Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 23



Sắp tới giao thừa, Bạch Thiên Trương cũng không có việc gì, ngày ngày lôi kéo Thư Nhất Nhuận trong trò chơi chết sứt đầu mẻ trán. Trong khoảng thời gian này, tình cảm giữa cô và Ngôn Mạch có thể nói là tiến triển với tốc độ thần thánh, người ta thường xuyên nhìn thấy Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, Vũ Thoa Phong Lạp, ở giữa còn kẹp một Phong Vũ Trung Tạc Bài Cốt, một nhà ba người kì lạ vô cùng hòa thuận, ngọt ngào đi đánh quái.

Còn có việc lớn gì nữa, chính là Uống Rượu Bên Khe Suối đã lên đến cấp 119. Bảng xếp hạng PK của Viêm Hoàng Kỳ Tích mỗi tháng lại đổi mới một lần, hôm ấy khi Bạch Thiên Trương bất thình lình nhìn thấy tên Uống Rượu Bên Khe Suối ở đó, bỗng dưng sinh ra một loại tình cảm vừa vui lại vừa buồn giống như nhà có con gái đi lấy chồng. Vui vì thấy đồ đệ bé nhỏ đã không còn thua kém, buồn là vì Uống Rượu Bên Khe Suối đã không còn thua kém, hoàn toàn che lấp hết hào quang của cô.

Cô nhớ tới chuyện Vũ Thoa Phong Lạp nói thị tộc cần tuyển người, thuận miệng nhắc: “Đồ đệ à, hay là cậu tới thị tộc chúng tôi đi? Trong đây tốt lắm.”

Bùi Lăng Sơ ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt khẽ dao động, sau đó nói: “Được.”

Bạch Thiên Trương không ngờ cậu ta đồng ý nhanh như vậy, hơn nữa lúc đang nói chuyện quên mất cô chỉ là nhân vật nhỏ bé trong tộc, lúc kịp nhận ra thì đã ấn cho thêm Uống Rượu Bên Khe Suối vào tộc rồi.

[Thị tộc] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Người mới tới!

[Thị tộc] Cách Thức Hóa: Thiên Trương, đây là đồ đệ của em à?

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Đúng vậy. Phó tộc trưởng có cần phải kiểm tra PK không?

[Thị tộc] Cách Thức Hóa: Không cần, cậu ta đứng thứ sáu trên bảng PK mà.

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Đúng vậy, đồ đệ của em lợi hại không? Đây chính là thầy giỏi trò giỏi!! Ha ha!

[Thị tộc] Thần Chơi Đêm: Mắt như sao, Thiên Trương, đồ đệ của chị có thể cho em nhúng chàm không?

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Biến! Đồ đệ. Lại đây, đến chào hỏi mọi người!

[Thị tộc] Uống Rượu Bên Khe Suối: Chào mọi người, tôi là Uống Rượu Bên Khe Suối, Pháp sư cấp 119, thần đạo cấp 75, nhờ mọi người chỉ giáo nhiều hơn.

[Thị tộc] Phong Nguyệt Vô Yên: Oa! Người mới này tôi thích! Đúng hình tượng tôi thích nha!

[Thị tộc] Thấy Chết Không Cứu: Bà xã, sao em lại nói chuyện kiểu đó? Còn nữa, anh mới là ông xã của em! Sao em có thể thèm thuồng đàn ông khác ở trước mặt anh hả!

[Thị tộc] Phong Nguyệt Vô Yên: Đi chết đi! Ai là bà xã của anh! Tôi vẫn còn độc thân! Uống Rượu Bên Khe Suối, đừng nghe Thấy Chết Không Cứu nói lung tung, sự việc không phải như vậy!

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: … Đồ đệ, không cần để ý tới bọn họ.

[Thị tộc] Hoa Mai Tàn Khốc: Chị dâu, chị giữ gìn đồ đệ như thế, coi chừng lão đại ăn giấm chua. Đàn ông đã ghen là không còn lý trí đâu!

