Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 1



Bạch Thiên Trương khoan khoái từ trong nhà vệ sinh đi ra, đúng lúc nghe được lẫn trong tiếng nhạc hoa lệ mà bi tráng cực giống nhạc đám ma quen thuộc là âm thanh nhắc nhở đang ầm ầm vang lên.

“Hu hu!” Cô kêu gào hai tiếng, lao tới trước máy vi tính, trước tiên nhìn nhân vật của mình. Rất tốt, nữ Phù thủy “Thiên Trương Nhục Cốt Đầu”, trên đầu là số cấp 100, đang cao ngạo mà rụt rè ngồi trên lưng thần thú Tứ Bất Tượng, dồi dào sức sống, cỏ dại xanh rờn ở xung quanh đều đổ rạp sang hai bên. Lại nhìn nhân vật bên cạnh, toàn thân mặc đồ Chiến sĩ màu trắng dành cho tân thủ, tráng lệ phơi thây nơi đồng không mông quạnh, đến cả dáng nằm cũng vô cùng dũng mãnh. Cô chỉ kịp liếc thấy một góc áo bào màu xanh lam của tên hung thủ giết người lạnh lùng, nhếch môi cười nham hiểm, đây chính là màu trang phục đặc biệt dành cho tân thủ của Pháp sư, cô đang chuẩn bị đưa nhân vật đến Chân Trời Góc Biển để đuổi giết hung thủ thì hộp thư nhấp nháy báo có tin nhắn.

Vũ Thoa Phong Lạp: “Sa mạc Tây Liệt, PK, nhanh.” Một lời mời gia nhập tổ đội nhảy ra, Bạch Thiên Trương liền đồng ý tham gia, chọn bản đồ để xem tọa độ của đồng đội, vừa cưỡi Tứ Bất Tượng, vừa gọi ra thú địa ngục của mình, Toàn Cơ Ảnh và mèo Xiêm La, một người cùng với ba con vật kì quái, rầm rộ hung hãn lướt đi, cuốn lên một đường cát bụi.

Cô mở túi đồ, mặc kệ có ích hay vô ích, chỉ cần tăng lực PK đều lấy ra hết, toàn thân nhân vật vì hiệu quả ánh sáng của các loại dược liệu mà nhanh chóng tỏa sáng rực rỡ một cách kì lạ, cực kỳ giống một con nhện khổng lồ đang giương nanh múa vuốt.

Cô đổi sang chiến trường PK, cả server vì luồng ánh sáng khổng lồ rực rỡ mà giật liên hồi. Con mắt của người nào đó bị vật thể đẹp đẽ không rõ này làm chói lóa, tay cầm chuột hoa lệ run lên, quên không tăng cho mình thuộc tính phòng ngự, cột máu ào ào giảm xuống hơn một nửa.

Bạch Thiên Trương nhìn đội ngũ của đối phương, một Mục sư, hai Pháp sư, một Chiến sĩ. Lại nhìn bên cạnh mình, chỉ có một Mục sư, một Chiến sĩ, Mục sư áo trắng vừa chạy trốn đòn công kích của đối phương, vừa tự tăng máu cho mình, lại còn vừa muốn tăng máu cho Vũ Thoa Phong Lạp, có thể nói là ngậm đắng nuối cay dốc hết tâm huyết; một Chiến sĩ trang bị cao cấp toàn thân đỏ như máu, đại khái là bị sự xuất hiện hoa bay đầy trời của cô giống như Tây Thiên Mẫu làm cho rung động, ngây ngốc leo lên đứng đó cả buổi mà không có phản ứng, cậy mình là Huyết Ngưu, cột máu tăng tăng giảm giảm sắp cạn đến nơi mà vẫn kiên trì đứng yên.

