Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 24



Mấy người nhà họ Bạch ăn xong bữa cơm tất niên, tất cả cùng ngồi quanh ti vi xem chương trình cuối năm.

Thư Nhất Nhuận vừa cắn hạt dưa tanh tách, vừa chỉ trỏ sôi nổi: “Mẹ ơi, tên Phùng Củng kia sao ăn mặc giống quả ớt vậy, buồn cười quá.” “Ha ha, Bạch Thiên Trương, nhìn thấy mức độ ăn ý của Thái Minh và Quách Đạt chưa, thật sự giống chị với Ngôn Mạch nha!”

Bạch Thiên Trương tung qua một chưởng, Thư Nhất Nhuận giác ngộ: “Em sai rồi, Quách Đạt sao có thể so sánh với Ngôn Mạch.”

Mẹ Bạch hai mắt phát sáng: “Ngôn Mạch là ai?”

Thư Nhất Nhuận thuận miệng nói tuột ra: “Đàn ông của chị Thiên Trương.”

Lời này vừa nói ra, nụ cười kinh hãi của bà có thể so sánh với Phù Dung tỷ tỷ, ba Bạch đang cúi đầu cắn dưa hấu, nghe thấy câu này răng cũng rắc một tiếng… Khẽ dùng lực, vỏ dưa hấu bay thẳng tới mặt mẹ Bạch, dán sát vào.

Vẻ mặt mẹ Bạch dữ tợn, trông giống như oan hồn nhập vào, âm trầm nhìn xoáy vào Bạch Thiên Trương: “Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

Bạch Thiên Trương căm hận liếc nhìn Thư Nhất Nhuận, một khoảng im lặng.

Giữa khoảng lặng im đó, tiếng chuông điện thoại của Bạch Thiên Trương vang lên. Cô nước mắt lưng tròng, thần linh vẫn còn quan tâm đến cô, vị thiên sứ này làm việc thật tốt! Cô bắt lấy điện thoại như vớ được ân nhân cứu mạng, chân chó cười cười nịnh nọt, nói với mẹ Bạch: “Mẹ, con ra ngoài nghe điện thoại.”

Sau đó cô cúi đầu nhìn, lòng chợt lạnh lẽo. Thần linh đúng là quan tâm tới cô thật, có điều không phải thiên sứ, mà là sứ giả gây chuyện Ngôn Mạch.

Bạch Thiên Trương run rẩy nhận điện thoại: “Ngôn Mạch…”

“Thiên Trương, anh đang ở dưới lầu nhà em.”

“Hả, gì? Á!!” Bạch Thiên Trương hét lên một tiếng lạc giọng, sau đó bổ nhào vào phòng, nhìn qua cửa sổ.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ thật sự có một bóng dáng cao gầy, nghe thấy âm thanh mở cửa, người đó ngẩng đầu lên, vẫy tay về phía này. Nhà Bạch Thiên Trương ở trên lầu hai, vì thế độ cao vẫn rất thấp. Cô cúp điện thoại, ngạc nhiên hỏi Ngôn Mạch: “Sao anh lại đến đây?”

Vẻ mặt Ngôn Mạch trong bóng đêm nhìn không rõ lắm, chỉ nghe được tiếng cười trầm thấp: “Cố ý đến gặp em. Muốn tặng em quà mừng năm mới.”

Bạch Thiên Trương kích động, trái tim run rẩy vui vẻ động lòng, bỏ quên luôn mẹ đang chờ ở ngoài. Cô ngượng ngùng ôm tấm rèm cửa sổ, vô cùng thẹn thùng nói: “Ngôn Mạch, chúng ta có giống Romeo và Juliet không, một người trên lầu một người ở dưới, hẹn hò dưới đêm trăng…”

“Con không nên sỉ nhục Juliet biết không? Cái con nhóc này, lại còn Juliet!”

Bạch Thiên Trương mặt đầy sát khí quay đầu lại: “Nói gì hả!... Mẹ, lời của ngài đúng là lời vàng ngọc!”

Mẹ Bạch đẩy Bạch Thiên Trương ra, Ngôn Mạch chỉ thấy trên cửa sổ, bóng cô vụt qua một cái, sau đó một khuôn mặt tươi cười vô cùng hiền lành xuất hiện: “Ngôn Mạch, chà, gọi là Ngôn Mạch phải không? Thiên Trương nhà chúng tôi thật không hiểu chuyện, sao lại để cậu đứng dưới lầu thế kia, mau, nhanh lên lầu đi, trời đất, mùa đông ngoài trời lạnh lắm, đứng đó sẽ bị chết cóng mất!”

