Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 39: End



Thời điểm Bạch Thiên Trương kết hôn là tháng Năm.

Đã là cuối xuân đầu hạ, không hoàn toàn là cảnh xuân, cũng không hoàn toàn là trời trong ngày hạ, mà là lúc giao hòa giữa hai mùa, thấp thoáng kết hợp những đặc điểm của cả hai mùa.

Hết xuân là đến mùa hè êm dịu, xa xa trên đồng cỏ có cô dâu mới, mặc váy cưới màu trắng tiêu chuẩn, đang hù dọa một đám chim bồ câu trắng, Thư Nhất Nhuận nheo mắt nghĩ: Thật sự là một tháng Năm tuyệt đẹp.

Bạch Thiên Trương đi đến trước mặt cô, đắc chí hỏi: “Thư Nhất Nhuận, áo cưới nhìn đẹp không?”

Thư Nhất Nhuận chán ghét liếc nhìn Bạch Thiên Trương đang dương dương tự đắc: “Đẹp.” Sao có thể không đẹp chứ, Ngôn Mạch đã bỏ ra bao nhiêu tiền thuê người ta thiết kế váy cưới, tạo nên một bộ váy vừa đơn giản mà không kém phần xa hoa, trang điểm cho Bạch Thiên Trương thành một cô dâu xinh đẹp như vì sao.

Bạch Thiên Trương thở dài, nâng váy ngồi xuống bên cạnh Thư Nhất Nhuận, làm bộ nhìn xa xăm phiền muộn: “Thư Nhất Nhuận, thật sự chị sẽ cứ như thế gả đi sao?”

Thư Nhất Nhuận nghe vậy, tay nắm thành nắm đấm, nhịn xuống ý muốn xúc động đấm cho Bạch Thiên Trương một quả bay ra khỏi vũ trụ, không vui nói: “Chị còn muốn thế nào nữa? Đừng có đắc chí trước mặt em, cẩn thận em kích động hóa thành oán phụ, vì ghen mà sinh hận! Thật đúng là người no không thể hiểu được người đói!”

Bạch Thiên Trương tiếp tục rầu rĩ: “Thế nhưng hôm qua chị vẫn còn mặc đồ cử nhân, hôm nay đã mặc áo cưới, hình tượng ẩn dụ biết bao!”

Thư Nhất Nhuận im lặng. Trong hôn lễ này, cô là người duy nhất ngoài Bạch Thiên Trương không ngờ vẫn còn giữ được lý trí. Cô hiểu được anh rể họ Ngôn đại thần, bởi vì phải đợi ba năm đến khi Bạch Thiên Trương tốt nghiệp, đợi đến bãi bể nương dâu, vật còn người mất, hoa cám ơn cũng đã trở lại không biết bao nhiêu lần, đợi đến nỗi Ngôn đại thần tang thương đến xuất huyết não, rốt cục cũng đợi được đến lúc Bạch Thiên Trương tốt nghiệp, Ngôn đại thần vô cùng phấn khởi, quyết định sẽ cử hành hôn lễ ngay sau hôm tổ chức lễ tốt nghiệp của Bạch Thiên Trương. Quyết định này của anh, nhận được sự nhất trí của cả Bạch gia và Ngôn gia, chỉ ngoại trừ cô dâu nhỏ là Bạch Thiên Trương, lời kháng nghị yếu ớt hoàn toàn bị chôn vùi trong sự thảo luận hứng khởi của một đám người.

Vì vậy hôm qua Bạch Thiên Trương còn mặc áo cử nhân đen thui, điên cuồng chiếm cứ sân trường, chụp ảnh lưu niệm cùng cả đám bạn học, đến miếng quảng cáo dán trên cửa giảng đường cũng không buông tha, mà hôm nay đã cởi đồ cử nhân, mặc áo cưới trắng.

Bạch Thiên Trương khóc: “Đây là phép ẩn dụ quá hình tượng, phép ẩn dụ sự chấm dứt thời sinh viên của chị, tiến vào thời đại bà chủ gia đình, ẩn dụ chị bước lên thảm đỏ của nấm mồ hôn nhân, ẩn dụ chị phải chia cách với các em trai khỏe đẹp như ánh mặt trời ở bên đường!”

Thư Nhất Nhuận trầm mặc hồi lâu: “Bạch Thiên Trương, chị có biết bây giờ chị rất giống ai không?”

“? Ai?”

“A Bính.”

Bạch Thiên Trương nhớ lại A Bính, hàng xóm của họ thời trung học, mỗi lần thi xong đều hô to “Chết rồi chết rồi nhất định thất bại nhất định không qua được!”, kết quả thành tích lúc nào cũng đứng đầu lớp; mỗi lần trước khi thi chạy tám trăm mét cũng đều kéo một bạn học ra bảo “Tớ chạy chậm lắm, hai chúng ta cùng chạy chậm thôi, chạy ở sau cùng ấy”, kết quả tiếng súng vừa vang lên, A Bính lúc nào cũng lao lên đầu tiên, bỏ mặc bạn ở đằng xa. Thật không còn lời nào để nói.

