghĩ nhất chính là công chúa soán vị rốt cuộc có thể thành hay không. Thứ hai cần phải nghĩ chính là, kinh tế không mấy dư dả. Thứ ba phải nghĩ chính là, chỗ ở quá tồi tệ. Về phần Lưu Tứ Nữ, Âu Dương không hề nghĩ nhiều. Đối phó chủ đất mới có chút đỉnh tiền kia mà hao tổn tế bào thần kinh của mình thì không đáng chút nào.

Hắn không tổn hại tế bào thần kinh, nhưng Lưu Tam và Lưu Tứ Nữ đã thương tích đầy mình rồi. Vốn tưởng rằng Thái Cực đánh rất tốt, nhưng người ta cứ đóng cửa không đoái hoài gì cũng không phải cách. Mặc dù nhìn như Dương Bình vẫn do mình làm chủ, nhưng đó là bởi vì người ta còn chưa gọi người.

Lưu Tứ Nữ càng nghĩ càng không xong, không thể công nhiên đối nghịch như vậy. Tri huyện nhậm chức trước đó cổ hủ, ngu ngốc chạy tới lý luận với mình. Mà người này lại khôn khéo, không lý luận với mình, trước đốt danh sách, để cho mình cho rằng đám người bắt giữ kia trở thành người không hề có thân phận.

Sau đó chiêu người nâng cao tiền lương của bọn nha dịch gấp mười lần, hắn vừa ra tay, mình phải nhanh chóng xử lý tiền lương cho đám nha dịch này. Nhưng lỡ như ngày nào đó người ta thực sự chiêu được người rồi, mình nuôi một đám vô lại để làm gì nữa chứ? Nhưng mà bọn vô lại này không nuôi, đến lúc đó chắc chắn còn phải cắn ngược lại bản thân.

Lưu Tam cũng cảm thấy có lý. Hắn cũng hiểu gia lão nhà mình lũng đoạn chính trị huyện bị người chú ý. Không phải là Âu tri huyện cũng có thể là Vương tri huyện, Lý tri huyện. Ngoài ra, tiểu tử này cũng quá khó đấu đi.

Vì vậy thiệp mời đưa đến tửu lâu Vương gia.

" Lưu lão gia mời ta dự tiệc?"

Âu Dương ha ha cười đem thiệp mời đặt ở trên mặt bàn:

"Thật ngại quá, chỗ ta vẫn còn mấy tấm thiệp còn chưa đi."

Đây là lời nói thật, cho dù là tri huyện hữu danh vô thực cũng là tri huyện, ngày thứ hai hắn đến đây, đã nhận được bốn tấm thiệp mời. Hoặc là nhà giàu trong thành, hoặc là gia tộc có sức ảnh hưởng, hắn đều uyển chuyển nói rõ chờ sau khi chuyện trong huyện ổn định nhất định sẽ đến cửa hỏi thăm những người này cũng tỏ vẻ hiểu rõ. Hôm nay Lưu gia ngược lại đưa tới thiệp mời... Âu Dương không có hứng thú giao thiệp với Lưu phủ.

Lưu Tứ Nữ vừa nghe Âu Dương không nể tình như vậy, rất là phẫn hận. Lưu Tam nhãn châu xoay động, lập tức nảy ra một độc kế.

...

Buổi chiều ngày hôm sau, Âu Bình từ làng phụ cận trở về. Chủ hộ, kỳ trường đều rất phối hợp, nhưng đối với yêu cầu Âu Dương phải biết ngàn chữ vốn rất khó. Ở bên này, muốn biết nhiều chữ như vậy bình thường là người đọc sách, người đọc sách có thể làm trướng phòng cái gì chứ, nhưng tuyệt đối không muốn đi làm nha dịch.

Phải biết rằng trở thành nha dịch, ba đời cũng không thể tham gia khoa cử. Bản thân cho dù người đọc sách cho dù không trúng cử, cũng muốn đời sau có thể làm rạng rỡ tổ tông.

Âu Dương cũng không ngờ Âu Bình lại đi về một mình, đây không thể không khiến hắn nhìn thẳng vào vấn đề này. Nhưng hắn không muốn giảm xuống tiêu chuẩn này. Cũng may, phỏng vấn hai ngày sau ngược lại rất nhiều người tham gia.

Nếu nói trình độ giáo dục thị trấn cho dù có cao, phổ biến đều từng học tư thục. Rất nhiều là sau hai ba năm, gia trưởng phát hiện tài liệu không phải là đọc sách, thì sẽ dừng lại việc học.

Mà chức nữ nha dịch thì không có người nào nhận lời mời, muốn từ trong con gái tìm vài người nguyện ý làm nha dịch lại biết chữ rất khó khăn. Đương nhiên cũng có một vài du côn muốn lẫn vào bên trong.

Âu Dương nhìn hai mươi mấy người tuổi trẻ được chọn lựa ra này nói:

" Mọi người đều biết, nha dịch vốn bổng lộc rất thấp. Bộ phận lớn dư ra đều là bổn huyện tự mình trợ cấp. Cho nên tạm thời chỉ giữ lại mười người. Về phần làm sao lựa chọn mười người này, bổn huyện cũng có chương trình để mọi người tâm phục khẩu phục rồi. Mọi người đi theo ta."

Đến nội viện nha môn, sau khi Âu Dương mang hơn hai mươi người đi thăm chỗ ở rách nát ba tiến ba xuất của mình xong, nói:

"Làm nha dịch bộ khoái chú ý nhất là nhanh tay lẹ mắt. Chỗ của ta có hai mươi mấy đống giấy hồ, khu vực mỗi đống có một người phụ trách. Ai có thể trong khu vực đống giấy hồ của mình sửa sang lại nhanh nhất tốt nhất, thì sẽ được bổn huyện cho lưu lại. Đương nhiên bởi vì khu vực khó khăn bất đồng, bổn huyện sẽ xem xét cho thêm điểm."

