Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 12



Đến khi Bạch Thiên Trương vào lại Viêm Hoàng Kỳ Tích đã là nửa tháng sau. Trong nửa tháng này, lúc thì cô ôm quyển sách ngoại khoa bìa màu xanh trắng, lúc thì là sách nội khoa dày như cục gạch xem say mê không biết trời đất là gì, đúng là thiên hạ vô song.

Cuối cùng cũng xong thi cử, đến kì nghỉ đông, Bạch Thiên Trương cảm xúc dâng trào ngồi trước máy vi tính, con chuột nhanh chóng di chuyển tới biểu tượng Viêm Hoàng Kỳ Tích nhưng lại không dám kích vào. Cô sợ chỉ cần cô vừa vào, hệ thống sẽ đưa ra hai dòng thông báo tráng lệ: Vũ Thoa Phong Lạp và Thiên Trương Nhục Cốt Đầu tình cảm rạn nứt, tuyên bố ly hôn; Thiên Trương Nhục Cốt Đầu bị đuổi ra khỏi thị tộc Thượng Thiện Nhược Thủy. Nếu thật sự có thông báo đó, cô không thể nào lăn lộn trong trò chơi được nữa rồi.

Cô tự làm công tác tư tưởng một lúc lâu, cuối cùng nín thở gõ mật mã tài khoản, chờ đợi hình ảnh hiện ra.

Tiếng nhạc quen thuộc vang lên, Bạch Thiên Trương trừng mắt đợi hồi lâu, tốt lắm, đợi mãi không thấy hai thông báo kia. Lúc này không hiểu sao cô cảm thấy rất vui mừng, bắt đầu giương nanh múa vuốt, hoành hành ngang dọc trong trò chơi.

[Thị tộc] Thấy Chết Không Cứu: Chị dâu rốt cuộc đã tới rồi! Anh nhớ em muốn chết a a a!

[Thị tộc] Thần Chơi Đêm: Thiên Trương được nghỉ rồi à?

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Ừm, được nghỉ rồi. Chào mọi người.

[Thị tộc] Phong Nguyệt Vô Yên: Chị dâu, tộc trưởng đâu? Nửa tháng nay anh ấy không lên, thành chiến trong tộc lâu lắm rồi không đánh.

[Thị tộc] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Đúng đấy, Thiên Trương, tên tộc trưởng đó chết ở đâu rồi?

[Thị tộc] Hoa Mai Tàn Khốc: Chị dâu, chị với lão đại vẫn nên kiềm chế, đừng vận động kịch liệt quá lâu.

Trong lòng Bạch Thiên Trương thoáng hụt hẫng, không còn lòng dạ nào phản bác lại lời nói cố ý bẻ cong, mập mờ của Hoa Mai Tàn Khốc, Ngôn Mạch cũng đã lâu không lên sao? Không phải anh thật sự đã hiểu lầm chứ? Hay là anh đã xảy ra chuyện gì, bị ốm à? Cô chợt cảm thấy mờ mịt, hơi sốt ruột, cảm giác nóng lòng này khiến cô bỗng nhận ra, hóa ra vị trí của Ngôn Mạch trong lòng cô quan trọng hơn nhiều so với cô nghĩ.

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Tôi cũng không biết, nửa tháng này tôi bận thi cử, anh ấy cũng không liên lạc. Vậy Cách Thức Hóa đâu rồi? Bọn họ quen nhau đấy.

[Thị tộc] Thấy Chết Không Cứu: Tôi biết rồi! Lão đại đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc!

[Thị tộc] Phong Nguyệt Vô Yên: Cách Thức Hóa cũng lâu rồi không lên.

[Thị tộc] Thần Chơi Đêm: Thấy Chết Không Cứu anh cứ ở một bên mà hóng đi! Đừng có làm ồn!

[Thị tộc] Thấy Chết Không Cứu: Em xem thường anh, em khinh khi anh, em khinh bỉ anh, tôi muốn đi chết!

[Thị tộc] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Thiên Trương đừng quá lo lắng, có lẽ cậu ta có việc gì.