[Thị tộc] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: …

Thư Nhất Nhuận đỏ mắt, đong đưa Bạch Thiên Trương để cho cô đi cửa sau vào Thượng Thiện Nhược Thủy. Bạch Thiên Trương bị năn nỉ đến chết đi sống lại, nhưng vì không có Ngôn Mạch ở đó nên cô phải mặt dày đi tìm Cách Thức Hóa thương lượng. Cách Thức Hóa nghe xong, choáng váng chóng cả mặt, Thiên Trương than thở đứa nhỏ này chất phác trung thực, nói cái gì mà bất đắc dĩ mới tìm anh để thương lượng, bảo là dù gì Thiên Sứ Khát Máu cũng cấp 100, cho vào thị tộc cũng không sao, sau này có thể từ từ luyện cấp mà. Vì vậy Thiên Sứ Khát Máu công khai có ô dù là quan hệ em gái của phu nhân tộc trưởng, trà trộn vào Thượng Thiện Nhược Thủy bắt đầu tàn phá những người chơi là nam.

Ngoài Uống Rượu Bên Khe Suối và Thiên Sứ Khát Máu gia nhập Thượng Thiện Nhược Thủy, Danh Nhân Đường cũng kết nạp thêm nhiều người mới. Bạch Thiên Trương để ý, Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên đã lên đến cấp 110, cũng gia nhập Danh Nhân Đường.

Thời gian ngày ngày mồm năm miệng mười kiên trì đùa giỡn Cách Thức Hóa cùng Thư Nhất Nhuận cũng đã trôi qua. Tiếp đó đã đến giao thừa.

Hôm giao thừa, trong Viêm Hoàng Kỳ Tích đột nhiên có hoạt động, nhưng Thư Nhất Nhuận và Bạch Thiên Trương vẫn ngoan ngoãn không vào trò chơi, cùng làm sủi cảo với cha Bạch mẹ Bạch, cha Thư mẹ Thư. Sủi cảo của Thư Nhất Nhuận vỏ thì dày nhân thì nhiều, nhân bánh bị tòi cả ra ngoài vỏ, sủi cảo của Bạch Thiên Trương thì vô vị, vỏ bánh in đầy dấu móng tay, để lên bàn nhìn rất không ổn. Mẹ Bạch liếc nhìn hai chị em, chán ghét xua tay, đuổi các cô như đuổi ruồi.

Thư Nhất Nhuận hưng phấn chạy đi mở máy tính. Bạch Thiên Trương cảm thấy thật sự nhàm chán, lại không muốn ngồi máy tính, vì vậy quyết định ra ngoài mua pháo hoa. Nháy mắt vừa bước ra ngoài, cô nhận ra mình thật não tàn, ngoài đường ba mươi Tết vô cùng vắng vẻ, đa số cửa hàng đều đã đóng cửa, chắc hẳn tất cả mọi người đều về nhà ngồi quanh bếp lò xuýt xoa, vừa chơi mạt chược vừa cắn hạt dưa, ở đâu ra có pháo hoa bán chứ.

Ngôn Mạch đã từng đánh giá qua tư duy của Bạch Thiên Trương cho Đỗ Khanh Cách nghe: “Thiên Trương nhất định rất có bản lĩnh, trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan hay do dự, cô ấy sẽ có biện pháp làm cho bản thân cảm thấy yên tâm thoải mái, hơn nữa luôn tin tưởng rằng sự việc sẽ phát triển theo hướng tích cực.” Khi đó, Đỗ Khanh Cách yên lặng suy ngẫm những lời này rất lâu, hỏi: “Ý cậu là muốn khen ngợi hay có nghĩa xấu?” Ngôn Mạch nhún vai: “Tôi cũng không biết.”

Lời nói của Ngôn đại thần chính là chân lí, là châm ngôn. Đường đến đại não của Bạch Thiên Trương vẫn còn rất dài, cho nên Tiểu Bạch vẫn tin tưởng rằng thành phố H lớn như vậy, nhất định vẫn còn một cửa hàng pháo hoa chưa đóng cửa, hơn nữa vắng vẻ có khi còn được giảm giá!