Bạch Thiên Trương ngây ngốc nhìn mẹ cô trở mặt y như diễn kinh kịch, sau đó cô bị mẹ Bạch, lúc này đã khôi phục gương mặt mẹ kế, đạp một cước ra ngoài: “Còn đứng ngây ra đấy? Không mau đi xuống đón!”

Bạch Thiên Trương vẫn còn đang sững sờ, Thư Nhuận đã đi đến, mang theo dáng vẻ tươi cười lâu rồi không được ăn đòn: “Bạch Thiên Trương, chị phải cảm ơn em đấy. Chị có thấy lúc em nhắc đến Ngôn Mạch với bác, bác thõa mãn đến mức nào không! Ôi ôi!”

Bạch Thiên Trương đột nhiên nghĩ đến bốn chữ: thiên lôi cuồn cuộn.

Ngôn Mạch cũng không ngờ chuyện sẽ phát triển thành tình huống này, nhưng dù sao Ngôn đại thần vẫn là Ngôn đại thần, kịp phản ứng rất nhanh. Cười mỉm đi theo Thiên Trương vừa bị đạp xuống lên lầu.

Mẹ Bạch cha Bạch, mẹ Thư cha Thư, còn có Thư Nhất Nhuận đứng xếp hàng ở cửa nghênh đón. Ngôn Mạch và Thiên Trương vừa lên tới nơi, hai con mắt của mẹ Bạch đã tỏa ánh hào quang muôn dặm, nhiệt tình mời Ngôn Mạch vào nhà, ân cần hỏi han, đã thế còn tiện tay đóng cửa, làm cho Bạch Thiên Trương đang ngồi xổm trước cửa cởi giày bị đập mặt xuống đất.

Lúc này mẹ Bạch mới như nhìn thấy Bạch Thiên Trương: “Ô? Hóa ra là con à, có bị đập đầu không? Không đập đầu thì đứng dậy, còn nghiêng ngả cái gì, đi pha trà cho Ngôn Mạch đi.”

Ngôn Mạch quay đầu lại nhìn Bạch Thiên Trương, chớp chớp hai hàng mi dài, cười đắc ý, lúc quay lại nhìn mẹ Bạch thì đã là dáng vẻ tươi cười vô cùng ngây thơ hiền lành. Bạch Thiên Trương nổi giận, đi pha trà dưới ánh mắt cảm thông của Thư Nhất Nhuận, pha trà pha trà, pha một ly trà Diệp Mạt Tử cho anh uống!

Bạch Thiên Trương bưng một ly trà Diệp Mạt Tử đi ra, trong phòng khách, mọi người đang vây quanh Ngôn Mạch hỏi han như sao vây quanh trăng.

Mẹ Bạch nhìn ánh mắt hiền lành của Ngôn Mạch khẽ dao động khi nhìn Bạch Thiên Trương, bà hỏi: “Ngôn Mạch à, cậu nhìn cậu xem, nếu là bạn trai của Thiên Trương, thì phải quang minh chính đại đến gặp tôi với bác trai cậu, sao phải như ăn trộm đứng ngoài trời lạnh làm gì.”

Ngôn Mạch cười: “Vốn cháu cũng nghĩ như vậy, cần phải đến gặp mặt hai bác trước. Nhưng Thiên Trương nói bây giờ vẫn chưa thích hợp, cháu cũng sợ quấy rầy bác và bác trai, cũng nghĩ Thiên Trương có vẻ ngại, cho nên mới chưa tới.”

Mẹ Bạch quay đầu lườm Bạch Thiên Trương: “Con bé này, con nhìn Ngôn Mạch đi, suy nghĩ nhiều cho con như thế, con còn che giấu, người ta nói cây chổi rách cũng phải được trân trọng, huống chi nó lại chẳng phải chổi đã quét qua!”

Bạch Thiên Trương trầm mặc, coi như sự chống cự cuối cùng. Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vui mừng. Đến khi mẹ Bạch biết buổi tối Ngôn Mạch ở khách sạn, bà hào sảng lên tiếng: “Còn ở khách sạn làm gì, nếu cậu không chê thì cứ ở lại nhà chúng tôi!”

Ngôn Mạch cười tươi như gió xuân: “Được ạ, vậy thì làm phiền gia đình ta rồi.”