Lúc này cô đành sử dụng ma trận Trói Rồng, cố định bốn người của đối phương, tranh thủ bốn giây ngắn ngủi ầm ầm công kính làm giảm lực phòng ngự của đối phương, giúp cho ba vật nuôi của cô tăng thêm thuộc tính bạo kích. Đúng lúc đó, Chiến sĩ đã kịp có phản ứng, một thanh đao bão táp trảm tới giết chết luôn Mục sư của đối phương, không có Mục sư tăng máu, Pháp sư bạc mệnh có công kích cao phòng ngự thấp cũng hoa lệ chết dí, chỉ còn lại một Chiến sĩ, lại bị Phù thủy xấu xa của Bạch Thiên Trương sử dụng tuyệt chiêu làm giảm phòng ngự và công kích, còn bị hút máu, nhanh chóng gục ngã.

[Phụ cận] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Hôm nay, ta hận nhất phù thủy!

[Phụ cận] Hiệp Khách Heo: Người đẹp cô nhanh nhẹn dũng mãnh quá!

[Phụ cận] Hoa Mai Tàn Khốc: …

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Người đẹp cô tới thật kịp thời!

[Phụ cận] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Đa tạ đa tạ!

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Người đẹp là cô sao? Thật sự là cô? Thật sự là cô sao?

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Hu hu! Người đẹp! Cho ta sờ một cái được không?

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Người đẹp! Cho ta ôm một cái được không?

Nhận một đống biểu cảm chảy nước miếng của đám lang sói trên màn hình, Bạch Thiên Trương thầm cầu trời, chuột cũng không dám động đậy, quyết định giả vờ như không có ở đây.

Chiến sĩ Vũ Thoa Phong Lạp nãy giờ không lên tiếng đột nhiên hành động, quay đầu một đao Diệt Thiên Trảm chém thẳng vào Thấy Chết Không Cứu, ánh sáng màu đỏ lóe lên, Mục sư bạc mệnh áo màu lam nằm cứng đờ.

[Phụ cận] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Hình như hắn ở trong đội chúng ta? ==||

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Lão đại, lòng ta đã tan nát vô ngần! Lẽ nào đã thấy sinh mệnh của ta như hoa mà còn gọi gió đem mưa tới chà đạp thân ngọc này sao a a a a a!

[Phụ cận] Vũ Thoa Phong Lạp: Khi nào về nhớ giao nộp vật phẩm.

[Phụ cận] Thấy Chết Không Cứu: Ta không dám a a a a a a!

Cả đội ngũ bốn người kia cũng vô cùng hòa nhã, không hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà Bạch Thiên Trương, chọn phục sinh rồi biến mất. Thi thể xấu xí của Thấy Chết Không Cứu cũng dần dần biến mất, tại nơi vừa diễn ra trận chiến chỉ còn lại Vũ Thoa Phong Lạp và Thiên Trương Nhục Cốt Đầu.

Bạch Thiên Trương chấn động, thế giới này thật điên cuồng, vừa rồi vẫn còn là đồng đội, nháy mắt đã bị đội trưởng giết chết luôn. Cô nuốt nước miếng, con chuột di tới chức năng, sẵn sàng để khi cơn điên của Vũ Thoa Phong Lạp bộc phát, cô sẽ bay về luôn. Trong lòng cô run sợ chờ đợi, chờ đến khi trong khung đối thoại chỉ còn mỗi kiểu chữ màu hồng nhạt của anh ta.

[Riêng tư] Vũ Thoa Phong Lạp: Hắn ồn ào quá.

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: À, ha ha, ồn ào thật.

[Riêng tư] Vũ Thoa Phong Lạp: Cảm ơn, đợi lát nữa cùng đi phó bản.

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: À ha ha, không có gì. Mời huynh tiếp tục làm việc, không làm phiền, tôi đi trước.

Bạch Thiên Trương vừa đánh chữ, vừa làm động tác cúi đầu khom lưng chân chó tương ứng, bạn cùng phòng Dư San nhìn không nổi, tức tối đạp sang một cú: “Cậu có bệnh à! Còn cúi đầu với máy tính!”

