Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 28



Trên kênh Thế giới, hàng chữ màu đỏ bắt mắt ngay ngắn tràn đầy màn hình: “Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, đệ nhất bảng mỹ nhân! Tên thật Bạch Thiên Trương, sinh viên đại học W khóa 08! Ông đây bỏ một trăm tệ mua một đêm của cô, chấp nhận hay không? Đừng chê ít tiền, gái điếm bị chà đạp N lần rồi thì cũng chỉ đáng chút tiền đó thôi!” Người lên tiếng, chính là “Ông Không Thiếu Tiền” ở tin nhắn trên trang chủ.

Hắn ta nói chưa được vài câu thì bị hệ thống cấm phát ngôn, còn bị đá ra khỏi trò chơi, thế nhưng không bao lâu, hắn đổi một ID khác, tên là “Ông Vẫn Không Thiếu Tiền”, tại tiếp tục làm ầm trên kênh Thế giới, kiểu chữ giống nhau, màu sắc giống nhau, nội dung vẫn vậy.

Trên Thế giới bắt đầu ồn ào, những lời nói bị trôi đi nhanh như gió.

[Thế giới] Ông Vẫn Không Thiếu Tiền: Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, đệ nhất bảng mỹ nhân! Tên thật Bạch Thiên Trương, sinh viên đại học W khóa 08! Ông đây bỏ một trăm tệ mua một đêm của cô, chấp nhận hay không? Đừng chê ít tiền, gái điếm bị chà đạp N lần rồi thì cũng chỉ đáng chút tiền đó thôi!

[Thế giới] Hoa Mai Tàn Khốc: Mẹ nó chứ! Chết tiệt, tên hèn nào thế!

[Thế giới] Thần Chơi Đêm: Loại chuyên đi phỉ báng người khác!

[Thế giới] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Người của Thượng Thiện Nhược Thủy nghe đây, về sau nhìn thấy con chó này lần nào giết lần ấy!

[Thế giới] Động Phòng Bất Bại: Hóa ra mỹ nữ học đại học W đó.

[Thế giới] Bá Chủ Thiên Hạ: Thật hay giả? Mỹ nữ cô thật sự bán thân sao?

[Thế giới] Hệ thống: Xin chú ý, thị tộc Danh Nhân Đường ra lệnh truy sát người chơi Ông Không Thiếu Tiền!

[Thế giới] Nhẹ Múa Bay Lên: Ặc, lão đại, anh ra lệnh truy sát à?

[Thế giới] Cành Hoa Bên Sườn Núi: Các anh em, lão đại đã hạ lệnh truy sát, sau này giết chết tên bại hoại cặn bã này, cho hắn không còn nơi nào là an toàn!

[Thế giới] Hạt Cát Trong Biển Người: Khốn thật, ông đây tưởng mình đã cặn bã lắm rồi, không ngờ có đứa còn cặn bã hơn ông!

[Thế giới] Thần Tiên Tỷ Tỷ: Ồ, Bạch Thiên Trương? Không phải hoa hậu giảng đường trường chúng ta sao? Hả, cô ta thật sự bán mình à, thảo nào thời gian trước có lời đồn đại cô ta được bao nuôi.

Bạch Thiên Trương run rẩy không cầm nổi con chuột, cô chỉ cảm giác như tất cả máu đều đang xông thẳng lên đỉnh đầu, hơi lạnh lan tràn khắp toàn thân. Ánh mắt cô bất động, nhìn chăm chăm vào màn hình, cô cho rằng giữa trò chơi và thực tế sẽ không bao giờ lẫn lộn, một cái ID tung hoành thiên hạ trong trò chơi, chỉ cần xóa bỏ nhân vật thì sẽ không còn lại bất cứ điều gì. Thế nhưng hôm nay, thân phận thật của cô bị bại lộ trong trò chơi, không gì che lấp, hơn nữa còn bằng một phương thức khó xử thế này, có khác nào bị lột sạch quần áo trước mặt tất cả mọi người! Hơn nữa cũng chưa chắc không có sinh viên đại học W chơi Viêm Hoàng Kỳ Tích, bọn họ thấy được, sẽ phản ứng thế nào?