Có đôi khi vận mệnh rất thần kì như vậy, cho nên tại một ngóc ngách trong ngõ hẻm, quả nhiên có một cửa hàng như thế tồn tại. Ông chủ đang ngồi bắt chéo hai chân, xem tiết mục tiểu phẩm cuối năm kinh điển bao năm như một. Đôi giày cũ lắc lư trước màn hình TV, ông chủ cười lớn, cười đến nỗi cả người ngả nghiêng mất trật tự. Bạch Thiên Trương đầu đầy vạch đen gọi ông chủ, ông chủ tùy tiện rút một gói pháo hoa dưới đáy tủ đưa cho cô, cười toe toét lộ ra mấy chiếc răng vàng: “Đây, mua một tặng một, mười tệ sáu.”

“Ồ, rẻ thế ạ.”

Ông chủ hào sảng phất tay: “Không có gì, tôi không lỗ, không thiếu tiền.”

Bạch Thiên Trương cầm một đống pháo hoa, mặt mày hớn hở như đang cầm hoa hồng. Trên đường về còn cố ý đi một vòng vào công viên. Vì vậy sau nhiều ngày, tại một nơi hoang vu vắng vẻ không phân chim trong công viên, trong tình huống Bạch Thiên Trương đang cầm một đống pháo hoa đầy màu sắc, cô đã gặp chàng trai như ngọc.

Cậu ta ngồi trên một chiếc ghế đá, không mặc đồng phục mà là một chiếc áo khoác màu xám, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc, nhưng cậu ta không hút, chỉ nhìn điếu thuốc chậm rãi cháy hết, tích thành một đoạn tàn thuốc dài, sau đó rơi xuống – một cảnh đẹp đến mê hồn.

Bạch Thiên Trương lặng lẽ nín thở, chuẩn bị phất tay áo biến đi không dấu vết như một làn khói, đột nhiên chàng trai như ngọc mở miệng, giọng nói của cậu ta cũng giống như ngọc, trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Chờ đã?”

Bạch Thiên Trương càng hoảng sợ, có tật giật mình, hay là cậu ta đã biết mình bị rình trộm suốt thời gian qua? Cô nở một nụ cười dịu dàng đáng yêu: “Hở, gọi tôi phải không? Gì vậy?”

“Có thể cho tôi mấy thanh pháo hoa của cô được không?”

? Tiểu Bạch bị sự cố này làm cho mờ mịt, lúc kịp phản ứng thì vội vàng “À” một tiếng, lấy ra mấy thanh đưa cho cậu ta. Chàng trai như ngọc lấy từ trong túi quần một chiếc bật lửa, đốt pháo hoa, khẽ vung vẩy giống như đứa trẻ, ngọn lửa nhỏ lóe sáng, xì xì bùng cháy, thật vui, thế nhưng biểu lộ trên mặt cậu ta lại rất cô đơn.

Bạch Thiên Trương ngây ngốc nhìn chàng trai như ngọc đốt xong pháo hoa, sau đó phóng khoáng phủi mông bỏ đi, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn cô. Bạch Thiên Trương đau khổ, nhưng rất nhanh, sự việc còn đau khổ hơn đã xảy ra – bác gái bảo vệ ống tay áo đeo băng đỏ đã hoa hoa lệ lệ giá lâm!

Bạch Thiên Trương thật sự muốn tìm một chỗ để kết liễu luôn cho xong. Bác gái nhìn mặt đất đầy mảnh pháo hoa vụn, mặt nhăn nhó, dữ tợn chỉ tay: “Cô có biết trong nội thành không được phép đốt pháo hoa hay không? Hả?! Có biết hay không?”

Bạch Thiên Trương mắt hai hàng lệ, ngửa mặt lên trời: “Bác ơi, không phải cháu đốt, thật đấy!”