Mọi người trong tộc bắt đầu khua môi múa mép an ủi Bạch Thiên Trương, thế nhưng cô vẫn cảm thấy những lời an ủi nhẹ nhàng đó chẳng hề có tác dụng, cô nhìn chằm chằm vào dãy số vẫn còn hơi xa lạ trên màn hình điện thoại, cuối cùng ấn xuống.

Ngôn Mạch đang ngồi thừ ra nghe cấp dưới báo cáo về bản thiết kế, trong đầu toàn là hình ảnh đêm hôm đó, chàng trai kia cúi đầu dịu dàng sửa lại khăn quàng cổ cho Thiên Trương, đó là nguyên nhân Thiên Trương không chịu đồng ý làm bạn gái anh. Họ đều còn trẻ, còn có thể cuồng nhiệt trong những năm tháng tuổi thanh xuân, anh so với bọn họ thì không còn nhiều thời gian như thế. Cho nên nửa tháng qua anh không dám lên Viêm Hoàng Kỳ Tích, sợ rằng vừa lên sẽ nhận được tin thông báo Thiên Trương muốn ly hôn với anh. Nếu không lên, anh còn có thể tự lừa dối mình, tự nói với mình rằng Thiên Trương đã được gả cho anh.

Anh đem những lời này kể với Đỗ Khanh Cách, khi ấy Đỗ Khanh Cách không thể tin được nhìn anh: “Ngôn Mạch, cậu đã đạt đến cảnh giới nhất định của tự ti rồi đấy. Đây mà là cậu sao? Đầu óc cậu bị cửa kẹp rồi à? Điều kiện của cậu so với những sinh viên đó, không biết là tốt hơn bao nhiêu sao! Hơn nữa cậu mới hai mươi lăm, cũng còn rất trẻ mà? Thời nay nhiều nữ sinh chỉ muốn gả cho người giàu có, thậm chí là ông già hom hem cũng chả sao, bằng điều kiện của cậu, nhiều người muốn ăn sạch rồi ấy chứ!”

Ngôn Mạch thất bại thở dài: “Nhưng mà Thiên Trương không phải loại người đó.”

Đỗ Khanh Cách không còn biện pháp, trước nay anh chỉ thấy người ta sa vào lưới tình thì hay thẩn thơ, lải nhải, nhưng không ngờ Ngôn Mạch đã đến mức độ không thể cứu vãn nổi. Anh chỉ có thể thở dài, hết sức ủng hộ Ngôn Mạch.

Ngôn Mạch vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi buồn đau sầu não không cách nào kiềm chế, đột nhiên điện thoại di động rung lên, anh uể oải nhìn lướt qua, đang chuẩn bị để kệ thì bất chợt cả người giống như gà bị chọc tiết, mắt nhìn thẳng chằm chằm, anh ra hiệu cho nhân viên trong cuộc họp tạm dừng, cầm di động đi nhanh ra ngoài.

Ngôn Mạch cứng đờ ấn nút nghe, đang giữa mùa đông mà tay cầm điện thoại còn đổ mồ hôi ướt đẫm, anh cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh: “Alô, xin chào.”

Bạch Thiên Trương ở đầu bên kia nuốt nước miếng, nói thật, toàn thân Ngôn Mạch từ trên xuống dưới có một loại khí chất bức người, đặc biệt giọng nói của anh khiến người nghe cảm thấy có gì đó bị chèn ép, cô hơi chột dạ hỏi: “Ngôn Mạch, em là Thiên Trương. Ừm, nghe đám người Thần Chơi Đêm nói đã lâu anh không lên, ừm, có phải là có chuyện gì không? À, ý em là, ừm, có phải anh không khỏe ở đâu không?”

Bên kia điện thoại im lặng thật lâu, Bạch Thiên Trương đang định vỗ điện thoại một cái xem có phải đã bị hỏng rồi không thì thanh âm trầm thấp hàm chứa ý cười của Ngôn Mạch truyền tới: “Thiên Trương, anh có thể hiểu là em đang quan tâm đến anh không?”