Móng tay cô như muốn cắm vào trong thịt, muốn đánh chữ mà tay cứ run rẩy không ngừng. Dư San tới an ủi Bạch Thiên Trương, sờ đến thấy tay cô lạnh buốt, nhìn lên, sắc môi đã trắng bệch. Dư San sốt ruột, đúng lúc này điện thoại của Bạch Thiên Trương vang lên, Bạch Thiên Trương lại như không nghe không thấy, vẫn nhìn chằm chằm màn hình. Dư San nhìn qua, là Ngôn Mạch, vội vàng nhận điện đưa cho Bạch Thiên Trương: “Thiên Trương, mau nghe đi, là Ngôn Mạch.”

Cuối cùng Bạch Thiên Trương cũng có chút phản ứng, vừa nghe máy, giọng nói căng thẳng của Ngôn Mạch truyền đến, anh hỏi: “Thiên Trương, em vẫn ổn chứ? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

Bạch Thiên Trương vừa nghe thấy tiếng Ngôn Mạch, gần như khóc nấc lên, cô vừa sụt sịt vừa nức nở nói: “Em cũng không biết, có người nói em làm gái, hắn còn biết tên thật của em và nơi em đang học!”

Ngôn Mạch nhận được điện thoại của người trong thị tộc mới biết Thiên Trương xảy ra chuyện, vội vàng gọi điện tới, nghe thấy tiếng cô khóc nức nở, trong lòng anh lại vừa giận vừa đau, ngay lập tức trấn an cô: “Thiên Trương, ngoan nào. Nghe anh nói, trước tiên tắt trò chơi đi, tắt chưa? Tốt, bảo Dư San rót cho em một chén nước ấm, từ từ uống. Ừ, sau đó lên giường đi ngủ. Không ngủ được? Không ngủ được thì nằm nghe nhạc, tóm lại đừng nghĩ gì hết, tất cả giao cho anh, anh sẽ xử lý tốt. Ừ, em yên tâm, tin tưởng anh.”

Bạch Thiên Trương nằm lên giường, đeo tai nghe nghe nhạc, nhớ tới lời hứa của Ngôn Mạch, nỗi sợ hãi và bất an trước đó dần dần tan thành mây khói, tóm lại tất cả đã có Ngôn Mạch, cô cứ thế mơ mơ màng màng, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.

Ngôn Mạch ôm một đống bản vẽ và máy tính của anh đi tìm Đỗ Khanh Cách, khóe miệng Đỗ Khanh Cách giật giật, đảo mắt trước một đống đồ lộn xộn: “Cậu nói cái gì? Cậu không làm nữa?”

“Hiện tại tôi có việc gấp. Cậu yên tâm, tổng thể tôi đã thiết kế xong rồi, chỉ còn một ít chi tiết cần sửa chữa, cậu không rõ thì đi tìm Tiểu Trần, cậu ta biết đấy.”

Đỗ Khanh Cách chớp mắt, đã biết: “Thiên Trương xảy ra chuyện à?”

“Ừ.” Ngôn Mạch nhíu mày chăm chú.

Đỗ Khanh Cách nghĩ một lát: “Ngôn Thiếu, Cố Niên kia, đôi khi hơi cố chấp, gần đây cô ta liên hệ với ba mẹ cậu rất mật thiết. Cậu cẩn thận một chút.”

Vẻ mặt Ngôn Mạch đau khổ ai oán, Đỗ Khanh Cách gác chân lên bàn, rung đùi, đắc ý hát: “Một đôi oan gia bé nhỏ đây ~~~~”

Lúc Ninh Tần nhìn thấy những lời nói bẩn thỉu của “Ông Không Thiếu Tiền” trên kênh Thế giới, phản ứng đầu tiên chính là: Thiên Trương Nhục Cốt Đầu thế nào rồi? Cậu nhanh chóng quyết định ra lệnh truy sát Ông Không Thiếu Tiền, sau đó chuẩn bị gửi tin nhắn cho Bạch Thiên Trương, nhưng nhìn ảnh đại diện của cô lại là màu xám, có vẻ đã thoát game rồi.