Bạch Thiên Trương buồn bực gãi đầu: “Cậu không hiểu được đâu, Vũ Thoa Phong Lạp lại nói cảm ơn tớ, còn nói muốn dẫn tớ đi phó bản, tớ có thể không cúi đầu khom lưng sao!”

Hai mắt Dư San nhấp nháy lóe sáng như đèn pha: “Cậu nói ai? Vũ Thoa Phong Lạp? Vũ Thoa Phong Lạp của Thượng Thiện Nhược Thủy?”

Bạch Thiên Trương là người chơi lâu năm của Viêm Hoàng Kỳ Tích, hồi trước mới vào chơi, cô còn lải nhải rất lâu, trong bốn chức danh – Chiến sĩ, Pháp sư, Mục sư, Phù thủy – bứt tóc cắn móng tay lựa chọn mấy lần, cuối cùng chọn Phù thủy. Không chỉ vì hình tượng nhân vật nữ Phù thủy vô cùng xinh đẹp, mà còn vì trong bốn chức danh thì chỉ có Phù thủy mới có thể triệu hồi thú địa ngục cùng Toàn Cơ Ảnh, hơn nữa mỗi người chơi đều có bảo vật chiến hồn, mỗi lần cô xuất hiện kéo theo một đội quân phô trương hoa lệ, khiến cho server thỉnh thoảng quá tải như trên. Trong trò chơi này có rất ít người chọn Phù thủy, ít hơn nhiều so với Pháp sư và Chiến sĩ. Kĩ năng công kích của Phù thủy tổng cộng chỉ có hai cái, còn lại tất cả đều là thủ đoạn hạ lưu, ví dụ như hấp thụ máu của người khác để dùng cho chính mình, ví dụ như làm giảm công kích phòng ngự của người khác, ví dụ như trói người khác. Đương nhiên Phù thủy cũng có kĩ năng trị liệu, nhưng công kích không bằng Pháp sư và Chiến sĩ, trị liệu thì không bằng Mục sư, đúng là một nhân vật nửa vời đáng xấu hổ.

Thượng Thiện Nhược Thủy là thị tộc lớn hàng đầu của server này, chỉ thu nhận người chơi cấp 110+, phần lớn là những nhân tài năng lực vững vàng lại cực kỳ biến thái, kỹ thuật PK phải gọi là trời đất kinh, quỷ thần khóc. Vũ Thoa Phong Lạp chính là tộc trưởng của Thượng Thiện Nhược Thủy, có điều cũng giống như câu nói dối kinh điển khi họp các lãnh đạo “Tóm lại, tôi chỉ nói hai câu”, cái tên Thượng Thiện Nhược Thủy này thực chất là để lừa gạt các nữ sinh ngây thơ, kinh nghiệm sống chưa nhiều, trên thực tế thị tộc này chắc chắn là tộc Hồng Danh, giết boss, giết thành chiến, giết người chơi, tên nhân vật của mỗi người đều phát sáng màu đỏ.

Nhưng Vũ Thoa Phong Lạp là ngoại lệ, người này rất ít xuất hiện, bình thường không mở miệng, mặc dù trên kênh thế giới mắng Thượng Thiện Nhược Thủy chết cha chết mẹ chết con, anh ta vẫn sừng sững bất động. Cũng không ai dám khiêu khích anh ta, không chỉ vì cả server chỉ có một Diệt Thiên Trảm tinh luyện cấp tám +7, mà còn vì anh ta đứng đầu bảng PK một thời gian dài, bởi vậy Bạch Thiên Trương có một loại tâm lí sùng kính sâu đậm không ngừng đối với những người chơi dám vây đánh anh ta.

Cô nhìn hình tượng Phù thủy quyến rũ trong trò chơi, Chiến sĩ phong độ hiên ngang cầm một thanh Diệt Thiên Trảm dáng vẻ che chở đứng bên cạnh cô, hình ảnh hai người sánh vai vô cùng đẹp mắt. Mặt cô khẻ đỏ lên, di chuột chọn chức năng , nháy mắt đã trở lại thành Hoa Hạ đông đúc, hối hả.