Bạch Thiên Trương nghe thấy tiếng cười gợi cảm, dễ chịu, trong lòng như có pháo hoa nổ tung, đỏ mặt lắp bắp giải thích: “À, thực ra em với Bùi Lăng Sơ không có gì cả, thật đấy, cậu ấy là chủ tịch hội sinh viên, em là trưởng ban văn nghệ, khụ, tóm lại chính là như vậy…”

Ngôn Mạch kiên nhẫn nghe xong lời giải thích lộn xộn của Bạch Thiên Trương, trong lòng như có một dòng nước ấm áp dạt dào, sự bất an dao động trước đó, cuối cùng đã được cô xoa dịu, bình tâm lại.

Anh nói: “Anh không sao, công ty có chút việc, nhưng hôm nay xong xuôi rồi. Tối về anh sẽ vào trò chơi – lúc đó em có ở đấy không?

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Ngôn Mạch quẳng đi tâm tình phiền muộn trước đó, mặt mày hớn hở quay vào phòng họp, cười cười nhận xét bản thiết kế. Cấp dưới ngơ ngác nhìn nhau, vừa rồi vẻ mặt Ngôn Thiếu vẫn còn u ám sầu não giống như ai đang thiếu nợ anh cả trăm vạn, bây giờ lại vui mừng như là mới tham ô được cả trăm vạn, chỉ có thể nói, không phải bọn họ không theo kịp thời đại mà là thế giới thay đổi quá nhanh…

Bạch Thiên Trương xấu hổ, đỏ mặt cúp điện thoại, ngồi ngẩn ngơ hồi lâu, nghĩ nghĩ, cô mở bảng tên nhân vật, chọn danh xưng vợ chồng, trên đỉnh đầu lấp lánh mấy chữ to: Nương tử của Vũ Thoa Phong Lạp. Cười ngây ngô thật lâu, sau đó cô kéo Thiên Trương Nhục Cốt Đầu đến Ninh Hải chờ BOSS.

Tại mỗi địa điểm trong Viêm Hoàng Kỳ Tích đều được bố trí một con BOSS, đánh bại chúng không chỉ được trang bị mà còn có thể là đạo cụ nhân dân tệ trong Thương Thành, vì thế từ trước tới giờ, người chơi vẫn thích chiếm một vị trí và ngồi đợi. Thời gian cập nhật BOSS lại chậm nên thường thấy người chơi đến phục kích từ rất sớm. Do đó, có vô cùng nhiều người muốn tranh cướp BOSS, không thể tránh được việc PK ác ý, hồi đẳng cấp của Thiên Trương còn thấp, mỗi lần cô chờ BOSS đều bị người ta đánh ngã. Có lúc cô vất vả lắm mới đánh được cho cột máu của BOSS biến thành màu đỏ, cuối cùng lại bị người chơi đẳng cấp cao hơn giết chết, cướp BOSS của cô, cô chỉ còn biết nhìn thành quả cả ngày tan thành mây khói. Mỗi lần nhớ lại nhưng chuyện xưa bi thảm này, Bạch Thiên Trương không hiểu sao vẫn cảm thấy chua xót, thê lương.

Nhưng bây giờ không còn giống ngày xưa, Bạch Thiên Trương nhếch môi cười sung sướng, cô đã có chỗ dựa, có một ông chồng đại thần rất oai phong. Bạch Thiên Trương đi đánh BOSS cấp 40, BOSS cấp 100 thì cần có tổ đội mới đánh được, một mình cô chỉ có thể đi hành hạ mấy con BOSS đẳng cấp kém đáng thương.

Tại một ngóc ngách không có người chơi phục kích, Bạch Thiên Trương thoải mái xuống ngựa, bắt đầu ngồi xuống. Chờ chưa được bao lâu, trên bản đồ xuất hiện một điểm màu lục đại diện cho người chơi, dần dần di chuyển về hướng này. Đến khi người này xuất hiện trước mặt, cô sửng sốt. Đát Kỷ Quyến Rũ, Pháp sư cấp 102 ngồi trên lưng thú Thủy Vân màu tím, từ trên cao nhìn xuống Bạch Thiên Trương.

Bạch Thiên Trương 囧, chờ BOSS mà lại thành ra chờ kẻ thù à. Đát Kỷ Quyến Rũ chính là em gái trong thị tộc đã xúi huynh trưởng đá cô ra khỏi tộc, cũng chính là tên đầu sỏ khiến cho quá khứ của cô trong trò chơi là một kiếp sống mưa máu gió tanh, ầm ầm dậy sóng.