Ninh Tần ngẩn người, cậu nghĩ đến dáng vẻ khi Bạch Thiên Trương buồn rầu. Trong ấn tượng của cậu, cô gái ấy vẫn luôn cười vô cùng hoạt bát dưới ánh mặt trời chiếu qua cửa kính của quán Starbucks, khóe miệng cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, lúm đồng tiền nhẹ nhàng bên má, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản khẽ đung đưa. Thế nhưng cậu không biết vẻ mặt của cô khi nhìn thấy những lời nói đê tiện này, sẽ như thế nào, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh mặt trời kia, có phải cũng sẽ trở nên ảm đạm đi không. Cậu bỗng cảm thấy bức bối, không có chỗ phát tiết sự khó chịu, thế nhưng lại không tìm thấy Ông Không Thiếu Tiền, mà hắn ta còn không ngừng đổi ID làm ầm ĩ lên, một cái bị cấm nói, lập tức có một cái ID khác, người sáng suốt nhìn một cái biết ngay là hắn ta cố tình. Trong mười tám năm đầu đời của Ninh Tần, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy thất bại.

Một khi Ngôn Mạch đã chính thức quyết định điều tra làm rõ sự việc, tốc độ sẽ vô cùng nhanh, hiệu suất cực kỳ cao. Cho nên đến giữa trưa ngày hôm sau, Ngôn đại thần đã đứng trước cửa một tiệm internet, nheo mắt nguy hiểm.

A Giáp vừa ngáp vừa ấn enter, nhàm chán nhìn nhân vật của mình nói tràn đầy trên kênh Thế giới, sau đó bị hệ thống cấm nói, cưỡng chế đá khỏi trò chơi. Lại tiếp tục đổi ID khác, tiếp tục vào nói. Ha ha ha ha ha, hắn cười đắc ý, chỉ cần ngồi trước máy vi tính ấn enter cho nhân vật phát ngôn, là có thể nhận được một khoản tiền lớn, giao dịch này thật sự có lời to!

Sau lưng có người đập vào vai hắn một cái, vì tâm tình A Giáp đang rất tốt, cho nên lúc quay đầu lại vẫn còn dâng lên một gương mặt tươi cười. Nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng hóa đá, bị gió thổi vỡ vụn thành từng mảnh rơi xuống mặt đất, ngược lại, người đứng phía sau nhìn hắn, cười ấm áp: “Có người tố cáo anh phỉ báng trên internet, mời đi theo chúng tôi một chuyến.”

Ngôn Mạch cúi người nhìn mấy câu nói khó nghe trên màn hình, nhíu mày. Anh xoay cổ, giãn gân giãn cốt, cười với tên đang lạnh run trước mặt: “Đây là tao thay vợ tao trả lại cho mày.” Vừa dứt lời, một cú đấm móc trái tuyệt đẹp tiếp xúc với mặt A Giáp, mang theo âm thanh gió thổi ác liệt.

Mấy người sau lưng giữ chặt anh: “Ngôn Thiếu, bình tĩnh lại một chút. Bây giờ chủ yếu phải hỏi xem là ai sai hắn làm , không thù không oán ai lại làm loại chuyện vô vị này.”

A Giáp bị đánh đầu váng mắt hoa sao còn có thể nhớ người nọ dặn đi dặn lại không được khai ra người thuê làm, chưa đợi Ngôn Mạch hỏi đã nói ra lưu loát: “Là một cô gái, nhưng tôi chưa từng thấy mặt cô ta, thật đấy. Cô ta liên hệ với tôi qua điện thoại, tiền cũng gửi trực tiếp vào tài khoản của tôi. Nhưng mà… Nhưng mà tôi có số di động của cô ta…”

Hắn vừa đưa ra dãy số, Ngôn Mạch đã giật ngay lấy, thuận tay lấy điện thoại của mình ra đối chiếu, kết quả không có số nào giống. A Giáp thấy sắc mặt Ngôn Mạch không bình thường, lại bị Ngôn Mạch lườm dữ tợn, biết là dãy số này không có tác dụng, lập tức sợ muốn chết, một người đàn ông như vậy mà lại bắt đầu khóc trước mặt mọi người: “Đây thật sự là số của cô ta! Các người đừng đánh tôi! Tất cả tôi nói đều là thật!”

Ngôn Mạch chán ghét nhìn A Giáp, lại nghĩ tới lời tên này nói muốn mua một đêm của Thiên Trương, lập tức tay chân cảm thấy ngứa ngáy, máu toàn thân bắt đầu sôi trào. Cũng may anh vẫn còn chút lý trí, tóm cổ áo A Giáp, cười u ám: “Mày bây giờ, lập tức viết thư xin lỗi!”

A Giáp nước mắt nước mũi tèm nhem, run run quay đầu lại: “Tiên… Tiên sinh, thư viết như thế nào ạ?”