“Trên tay cô vẫn còn cầm một đống đây này, không phải cô đốt thì là ai đốt? Đây là công viên! Làm người phải biết đạo đức nơi công cộng cô rõ chưa? Hả?! Cô có biết không? Thôi, cô cũng đừng nên nói dối, phạt năm mươi tệ, trời đất ơi, trời lạnh thế này, cô không ở nhà lại ra ngoài phạm tội làm cái gì!”

Phạm tội? Bạch Thiên Trương căm hận đấm ngực, cháu cũng muốn biết cháu làm cái gì nên tội đây!

Có câu lời vàng ngọc bi thương đau đớn lòng. Vì vậy sau khi mò túi quần gom góp đủ năm mươi tệ nộp cho bác gái, Bạch Thiên Trương hoàn toàn tuyệt vọng, nản lòng cầm chặt pháo hoa lê từng bước về nhà, vừa đi vừa nghĩ xem làm thế nào để móc được tiền lì xì từ túi ba mẹ.

Buổi tối, một nhà bốn người vây quanh trước ti vi chuẩn bị xem tiết mục cuối năm. Thư Nhất Nhuận và Bạch Thiên Trương bận bịu gửi tin nhắn chúc năm mới rồi lại trả lời tin nhắn, tin nhắn của Dư San đơn giản chỉ là nhiều chuyện, nghe ngóng tiến triển giữa cô và Ngôn Mạch, tin nhắn của Mễ Nhan Nhan lại rất quái lạ: “Thiên Trương, tớ chết rồi. Cậu đừng nhớ đến tớ nữa.”

Khóe miệng Bạch Thiên Trương giật giật, đêm giao thừa, con nhóc này bị trúng gió à: “Vớ vẩn, nói chuyện tử tế đi! Làm sao?”

“Tớ bị trường sắp xếp đến phòng thiết kế của Phong Khuynh thực tập.”

“Thế không tốt à? Không phải cậu sống chết tôn thờ Phong Khuynh sao?”

“Chết mất, cậu chả biết gì cả, tớ tưởng được gặp Ngôn tổng, không ngờ lãnh đạo trực tiếp của tớ lại là một người phụ nữ tên là Cố Niên! Cô ta khủng bố lắm cậu biết không? Ngày nào cũng chèn ép tớ, thật sự sống không bằng chết…” Mễ Nhan Nhan chưa biết quan hệ giữa Thiên Trương và Ngôn Mạch, vì vậy mang tất cả những việc ác độc xảo trá của Cố Niên kể hết cho Bạch Thiên Trương.

Bạch Thiên Trương nghe xong, theo khách quan cảm thấy Mễ Nhan Nhan cũng không sai, cái cô Cố Niên kia thật sự hơi khó hầu hạ. Nhưng nếu là phòng thiết kế, phải do Ngôn Mạch quản lí chứ, cô nghĩ vậy, vừa gọi điện cho Ngôn Mạch vừa cười mờ ám, điện thoại kết nối, giọng nói của Ngôn Mạch vẫn vang lên như thế: “Thiên Trương! Có chuyện gì thế?”

Bạch Thiên Trương 囧, chẳng lẽ không có việc gì thì không thể gọi điện cho anh?

“Không có gì, giao thừa rồi, chúc mừng năm mới!”

“À, em cũng thế.” Yên lặng thật lâu, lại nói: “Anh rất nhớ em.”

Trái tim yếu mềm của Bạch Thiên Trương khẽ dao động: “Em cũng thế. Đúng rồi Ngôn Mạch, trong bộ phận thiết kế của anh có phải có một người tên là Cố Niên không?”

Tay Ngôn Mạch đang cầm điện thoại thoáng run rẩy, anh còn chưa kịp nói về Cố Niên với Thiên Trương, nếu như Thiên Trương biết được về Cố Niên từ miệng người khác… Hai mươi lăm năm qua anh chưa từng bối rối như lúc này, gắng gượng ổn định tâm tình, hỏi: “Ừ có. Sao thế?”