Dư San thấy Thiên Trương Nhục Cốt Đầu trở về thành, hết sức thất vọng: “Cơ hội tốt như vậy, đàn ông tốt như vậy, sao cậu lại bỏ lỡ chứ!”

Bạch Thiên Trương nghĩ, những phó bản đó đều là người chơi mãn cấp thành lập tổ đội với nhau, cô lại không có Tu nghiệm Thần ma, mang theo chỉ vướng víu vô dụng, nếu đi cùng tổ đội với toàn những đại thần, cô sợ tay run không cầm được chuột. Nhớ lại dáng vẻ lúc PK của Vũ Thoa Phong Lạp, mặt cô lại đỏ lên.

“Dừng lại!” Cô ôm mặt gào thét trong lòng, “Mặc kệ đẹp trai thế nào! Đó chỉ là một đống số liệu! Đúng vậy, một đống số liệu! Có trời mới biết đằng sau máy tính người kia có khi còn chưa cai sữa!” Sau khi tự kiểm điểm bản thân, cô lại bắt đầu cây ngay không sợ chết đứng, hiên ngang ngẩng đầu: “Hừ, anh ta mời mình đi mà mình lại đi ngay, thế chẳng phải rất không có nguyên tắc!”

Dư San vừa nhìn chằm chằm vào trò chơi, vừa ném qua một câu: “Này, trên Thế giới nói, nhân vật của cậu bị giết rồi hả?”

“Hả?!” Cái đầu rỉ sắt của Bạch Thiên Trương khẽ chuyển động, bỗng thiên phát ra một tiếng khóc than, “Tớ quên mất! Quên không phục sinh, nhân vật vẫn đang nằm ngay đơ!”

Cô vội thay đổi nhân vật, quả nhiên trên kênh Thế giới đang vô cùng sôi nổi, sung sướng bình luận.

[Thế giới] abcdef: Rừng Mưa Khí Độc, nhân vật của Thiên Trương Nhục Cốt Đầu nằm ngay đơ!

[Thế giới] abcdef: Rừng Mưa Khí Độc, nhân vật của Thiên Trương Nhục Cốt Đầu nằm ngay đơ!

[Thế giới] abcdef: Rừng Mưa Khí Độc, nhân vật của Thiên Trương Nhục Cốt Đầu nằm ngay đơ!

[Thế giới] Cục Cưng Em Thật Xấu: Nhân vật của người đẹp mà cũng có người giết?

[Thế giới] Động Phòng Bất Bại: Thế giới mau đuổi giết hung thủ giết người!

[Thế giới] Luyến Luyến: Bị giết đáng đời! Ai bảo cô ta lẳng lơ như vậy!

[Thế giới] Ái Ái: Thiên Trương Nhục Cốt Đầu ngươi là đồ lẳng lơ hèn hạ %¥@#&*%¥#@&*…

[Thế giới] Hệ thống: Người chơi Ái Ái phát ngôn không văn minh bị cấm nói 9999 giờ đồng hồ.

Bạch Thiên Trương 囧, không muốn để tâm đến những lời khó nghe trên kênh Thế giới nữa, trước tiên chọn, nghiến răng nghiến lợi, chuẩn bị tìm kẻ gây tội XXOO một vạn lần, một vạn lần!