“…” Ngôn Mạch im lặng, sau đó gầm lên: “Tao đọc một câu mày viết một câu!”

Nửa giờ sau, trên trang chủ của Viêm Hoàng Kỳ Tích đăng một bức thư xin lỗi ký tên Ông Không Thiếu Tiền. Trong thư làm rõ hắn ta đã bịa đặt ra để phỉ báng Thiên Trương, làm tổn hại danh dự của cô, hiện giờ trịnh trọng xin lỗi. Tiếp đó là một đống lời nói xin sám hối vì hành vi phạm tội của mình và cầu xin tha thứ. Ông Không Thiếu Tiền và một loạt ID của hắn từ đó cũng mai danh ẩn tích.

Thư vừa gửi lên, lập tức được đưa lên đầu trên trang chủ, vô số người chơi nhao nhao lên án mạnh mẽ hành vi của Ông Không Thiếu Tiền, nhất thời trên kênh Thế giới không ai là không thảo luận về sự kiện này.

Dư San vẫn để ý tới trò chơi, nhìn thấy bài viết này, lập tức gọi Bạch Thiên Trương: “Thiên Trương, Ngôn Thiếu nhà cậu đã bắt được Ông Không Thiếu Tiền! Hắn ta gửi một lá thư xin lỗi cậu, còn nói sẽ xóa nick, hơn nữa vĩnh viễn không bao giờ vào trò chơi!”

Từ hôm qua Bạch Thiên Trương đã không vào trò chơi, còn trốn mấy tiết học. Cũng không phải cô bị đả kích chưa gượng dậy nổi, trên thực tế, Dư San cũng phải ngưỡng mộ trái tim kiên cường dẻo dai và khả năng chịu đựng của Bạch Thiên Trương. Hôm qua sau khi ngẩn ngơ một hồi, chỉ cần ngủ một giấc, Tiểu Bạch lại vui vẻ.

Dư San hỏi: “Bạch Thiên Trương, cậu không lo lắng sao? Trong trường chúng ta cũng đã đồn đại rồi.”

Bạch Thiên Trương đang tập yoga, nói: “Không sao. Ngôn Mạch nói tất cả anh ấy sẽ xử lý tốt.”

Khi ấy Dư San không quay đầu đi chỗ khác cười nhạo như trước kia, mà là thật lòng nói: “Thiên Trương, tớ thật sự hi vọng có thể nhìn thấy cậu và Ngôn Mạch tu thành chính quả. Từ trong trò chơi phát triển tới đời thực, tớ vẫn chưa bao giờ thấy, chỉ mong hai người có thể cho tớ chút hi vọng.”

Lúc ấy Bạch Thiên Trương sững sờ một chút, sau đó lại dần dần cười nhẹ nhàng: “Bọn tớ sẽ.”

Vì vậy sau khi nghe Dư San báo tin, Bạch Thiên Trương khôi phục, nhảy từ trên giường xuống, sau khi xem kỹ lá thư xin lỗi kia, đưa ra một kết luận: “Thư này tuyệt đối không phải Ông Không Thiếu Tiền tự mình viết.”

Dư San hỏi: “Tại sao?”

Bạch Thiên Trương chỉ ra: “Cậu xem, lá thư này hành văn lưu loát như nước chảy mây trôi, từ ngữ cũng chau chuốt, hoa mỹ, văn phong vừa đơn giản lại chặt chẽ, chắc chắn là Ngôn Mạch nhà tớ ở bên cạnh chỉ cho!”

Cùng lúc đó, Ngôn Mạch đang nhìn chằm chằm A Giáp gửi lá thư xin lỗi lên trang chủ, bỗng nhiên hoa hoa lệ lệ hắt xì ba cái.





Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Được rồi, lần H đầu tiên mơ hồ mập mờ trong truyền thuyết, cuối cùng đã được Mỗ Ngân nặn ra…

Trẻ em trong sáng thuần khiết có thể trực tiếp bỏ qua…

Lần này Ngôn đại anh hùng trở về như Hoàng Đế, nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của Bạch Thiên Trương.

Ngôn Mạch đóng cửa xe, kinh ngạc khi nhìn thấy Bạch Thiên Trương, trên tay đang cầm hai chiếc túi bóng, nhìn anh mỉm cười như cô vợ bé nhỏ, đôi mắt long lanh như ánh sao lấp lánh, đột ngột khiến anh hoa mắt chóng mặt.