Mẹ Bạch vừa khách khí mời chào, vừa xuống bếp nói là muốn lấy sủi cảo cho Ngôn Mạch ăn. Cha Bạch cũng đi vào theo, nhíu mày: “Bà à, để cậu ta ở lại không hay lắm, cậu ta với Thiên Trương đã xác định gì đâu? Tôi xem gia đình cậu ta thế kia, sợ Thiên Trương không ứng phó nổi…”

Mẹ Bạch xách dao thái rau, cha Bạch liền im miệng. Mẹ Bạch vung vẩy con dao, nói: “Có gì không hay, hả?! Thằng bé Ngôn Mạch này tôi thấy không tệ, con gái ông cũng không phải ông không biết, chẳng có chí lớn, không có tinh thần cầu tiến, vất vả lắm mới tìm được người có điều kiện không tệ, ông còn muốn gì, ông còn muốn gì hả?!”

Thư Nhất Nhuận đứng nghe ngoài cửa bếp, cảm thán: Bác trai, ngài có đúng là luật sư không vậy?

Mẹ Bạch bưng sủi cảo ra, bên ngoài nhiều quần chúng phức tạp, liền bảo Thiên Trương đưa Ngôn Mạch lên phòng ngồi ăn, nhân tiện bồi dưỡng bồi dưỡng tình cảm.

Bạch Thiên Trương bê bát sủi cảo, dẫn Ngôn Mạch vào phòng riêng, đóng cửa lại, ngoài cười nhưng trong không cười: “Ngôn Thiếu, có phải ngài đang rất đắc chí không? Vậy bây giờ có cần tôi phải đút cho ngài ăn không?”

Ngôn Mạch duỗi cánh tay dài, kéo Thiên Trương vào lòng mình, anh cười hì hì bên tai cô, nói: “Thiên Trương, vẫn còn giận à?”

Tai Bạch Thiên Trương đỏ bừng, toàn thân khẽ run rẩy. Cô giãy ra khỏi lòng anh: “Không có. Được rồi, anh mau ăn sủi cảo đi, không có mẹ lại mắng em.”

Ngôn Mạch nghe lời ngồi xuống ăn, anh gẩy gẩy vài cái, dùng đũa kẹp một miếng sủi cảo chỉ có vỏ không: “Thiên Trương, sủi cảo này ai làm vậy? Không có nhân thịt.”

Bạch Thiên Trương nổi giận: “Em làm! Anh có ý kiến à?”

Ngôn Mạch nhún vai: “Không có ý kiến. Là em làm thì đúng rồi.”

Bạch Thiên Trương tò mò: “Tại sao là em làm thì đúng rồi?”

Ánh mắt Ngôn đại thần vô cùng thuần khiết liếc qua người Bạch Thiên Trương, sau đó nói: “Bởi vì đều không có nhân giống nhau.”

Ầm! Một tiếng sấm vang lên từ phía chân trời. Bạch Thiên Trương phẫn nộ: “Làm sao anh biết em không có!”

Ngôn Mạch vẫn cười rất trong sáng: “Anh đã thấy nội y của em, là A nhỉ?” Ngữ khí nhẹ nhõm tự nhiên, giống như đang cầm một con gà ở chợ nói: “Con này năm cân nhỉ?”

Bạch Thiên Trương đột nhiên nhớ tới lần Ngôn Mạch đến phòng ngủ của cô, lúc ấy ở trên ghế có một đống đồ lót, cô đã lập tức ném lên giường trên rồi, còn nghĩ rằng Ngôn Mạch không phát hiện ra. Không ngờ tên này không chỉ nhìn thấy, còn cố ý giấu diếm lâu như vậy!

Cô run rẩy chỉ vào Ngôn Mạch: “Anh là Ngôn Mạch? Anh thật sự là Ngôn Mạch? Không phải đóng giả chứ?”

Ngôn đại thần nở nụ cười: “Anh đương nhiên là Ngôn Mạch. Anh biết rõ một cô gái tên là Bạch Thiên Trương, cô ấy thích ăn điểm tâm là bánh bao trứng và sữa đậu nành; bữa trưa thích nhất là đến lấy đồ ăn ở cửa số bảy trong căng-tin, bởi vì cô ấy rất thân với bác gái ở đó, lúc nào cũng lấy cho cô nhiều đồ ăn hơn; cuối tuần sẽ ở trong phòng ngủ không ra khỏi cửa, nhờ bạn cùng phòng mua hộ cô ấy miến thịt bò của hàng ông lão cạnh cổng trường, hoặc sẽ ăn mì ăn liền trong phòng, còn thích nhất mì ăn liền của Đại Trù Nghệ; cô ấy để ý một con thỏ lông nhung trong cửa hàng Thiên Sắc đã lâu mà chưa có tiền mua; năm thứ nhất, cô ấy đổ một cốc nước lên giường của bạn cùng phòng; cô ấy thích mà cũng không thích nhất là Mã Triết vẽ xấu ở khóa trên; cô ấy…”

Bạch Thiên Trương nhào tới che miệng Ngôn Mạch, run rẩy nói: “Anh đừng nói nữa, em… Em tin tưởng anh… Em tin tưởng anh cái con khỉ ấy! Ngôn Mạch sẽ không nói năng tùy tiện giống như vậy!”