“À, ừm, bạn học của em thực tập dưới quyền cô ấy, tên là Mễ Nhan Nhan. Hình như nghe cô ấy nói, Cố tiểu thư rất vô lý, đương nhiên, chưa chắc lời cô ấy nói đã là thật. Ừm, ý em là, nếu như anh về phòng thiết kế, có thể để ý một chút được không…”

Ngôn Mạch trước tiên thở dài một hơi, sau đó nói: “Được, khi nào qua anh sẽ để ý.”

Hai người chấm dứt cuộc điện thoại, Ngôn Mạch cầm chìa khóa xe đang định đi. Tiếng chuông cửa vang lên.

Cố Niên đẩy xe đồ ăn, cười dịu dàng đứng trước cửa: “Ngôn Mạch.”

Ngôn Mạch nhìn đủ loại đồ ăn trên xe, nháy mắt hiểu ra ý đồ của Cố Niên, anh nở nụ cười có lỗi: “Thật xin lỗi, Cố Niên. Anh có việc ra ngoài, không thể ăn cơm cùng em.”

Cố Niên rất thất vọng: “Bác trai bác gái đều ở nước ngoài, em nghĩ một mình anh chắc rất cô đơn nên mới muốn đến đây ăn cùng anh bữa cơm tất niên.”

Ngôn Mạch áy náy, vừa định đi đột nhiên nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, Cố Niên, nhân viên của em có thực tập sinh nào tên là Mễ Nhan Nhan không?”

Cố Niên khó hiểu trước tốc độ chuyển chủ đề của Ngôn Mạch: “Có. Sao vậy?”

“Không sao cả. Anh hi vọng em rộng rãi với cô ấy một chút, thực tập sinh dù sao vẫn còn non nớt, em nên thông cảm nhiều hơn, đừng gây khó dễ cho cô ấy.”

Cố Niên sửng sốt, tiếp đó nở nụ cười: “Em biết rồi. Mễ Nhan Nhan là bạn học của cô gái kia sao?”

Không đợi Ngôn Mạch trả lời, cô đột nhiên kích động: “Ngôn Mạch! Em nghĩ anh chỉ chơi đùa, chẳng lẽ anh thật lòng sao? Anh đừng quên, em mới là người được bác trai bác gái tán thành!”

Nụ cười của Ngôn Mạch lạnh đi, hơi thở cũng lạnh lẽo, anh cau mày nói: “Cố Niên, anh nghĩ trước kia anh đã nói rất rõ ràng. Nếu thái độ mơ hồ trước đây của anh khiến em có hi vọng, thì anh rất xin lỗi.” Anh nhìn cô vừa chân thành vừa lạnh lùng, “Nếu có việc gì để anh có thể đền bù cho em, anh sẽ cố hết sức. Thế nhưng không bao gồm tình cảm của anh. Ba mẹ bên kia, anh sẽ nói chuyện với họ, bởi vì anh yêu Thiên Trương, cho nên anh không muốn để cô ấy phải có bất kì gánh nặng hay áp lực nào hết. Cô ấy là của riêng anh, anh cũng là của riêng cô ấy.”

Cố Niên tuyệt vọng nhìn nét mặt dịu dàng của Ngôn Mạch khi nhắc đến Thiên Trương, hóa ra Ngôn Mạch cũng có lúc dịu dàng như thế, cũng sẽ biết nói những lời yêu thương ngọt ngào, thế nhưng đối tượng, lại không phải là cô.

“Phòng đến trưa mai mới trả. Hôm nay em có thể ngủ ở đây một đêm, rất xin lỗi, Cố Niên.”

Ngôn Mạch đi rồi, Cố Niên bình tĩnh nhìn bóng lưng anh biến mất, sau đó cầm điện thoại bấm một dãy số. Không lâu sau, một cậu con trai trẻ tuổi xuất hiện trước cửa phòng: “Chị Niên, gọi em gấp vậy có chuyện gì thế?”

Cố Niên chỉ máy tính trong phòng khách sạn: “Chị muốn em giúp chị phá mật mã của tài khoản đã từng chơi Viêm Hoàng Kỳ Tích trên máy này.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.