Bạch Thiên Trương tự động cầm hai chiếc túi đặt vào một tay của Ngôn Mạch, sau đó nắm lấy tay kia của anh, dáng vẻ như vô cùng hân hoan, cùng anh sánh vai bước nhanh trên con đường thênh thang tươi sáng.

Ngôn Mạch có chút thụ sủng nhược kinh (được yêu chiều quá đâm ra lo sợ), phải biết rằng trong tình yêu này, có không ít lần anh nghi ngờ chỉ có mình anh là nồng nhiệt, tim gan phèo phối nóng đến phát sáng, cống hiến vì sự nghiệp điện lực của Tổ Quốc, còn Bạch Thiên Trương thì lại không tim không phổi – ngốc nghếch một cách tự nhiên, thỉnh thoảng tạo ra một số tình huống gà bay chó chạy, khiêu chiến trái tim và sức chịu đựng của anh, xung quanh là một đống lang sói hổ báo nhìn thèm thuồng, vậy mà cô còn thoải mái hồn nhiên, chẳng hề phát hiện ra bản thân chính là một miếng đậu phụ mà nhiều người muốn nuốt chửng ngay lập tức. Nghĩ đến đây Ngôn Mạch bắt đầu nghiêm túc suy xét, haizz, tên kia, Uống Rượu Bên Khe Suối, Bùi Lăng Sơ phải không nhỉ, chờ đến lúc giải quyết xong Cố Niên, kế tiếp sẽ chính là hắn…

Ngôn Mạch vẫn còn đang mặc sức tưởng tượng một tương lai tươi đẹp yên bình của anh và Thiên Trương, ở trong chiếc túi bỗng có tiếng động đậy, cả chiếc túi rung dữ dội, nhìn từ bên ngoài giống như có vật gì sắp phá túi chui ra, Ngôn Mạch ngạc nhiên: “Thiên Trương, đây là cái gì?”

“À.” Bạch Thiên Trương nhẹ nhàng liếc mắt, “Cá đấy.”

Ngôn Mạch đau khổ phát hiện anh và Bạch Thiên Trương có sự khác biệt lớn: “Cá gì, cần cá làm gì?”

“Đương nhiên là để ăn rồi. Nếu không thì anh nghĩ đó là cá vàng hay cá gỗ à? Ha ha ha ha ~~~” Bạch Thiên Trương nói xong, cảm thấy lời nói này của mình rất triết lý, tiếp tục cười không ngừng.

Ấy… Ngôn Mạch có chút không thể tin được, lại có chút mừng rỡ như điên: “Ý của em là, em muốn vào bếp làm cho anh ăn?”

Bạch Thiên Trương không cười nữa, thẹn thùng mất tự nhiên: “Vâng… Em muốn cảm ơn anh.”

Ngôn Mạch không nói gì, yên lặng nắm bàn tay lành lạnh của Bạch Thiên Trương nhét vào túi áo khoác ngoài của mình. Ơ? Bạch Thiên Trương kinh ngạc nhìn anh, chỉ thấy trên khuôn mặt anh tuấn của Ngôn Mạch hiện lên sự dịu dàng, mái tóc dài ngang trán hơi lộn xộn, khóe môi anh dường như khẽ cong lên, nhẹ nhàng, lại có chút trẻ con. Nam nam nam, nam sắc! Nam sắc mê người! Bạch Thiên Trương luống cuống, vội vàng quay đi không nhìn anh nữa, mãnh liệt nuốt nước bọt ừng ực.

Ngôn Mạch thoáng dừng lại: “Đói rồi à?” Sau đó bước chân khẩn trương hơn.

Bạch Thiên Trương nghĩ thầm: “Đói bụng, có điều muốn ăn anh cơ.” – Cô không dám nói ra miệng.

Đây là lần đầu tiên Bạch Thiên Trương đến căn nhà ở gần đại học W của Ngôn Mạch, cửa vừa mở, cô đã lắp bắp kinh hãi. Cả căn phòng không có một chút không khí củi lửa, nghiêm túc trang trọng, sạch sẽ giống như nhà khách. Ngôn Mạch xách túi đồ vào phòng bếp, mang theo con cá kia: “Thiên Trương, cái này làm thế nào?”