Ngôn Mạch đen mặt, sau đó nói: “Vô dụng, Thiên Trương, bây giờ em đã nhận ra bộ mặt thật của anh, có hối hận cũng không kịp rồi, em trốn không thoát đâu.”

Bạch Thiên Trương ngoáy ngoáy tai, cảm thấy năm từ kia hình như vô cùng quen thuộc, sau đó nhếch miệng nói: “Em chưa nói là hối hận.”

Hai mắt Ngôn Mạch sáng ngời: “Thiên Trương, đây chính là em nói.” Sau đó lại do dự một lát, anh quyết định nói rõ chuyện Cố Niên với cô: “Thiên Trương, em có thể nghe anh nói chuyện này được không?”

Trong lòng Bạch Thiên Trương chợt lóe sáng như gương. Câu chuyện này nhất định không phải cổ tích đẹp đẽ gì, nếu không phải ân hận khóc lóc thì có thể là chuyện tình xưa đau đớn, tóm lại chắc là những lời nói thật, nhất định sẽ khó nghe.

Ngôn Mạch xem như Bạch Thiên Trương đã đồng ý, bắt đầu nói: “Ngày xưa, có một cậu bé và cô bé…”

“STOP!” Bạch Thiên Trương nói, sau đó vẻ mặt nghiêm túc: “Anh hãy nói thẳng ra anh đã có một đoạn tình với ai, đừng có dùng cậu bé cô bé để thay thế. Em có thể chịu được.”

Ngôn Mạch nhìn ánh mắt cô giống như là tận mắt thấy trên đầu cô có một cái rễ cây dài ra, nhưng anh vẫn khẽ hắng giọng, kể về lịch sử đào hoa tráng lệ của mình.

Bạch Thiên Trương giống như một cha sứ, vừa yêu thương, vừa nghiêm túc nhìn Ngôn Mạch đang sám hối, nghe hết câu cuối cùng, sau đó hỏi: “Hết rồi?”

Ngôn Mạch mờ mịt: “Hết rồi.”

Bạch Thiên Trương thở phào một cái, cô còn tưởng mình sẽ được nghe từng sự kiện lịch phong lưu của Trần Quán Hy, kết quả sau khi nghe xong toàn bộ… Ừm… Thật ra chỉ là hai đứa trẻ con vô tư, chỉ là thanh mai trúc mã, chỉ là như gần như xa, thực ra cũng không có gì quá đáng mà… Ừm, cô cần phải bình tĩnh, thế nhưng sao cô lại giống như đang giận dữ thế này? Tại sao cô lại cảm thấy khắp nơi đều là vị chua vậy?

Ngôn Mạch lo lắng nhìn nét mặt không rõ biểu cảm của Bạch Thiên Trương, luống cuống tay chân phân trần: “Anh với cô ấy không có gì, thật đấy! Thiên Trương, tuy bây giờ Cố Niên đang làm ở bộ phận thiết kế, nhưng giữa bọn anh không hề có dính líu công việc, cho nên bình thường không gặp mặt. Thiên Trương, anh thừa nhận trước kia mình có chút phóng đãng, thế nhưng anh thật sự thích em. Anh chỉ muốn ở bên em, chỉ có duy nhất một mình em anh mới muốn ổn định, anh…” Anh mấp máy môi, ngón tay cong lên xoa nhẹ thái dương, gương mặt anh tuấn đỏ bừng rất khả nghi, “Anh yêu em, Thiên Trương.”

Bạch Thiên Trương bị ba chữ kinh điển cuối cùng hoa lệ đánh bay. Cô nghi ngờ đống pháo hoa vừa mua lúc ban ngày hình như đang nổ ra trong lòng cô, sáng bừng muôn màu rực rỡ, âm thanh lốp bốp vang lên trong lòng, vừa nóng rực lại vừa có chút đau đớn. Hai tay cô chống nạnh, dáng vẻ như ấm trà: “Vậy được, Ngôn Mạch, sau này anh không được lừa dối em, phải đối tốt với em. Quan trọng nhất, sau này toàn bộ thu hoạch nông trường của anh đều phải giao nộp cho em!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.