Nếu nói đến nhân vật tiếng tăm, ngoài đại thần Vũ Thoa Phong Lạp, Thiên Trương Nhục Cốt Đầu cũng có thể coi là nằm trong số đó. Lúc cô mới tham gia Viêm Hoàng Kỳ Tích, trò chơi này cũng mới đưa vào hoạt động. Với tư cách là một lính mới, cô có một loại tình cảm mãnh liệt không rõ, thêm bạn bè bốn phương vào tổ đội, cũng gia nhập một thị tộc, cãi nhau ầm ĩ với mọi người trong tộc vô cùng hòa thuận. Ban đầu, cô cũng chỉ ở trong thị tộc, ngồi ăn rồi chờ chết, cho đến một ngày trang chủ chính thức của Viêm Hoàng Kỳ Tích sáng tạo ra hoạt động thị tộc, muốn chọn ra các người đẹp đứng đầu mỗi thị tộc, lại PK hỗn loạn, sau khi PK kết thúc, một bảng xếp hạng người đẹp đầy khiêu khích được cho ra lò. Phần thưởng là một bộ trang phục ngũ sắc thướt tha, thật sự rất đẹp lại tao nhã, người ta nói tiền của phụ nữ đều đổ vào quần áo, quả thực cũng không sai, Bạch Thiên Trương ngứa ngáy trong lòng, bàn tay vô cùng hèn mọn đã chọn ghi danh. Sau đó một đoàn hỗn chiến bỏ phiếu tất nhiên khỏi cần phải nói, cuối cùng Bạch Thiên Trương bằng một đoạn video nhảy múa cùng vài tờ chứng nhận sinh hoạt, cộng với son phấn tầng tầng lớp lớp, nghiễm nhiên trở thành mỹ nhân đứng đầu bảng.

Từ đó về sau, Bạch Thiên Trương đã không còn những tháng ngày yên ổn, ong bướm rảnh rỗi nói năng lảm nhảm xông lên, Thấy Chết Không Cứu nhìn thấy Bạch Thiên Trương bị như vậy lại phấn khích như đánh tiết gà. Cô vốn quan hệ rất tốt với bạn bè trong cùng thị tộc, mọi người thường xuyên cùng nhau đi cày phó bản. Nhưng trong đội ngũ có muội muội và em rể của tộc trưởng, muội muội thấy chồng mình lại đi theo đệ nhất mỹ nhân Bạch Thiên Trương như một người tùy tùng ân cần thì vô cùng ghen tức. Cô ta không vui, đi tìm sư huynh khóc lóc, một khóc, hai làm loạn, ba thắt cổ, khiến cho Bạch Thiên Trương trở thành hồng nhan họa thủy giống như Đát Kỷ hay Điêu Thuyền, tộc trưởng bán tín bán nghi, bị làm phiền nên rất khó chịu, vào một ngày xúi quẩy đã đá Bạch Thiên Trương ra khỏi tộc.

Từ đó trên Thế giới lại càng được thể dậy sóng nổi gió bàn tán, đệ nhất mỹ nhân Thiên Trương Nhục Cốt Đầu quyến rũ chồng của em gái tộc trưởng, nhưng chưa thành thì đã bị đá ra khỏi thị tộc! Trên Thế giới, có người cảm thấy đáng tiếc, có người hả hê, thậm chí còn có người ra vẻ nhiều chuyện, thao thao bất tuyệt rằng em rể tộc trưởng cao tay không bị sắc đẹp dụ dỗ! Bạch Thiên Trương bị oan ức, thực sự muốn đập đầu vào tường. Oan thì oan, nhưng trong trò chơi chả ai quan tâm, không có bạn bè thị tộc, cô thường xuyên lẻ loi một mình đi đánh quái, thỉnh thoảng còn bị bạn bè thân thiết của cô em gái kia đuổi giết. Mỗi ngày đều trải qua mạo hiểm kích thích, mưa máu gió tanh. Cũng không phải không có ai muốn giúp cô, đám ong bướm phong lưu lãng tử một loạt đều mở rộng vòng tay muốn thương hoa tiếc ngọc, nhưng Bạch Thiên Trương không thích, cô cảm giác những người đó chỉ vì vẻ xinh đẹp của cô mới như vậy, không hề chân thành.