Bạch Thiên Trương nhất thời sửng sốt, cô sẽ không mổ cá, nhìn Ngôn Mạch bộ dạng thiếu gia chắc chắn cũng sẽ không, cô rên thầm, sớm biết vậy thì đã bảo ông chủ xử lí luôn cho rồi!

“À…” Cô quay đầu không nhìn ánh mắt hoài nghi của Ngôn Mạch, chỉ chỉ chậu rửa: “Trước tiên cứ thả vào nước đã.”

Cho dù Ngôn Mạch vô cùng chân thành tha thiết bày tỏ nguyện vọng muốn ở lại giúp đỡ Bạch Thiên Trương, nhưng vẫn bị cô đẩy ra cửa. Anh ngồi trên ghế sa-lông, không yên lòng xem TV, thỉnh thoảng nghe thấy từ phòng bếp truyền ra những âm thanh lách cách ầm ầm leng keng kì quái, không, lại nữa, đinh đinh bang bang! Ngôn Mạch mất hồn mất vía; lốp bốp, đùng đùng! Ngôn Mạch tan thành mây khói. Ngôn đại thần bị kích động rốt cục phải đứng dậy khỏi ghế, ôm trái tim run rẩy đi tới gõ cửa.

Bên trong chợt yên tĩnh, sau đó khi Ngôn Mạch sắp sửa xông vào, tiểu vũ trụ của Bạch Thiên Trương bạo phát: “Anh dám đi vào em sẽ chết ngay trước mặt anh!” Ngôn Mạch lập tức ngừng lại thế sắp xông vào, tưởng tượng Bạch Thiên Trương trong tay cầm dao thái rau, cuối cùng vô cùng sáng suốt quyết định trở về xem bóng đá. Ừ, chẳng qua chỉ là phòng bếp thôi, thiêu thì cứ thiêu…

Một giờ sau, Bạch Thiên Trương đầy khói bụi mồ hôi lấm lem đi ra, Ngôn Mạch đau lòng kéo cô lại lau mồ hôi, Bạch Thiên Trương lại phấn khởi đẩy anh tới bàn ăn: “Được rồi được rồi, có thể ăn rồi!”

Vượt quá dự kiến của Ngôn Mạch, Bạch Thiên Trương gần như thiêu rụi nhà bếp của anh, nhưng hương vị lại vô cùng không tệ. Ngôn Mạch rất nể tình vùi đầu khổ sở ăn, còn thêm một bát cơm, Bạch Thiên Trương vui mừng, thật không uổng công cô đi chợ chọn một đống thức ăn, còn tốn công tốn sức, suýt nữa chặt phải tay mình.

Ăn xong cơm chiều, Ngôn Mạch rất tự giác đi rửa bát, Bạch Thiên Trương vui vẻ mở máy tính xách tay của anh vào Viêm Hoàng Kỳ Tích. Đã rất lâu cô không lên, tuy Ông Không Thiếu Tiền đã viết thư xin lỗi và nói sẽ rời khỏi trò chơi, nhưng chuyện này vẫn để lại một bóng đen, tâm trạng cô vẫn còn bị màu đen đó bao phủ, tạm thời vẫn chưa biến mất.

Thế nhưng lần này Ngôn Mạch ở ngay bên cạnh cô, Bạch Thiên Trương cảm thấy dũng khí, lòng tin, và hứng thú đều tăng thêm mười phần. Nếu Bạch Thiên Trương thuộc dạng sức khỏe tăng lên một cách kì lạ sau khi ăn rau chân vịt, thì Ngôn Mạch không nghi ngờ gì chính là rau chân vịt tươi ngon trên bầu trời thu nước trong veo.

Thượng Thiện Nhược Thủy nhìn thấy Bạch Thiên Trương lên, tất cả lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thần Chơi Đêm nói: “Chị dâu, em còn tưởng chị không bao giờ vào trò chơi nữa chứ.”

Bạch Thiên Trương cười: “Ha ha, sao thế được, thời gian qua sắp xếp một chút thôi.”

Thấy Chết Không Cứu nói: “Ồ, chị dâu, lão đại đâu rồi? Sao thời gian này cũng lâu rồi không lên?”

“Sắp rồi, anh ấy đang rửa bát, bây giờ tôi đang dùng máy tính của anh ấy, anh ấy sắp lên bây giờ.” Lúc nói lời này, Bạch Thiên Trương thề trong đầu cô không hề có một tí gì không trong sáng, suy nghĩ còn tinh khiết hơn cả nước tinh khiết. Nhưng cô vẫn đánh giá quá cao cách thức tư duy của nhân loại, cũng đồng thời đánh giá thấp hành vi của nhân loại.