Đát Kỷ Quyến Rũ ngồi trên ngựa không nhúc nhích, Bạch Thiên Trương theo nguyên tắc địch bất động ta bất động, cũng ngồi im, nhưng âm thầm nâng cao cảnh giác.

Hai bên căng thẳng hồi lâu, Đát Kỷ Quyến Rũ đột nhiên xuống ngựa, mở thần đạo, tăng thêm trạng thái bảo vệ cho bản thân. Trong nháy mắt, Bạch Thiên Trương cũng nhanh tay mở ma đạo, triệu hồi thú địa ngục, Toàn Cơ Ảnh và chiến hồn Mèo Xiêm La, toàn thân ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Quả nhiên, Đát Kỷ Quyến Rũ bắt đầu tạo ra thác nước băng liên hoàn, đó là kĩ năng tấn công chí mạng của Pháp sư, người chơi nào lượng máu hơi thấp một chút, chỉ cần bị một chiêu này cũng sẽ quỵ. Bạch Thiên Trương mỉm cười, trước đó cô đã mở Hình Thương, chuyển bộ phận tiếp nhận tấn công của mình lên người thú địa ngục, mà thú địa ngục đã được cô tăng thêm thuộc tính hoàn trả, tất cả những tổn thương trên người sẽ bị đẩy ngược trở lại cho Đát Kỷ Quyến Rũ, vì thế cột máu của Bạch Thiên Trương dù xuống đến màu vàng nhưng vẫn trụ được, còn cột máu của Đát Kỷ Quyến Rũ cũng bị sụt rất nhiều. Bạch Thiên Trương nhân lúc kĩ năng công kích của đối phương đang vào thời gian nghỉ (cool down), trước tiên xác định vị trí Đát Kỷ Quyến Rũ, tung ra kĩ năng cuồng loạn, có thể nhìn thấy thắng lợi trong tầm tay.

Nhưng nhìn thấy thì nhìn thấy, chưa thực sự nắm bắt được. Lúc đó anh hùng vô cùng kịp thời đến cứu mỹ nhân, nhưng không phải cứu Bạch Thiên Trương, mà là Đát Kỷ Quyến Rũ. Cột máu của Đát Kỷ Quyến Rũ chỉ còn chút ít cuối cùng, đột nhiên tăng lên mãnh liệt như kỳ tích, Bạch Thiên Trương nhìn Mục sư vừa tiếp máu cho cô ta, âm thầm ngửa mặt lên trời rủa một tiếng.

Mục sư kia chính là chồng của Đát Kỷ Quyến Rũ, Trụ Vương Hoang Đường. Lần đầu tiên Bạch Thiên Trương nhìn thấy cái tên này cảm thấy thật sự hết cách, một người là Trụ Vương Hoang Đường, một người là Đát Kỷ Quyến Rũ, hai người này không kết làm phu thê thì cô cũng đến nước đấm ngực dậm chân. Hóa ra lúc nãy Đát Kỷ Quyến Rũ ngồi bất động trên ngựa chính là sợ một mình đánh không lại, đi gọi người giúp đỡ. Mục sư dùng ma đạo tàng hình đến sát gần cô đánh lén, Pháp sư thì đánh ở phía xa, Bạch Thiên Trương một lần nữa hoa lệ nằm ngay đơ nơi đồng không mông quạnh, lần này không thể không bạo phát, cô nghẹn ngào nhìn trang bị cao cấp bị nổ tung, chính là của Vũ Thoa Phong Lạp tặng cô.

Trước kia Bạch Thiên Trương hết sức nhẫn nhịn việc gia tộc Muội Muội đuổi giết, chuyện bị Đát Kỷ Quyến Rũ vu oan cũng cười cười cho qua, cũng hiểu sự việc càng dây dưa càng lớn, cảm thấy trong trò chơi không cần phải quá tích cực. Thế nhưng tượng đất cũng có tính khí của đất, bị bắt nạt, sỉ nhục đến mức này, cuối cùng Bạch Thiên Trương đã nổi giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.