Người duy nhất cô bằng lòng nhận sự giúp đỡ chính là Vũ Thoa Phong Lạp. Vũ Thoa Phong Lạp không phải một tên trong đám ong bướm đó, trước kia Bạch Thiên Trương còn chưa nổi danh, hắn đã cùng cô lập tổ đội mấy lần. Hồi đó Bạch Thiên Trương vẫn là lính mới, cảm xúc mãnh liệt mù quáng, thấy boss là một mình xông lên, không thèm cân nhắc thực lực của mình, nên hay bị boss lớn giết chết ngay tức khắc. Nhưng có một lần, khi cô chỉ còn một chút máu, Vũ Thoa Phong Lạp từ trên trời giáng xuống, chỉ một đao đã kết liễu boss, nói với cô một câu: “Ta dẫn muội đi.”

Tuy nói là quen biết, nhưng mà vì anh ta là đại thần, cho nên Bạch Thiên Trương không có việc gì chưa bao giờ đi quấy rầy anh ta, cũng không muốn để anh ta ấn tượng rằng cô là kẻ nịnh bợ. Chỉ khi nào gặp phải nhiệm vụ hay phó bản không thể qua được, cô mới đi tìm Vũ Thoa Phong Lạp nhờ hỗ trợ. Vũ Thoa Phong Lạp không nói gì cả, thường thường đi phó bản thì là Bạch Thiên Trương ở một bên vừa nhìn chằm chằm vào trên đầu Vũ Thoa Phong Lạp bay lên “-1” “-1”, vừa tự lẩm nhẩm nói vui một mình.

Tuy gia tộc của muội muội kia mỗi tháng lại đúng giờ, định kỳ chửi rủa cô trên kênh Thế giới, đều đặn, tỉ mỉ như nộp báo cáo tài chính, lâu dần mọi người cũng thành thói quen, bản thân Bạch Thiên Trương cũng như nước đọng, không gợn nổi sóng. Gặp phải những điều không nhìn nổi thì che luôn kênh Thế giới đi là xong. Nếu bị đuổi giết, ngay lập tức .

Lúc này, tin tức nhân vật của cô bị giết giống như một tảng đá, khơi dậy ngàn tầng sóng. Tốc độ thăng cấp của Bạch Thiên Trương rất chậm, bình thường mười ngày nửa tháng cũng không tăng nổi một cấp, bởi vậy chờ đến khi cô sống chết bò lên cấp 100, server này cũng đã mở được hai năm, người chơi dần dần thay đổi, lâu lâu lại có rất nhiều lính mới. Bình thường các nhân vật đại hào tùy tiện tìm một chỗ treo máy để cày tiền, tất cả mọi người đều hiểu rõ đạo lý này, cho nên trong những lúc đó nhân vật rất hiền hòa, không xung đột vũ trang. Để tránh việc bị đánh chết đi sống lại, các đại hào tương thân tương ái một cách kì lạ 囧囧. Hôm nay nhân vật của Bạch Thiên Trương bị giết, trên Thế giới lại náo loạn, ồn ào suy đoán, nước miếng văng tứ tung.

Bạch Thiên Trương đấm ngực dậm chân, đời người sao có thể quanh co, gập ghềnh đến vậy. Cô điều tra danh sách kẻ thù, mắt híp lại, sờ sờ cằm, à, Uống Rượu Bên Khe Suối, tên quá thô tục, pháp sư cấp 40, quá thấp. Cảm khái xong, cô cưỡi Tứ Bất Tượng, chuẩn bị cho nhân vật đang treo máy mở bản đồ tìm kiếm hung thủ. Hộp thư lại nhấp nháy, mở ra xem, là Vũ Thoa Phong Lạp.

“Nhân vật của muội bị giết rồi hả? Cần ta hỗ trợ thì nói một tiếng.”

Bạch Thiên Trương cảm động đánh chữ: “Không sao, chuyện nhỏ mà. Cảm ơn. =^_^=”

Người nào đó ngồi trước máy vi tính nhìn thấy câu trả lời cung kính không thân thiết này thì nhíu mày. Xem ra, chắc cần phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.