Trên IS đột ngột im bặt, sau đó Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu chợt kêu lên: “Hai người ở chung rồi hả?”

Một câu này hiệu quả có thể so với Bàn Cổ thời khai thiên lập địa, đánh thức thần trí của tất cả mọi người. Phong Nguyệt Vô Yên cười vô cùng mờ ám, ngữ điệu giống y như khi bắt được nam nữ dan díu với nhau: “Á à ~~~~ Thiên Trương, hai người đã sờ sờ mó mó rồi sao?”

So với sự lộ liễu của Phong Nguyệt Vô Yên, Hoa Mai Tàn Khốc tỏ ra kín đáo hơn: “Thiên Trương, lão đại cái đó đó không tệ chứ?”

Bạch Thiên Trương tự động bỏ qua hàm nghĩa của cái đó đó và sờ sờ mó mó, nghiêm túc làm sáng tỏ: “Chúng tôi rất đứng đắn trong sáng, mọi người đừng có suy nghĩ xấu xa như thế được không?”

Vừa nói xong, tất cả mọi người nhất trí khinh bỉ, đồng thời mãnh liệt yêu cầu Bạch Thiên Trương xuống đài, đổi một người trong cuộc là Ngôn Mạch ra giải thích, đàn ông mà, lúc nào cũng luôn dâng trào.

Bạch Thiên Trương uể oải đi tìm Ngôn Mạch, nhận lấy chén đĩa trong tay anh, nói: “Thượng Thiện Nhược Thủy tìm anh.”

Ngôn Mạch vì đã được ăn một bữa cơm do Bạch Thiên Trương nấu, tâm tình vô cùng tốt, đùa giỡn với đám người Thượng Thiện Nhược Thủy một hồi, tổng kết lại cảm nhận của anh chính là mười chữ: Vợ con ấm áp như lò sưởi đặt đầu giường.

Ngôn Mạch mang tâm trạng vui vẻ đi tắm rửa. Tắm xong đi ra, trong phòng khách không có Bạch Thiên Trương. Vào phòng bếp tìm, Bạch Thiên Trương vẫn miệt mài không biết đang rửa cái gì, Ngôn Mạch chăm chú nhìn bóng lưng cô, sờ cằm suy nghĩ một lát, hiểu ra: Ừm, nếu như bên cạnh cô có thêm một đứa trẻ trắng trẻo mũm mĩm thì thật là hoàn mỹ.

Bạch Thiên Trương vẫn đang rửa táo, bỗng nhiên thấy phía sau có mùi sữa tắm thơm dịu bay tới, quay đầu nhìn, ầm! Thần trí Bạch Thiên Trương đã bay mất, tóc Ngôn Mạch ướt sũng lộn xộn, hơi mất trất tự rủ xuống trán, những giọt nước nhỏ chảy qua cái trán trơn bóng của anh, chảy tới trên hàng mi cong dài, lóng lánh đậu trên mi mắt, sạch sẽ mà hấp dẫn. Bạch Thiên Trương tự dưng nổi lên ham muốn những giọt nước kia, rau chân vịt của cô, rau chân vịt sau khi tắm mang theo sương sớm, chỉ có một từ để hình dung: thèm nhỏ dãi.

Có lẽ ánh mắt của cô quá nóng bỏng, Ngôn Mạch đi tới.

Rau chân vịt! Rau chân vịt đi tới! Đầu óc Bạch Thiên Trương choáng váng, theo phản xạ muốn trốn chạy. Ngôn Mạch ôm eo cô, cúi đầu hôn lên môi. Đây là một nụ hôn sâu thực sự, Bạch Thiên Trương chóng mặt, mơ hồ cảm giác trong miệng anh có mùi hương của nước súc miệng, lưỡi hai người thân mật quấn lấy nhau, tựa như trời sinh đã ăn ý. Cô vô ý thức phát ra một tiếng rên nhỏ, một giây sau liền bị đẩy lên bệ bếp sau lưng, nụ hôn dần dần trở nên nhiệt tình và điên cuồng, cho đến khi chấm dứt, cả hai người đều thở hổn hển.