Âu Bình lấy ra một chậu, trong chậu có một đống giấy hồ nói:

" Sửa chữa nóc phòng không thể để mưa dột, quét dọn phòng không thể có tro bụi. Biểu hiện tốt nhất tại chỗ được thưởng năm trăm đồng, người thứ hai ba trăm đồng, người thứ ba hai trăm đồng. Sửa chữa nếu như cần phí tổn có thể đến nơi này của ta đăng ký."

" Giao cho ngươi."

Âu Dương nói với Âu Bình một câu rồi xuất môn. Hắn tin tưởng Âu Bình sẽ làm rất khá. Âu Dương bây giờ là đi xem một chút nhà tù tạm thời cách vách đi xem một chút.

Nhìn xem trên TV, quan huyện ném bài tử quát lên:

" Chém!"

Thật ra là rất không có đạo lý. Ở Đại Tống, chức nghiệp quan huyện thật ra thì tương đương đồn công an. Có thể tạm giam, phạt tiền, nhưng đến mức ở tù, sung quân, chém đầu là do châu lý quyết định. Nếu như có phạm nhân như vậy, huyện sẽ phái công sai áp giải phạm nhân mang theo công văn tư liệu đến châu lý báo cáo nhiệm vụ. Châu thiết lập hình tư, hội thẩm hạch định tội danh, nếu là 'lưu' hình trở lên còn phải giao cho thẩm hình viện duyệt lại. Không nói đến cấp bậc huyện, cho dù cấp bậc châu cũng không có quyền trực tiếp chém người.

Mà còn đại lao tạm thời chính là chỗ tạm giam, giam giữ phạm nhân chưa ra toà, hoặc là phạm nhân cần yêu cầu kéo dài thẩm tra tình tiết phạm tội cùng với quyết định có nên đưa lên châu hay không. Âu Dương đi vào xem xét, bên trong đúng là rách nát không chịu nổi, đã thành chỗ vui chơi của chuột. Âu Dương quay đầu vẫn nên chờ về sau thông báo tuyển dụng thêm một nhóm người rồi thu dọn lại.

Tiếp theo Âu Dương đi đến tiệm thợ rèn, thợ rèn sau khi nhìn bức tranh vẽ còng tay của Âu Dương tỏ vẻ thứ này có thể làm ra, nhưng hắn không thể làm được cái khóa. Hơn nữa nếu muốn làm chất lượng tốt giá tiền sẽ rất cao. Âu Dương bảo có thể không cần khóa, chất lượng tốt một chút, đặt làm hai bộ. Tạm thời còn chưa ra tay với những chỗ này, hắn chỉ đến xem một chút, chuyên nghiệp gọi là khảo sát.

Lại có phải đi hai tòa thanh lâu. Phượng Dương Lâu, nghe giống tửu lâu nhưng mỗi lần đọc đã hiểu rõ ý tứ. Dương bình có hai kỹ viện, một nhà là Hí Phượng Lâu, lúc Âu Bình không có ở đây đã đi qua cũng rất bình thường.

Hai lâu này đều không có quan nô, nhưng dân nô không ít. Âu Dương sau khi hỏi thăm mới biết phần lớn là cha mẹ không đủ tiền trả nợ hoặc là nguyên nhân khác bán con gái vào thanh lâu. Cũng có người tự bán mình nuôi gia đình, cũng có theo đuổi cuộc sống an nhàn tự nguyện, đại bài của hai nhà thanh lâu này tuy rằng so với Lý Sư Sư không được cũng so với Minh Khanh ở các thành phố lớn không nổi, nhưng cũng coi như là không tệ.

Ngày này còn thăm viếng các cửa hàng gạo, thậm chí nghĩa trang vùng ngoại thành. Từ sáng sớm xuất môn đến lúc lên đèn Âu Dương mới trở lại huyện nha. Đến nội đường xem xét, không khỏi hai mắt sáng lên. Hoặc là nói đều là nhân tài, hơn mười mấy căn phòng lớn nhỏ toàn bộ đều được sửa chữa thật chỉnh tề, hồ nước dựa theo yêu cầu mở rộng đến cửa sau, còn toàn bộ tạp vật trong giếng đã sửa sang lại sạch sẽ.

Âu Dương nói với Âu Bình:

" Chọn ra mười người ngày mai đi làm, người không được chọn mỗi người phát ba trăm đồng tiền công."

Cứ như vậy nha môn ban đầu rốt cục đã được thành lập lên. Ngày hôm sau, Âu Dương an bài hai ban, tuyên bố một số điểm quan trọng, vượt ra khỏi những quy tắc này sẽ khai trừ ngay tại chỗ. Một đám nha dịch cũng đều tâm phục.

Ngày thứ ba, Cam Tín chữa thương xong bắt đầu đảm nhiệm chức trách chủ bộ. Như vậy ghép ghép nối nối, huyện nha Dương Bình rốt cục đã có quy mô đơn giản.

" Thiếu gia, cứ bỏ tiền ra như vậy cũng không phải là biện pháp."

Mặc dù có chút để dành, tuy rằng còn chưa tới cuối tháng, Âu Bình đã bắt đầu lo trước sầu sau, tiền công nha dịch này cũng quá cao.

" Gấp cái gì. Trước chống đỡ mấy tháng rồi hãy nói sau."

Âu Dương không nhanh không chậm nói.

" Đại nhân, không ổn."

Cam Tín vô cùng lo lắng cầm một phần công văn chạy vào nói:

" Xảy ra chuyện lớn rồi đại nhân."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.