Trong mắt Ngôn Mạch như có một đám lửa nhỏ đang le lói, Bạch Thiên Trương lờ mờ hiểu được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng tâm trí cô đã như một đám bột nhão, tay chân như tê liệt, hiệu suất làm việc của cơ thể gần như bằng không. “Á!” Cô khẽ kêu lên một tiếng sợ hãi, bởi vì Ngôn Mạch vừa cắn nhẹ lên cổ cô, sau đó lại biến thành liếm láp ám muội, Bạch Thiên Trương căng thẳng bắt đầu run rẩy.

Nụ hôn ẩm ướt, đi theo xương quai xanh xuống phía dưới, như đang nhảy múa trước ngực cô cách một lớp áo mỏng. Bàn tay dài của Ngôn Mạch vuốt ve từng chỗ mẫn cảm của cô, Bạch Thiên Trương không phân định rõ được cảm xúc lúc này là trống rỗng hay vui thích, cô chỉ cảm thấy bản thân như một bức tơ lụa thêu thùa đang căng lên, mỗi một động tác của Ngôn Mạch đều mang đến cho cô niềm vui và nỗi khổ, đó là một loại mĩ cảm đến cùng cực.

Quần áo của Bạch Thiên Trương chẳng biết đã bị cởi ra một nửa từ lúc nào, lưỡi của Ngôn Mạch phủ lên nơi nhỏ bé trước ngực cô vì bị lạnh và kích thích mà đã cứng lên, nhẹ nhàng gặm cắn. Bạch Thiên Trương bỗng mở to hai mắt, khó ngăn được một tiếng rên rỉ.

Cô cảm thấy rất nóng, bệ đá sau lưng lạnh buốt, còn Ngôn Mạch lại đang tạo ra từng đợt từng đợt lửa cháy trên người cô, trong lúc lạnh nóng đan xen chợt có cảm giác vật gì đó xâm lấn, ngón tay thon dài của Ngôn Mạch vô cùng kiên nhẫn, chậm chạp trêu đùa lãnh địa chưa từng có người lạ xâm chiếm của cô, Bạch Thiên Trương khẽ nhíu mày vì cảm giác đau đớn có chút xa lạ kia, theo phản xạ muốn đẩy anh ra.

Ngôn Mạch cúi đầu thở gấp, hai bên tóc mai đã ướt đẫm mồ hôi, ngón tay bắt đầu chậm rãi chuyển động, Bạch Thiên Trương bật ra tiếng nức nở, vì khoái cảm kia mà mũi chân cô như bị kéo căng lên. Giữa mông lung, cô nghĩ: Ngôn Mạch, Ngôn Mạch nhất định là cố ý, nếu không thì tại sao càng lúc cô càng cảm thấy bủn rủn, một loại khoái cảm càng lúc càng tăng, cho đến đỉnh điểm, cuối cùng nổ tung.

Khắp người cô như bị lửa đốt, Ngôn Mạch yêu thương vuốt nhẹ môi cô, cúi người nói nhỏ bên tai: “Thiên Trương, chuẩn bị xong chưa?”

Bạch Thiên Trương còn chưa kịp có phản ứng, trong thời khắc tình cảm mãnh liệt bộc phát, đột nhiên “Bẹp” một tiếng, tiếp đó có âm thanh gì dữ dội va đập dưới mặt đất, tiếp sau đó nước lạnh không biết từ đâu hoa hoa lệ lệ giội thẳng vào hai người.

Tất cả tình cảm mãnh liệt lập tức bị giội băng lạnh buốt, Bạch Thiên Trương bị nước xối vào, đột nhiên giật mình tỉnh lại, quay đầu nhìn, con cá nuôi trong chậu ở trong góc bếp đang quẫy liên tục, khăn trùm lên chậu thì bị hất lên tận bồn rửa, sau khi quẫy đuôi quăng cho họ một gáo nước, con cá đang nằm trên mặt đất trừng mắt, vùng vẫy giãy chết.

… Bạch Thiên Trương và Ngôn Mạch hai mắt nhìn nhau, Ngôn Mạch nhìn bộ dạng vô tội mù mịt của cô, thở dài, không nói được gì, giúp cô kéo lại quần áo. Sau đó, người nào đó vừa tắm rửa xong, không hiểu sao lại tiếp tục xông vào phòng tắm, xối nước lạnh, khiêu chiến sức chịu đựng của cơ thể giữa mùa đông buốt giá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.