Thư Nhất Nhuận nói giọng căm hận: “Chị có biết chị cứ khoe khoang hạnh phúc của mình khiến cho người khác cảm thấy rất đáng ghét không!”

Bạch Thiên Trương kinh ngạc: “Em bị người đàn ông nào làm cho kích động vậy? Sao lại giống như ma nữ tóc trắng thế?”

Thư Nhất Nhuận im lặng, sau đó nói: “Đỗ Khanh Cách.”

Bạch Thiên Trương không nói được gì. Cô nhớ tới Thiên Sứ Khát Máu hung ác trêu đùa Cách Thức Hóa ở trong Viêm Hoàng Kỳ Tích, vốn tưởng cô ấy chỉ thích đùa mà thôi, hóa ra… Trái tim thiếu nữ lúc nào cũng mỏng manh…

Thư Nhất Nhuận nghiến răng nghiến lợi: “Hắn còn dám cướp BOSS của em, em sẽ cho hắn dính bùa nguyền rủa!”

Bạch Thiên Trương nghẹn lời, thu hồi ý nghĩ vừa rồi, trái tim của Thư Nhất Nhuận chính là kim cương, đến Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam (*) cũng không làm gì được!

(*) Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam: thế luyện công trong võ thuật

Xa xa, tiếng chuông vang lên từ giáo đường, Thư Nhất Nhuận nhổ rễ cỏ đang ngậm trong miệng ra, nói: “Đi thôi, nếu không về Ngôn Mạch lại tưởng chị đào hôn.”

-------------------------------------------------------------------------------

Bạch Thiên Trương cứng đờ người ngồi trên ghế, nghển cổ nghe ngóng âm thanh bên ngoài. Cô xoa xoa đôi má đã phải cười suốt một ngày, nhìn chiếc giường trải ga đỏ bằng gấm, đó là lời chúc phúc của thế hệ trước.

Ngôn Mạch hơi chút men say trở về, Bạch Thiên Trương khó nhọc kéo được anh vào trong, sau đó lại cẩn thận thăm dò ngoài cửa.

Ngôn Mạch: “Thiên Trương em làm gì vậy?”

“… Em nhìn xem bạn bè giang hồ của anh có đi theo tới náo phòng tân hôn không?”

“À, không có. Bị anh xử lý rồi…”

Ngôn Mạch vẫn đứng cạnh cửa, người ghé sát vào Bạch Thiên Trương, Bạch Thiên Trương ngửi thấy trên người anh có mùi rượu vang đỏ nhàn nhạt, vừa xao động lại hơi thấp thỏm không yên. Ngôn Mạch cúi người, bế bổng Bạch Thiên Trương lên đi vào phòng trong.

Bạch Thiên Trương giật mình, căng thẳng, cô và Ngôn Mạch ở chung ba năm vô cùng không thuần khiết, ai cũng đều cho là bọn họ chắc chắn đã lăn nát cả ga trải giường, nhưng không ai biết đến bước cuối cùng Ngôn Mạch đều dừng lại được, Bạch Thiên Trương biết anh không muốn cô phải hối hận, nhưng hôm nay rốt cục đã có thể quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận, ha ha ha ha! Bạch Thiên Trương cười lớn với Ngôn Mạch, cuối cùng cô cũng có thể tiễn đưa cái thân trinh nữ hai mươi ba năm sắp mốc meo này rồi! Cuối cùng cô cũng có thể yêu kiều ngã đè lên Ngôn Mạch, sau đó cái này cái này cái kia cái kia rồi…

Bạch Thiên Trương dùng tay bịt mũi, tránh máu mũi chảy ra, lại thấy Ngôn Mạch bế cô đặt xuống ghế trước bàn sách.

Cô kinh ngạc, chẳng lẽ Ngôn Mạch có sở thích đặc biệt? Tuy cô cũng không ngại, nhưng mà…

“Ừm, Ngôn Mạch, lần đầu tiên vẫn nên ở trên giường thì tốt hơn?”

Ngôn Mạch vừa nghiêng đầu hỏi chuyện gì, vừa đi mở máy tính.

Bạch Thiên Trương vô cùng hoảng sợ, mở máy tính mở máy tính? Chẳng lẽ Ngôn Mạch có ham mê giống Trần Quán Hy? Cô hối hận rồi!

Ngôn Mạch trong hề biết trong đầu Bạch Thiên Trương lúc này thậm chí đã nghĩ đến thỏa thuận ly hôn và cách thức phân chia tài sản sau khi ly hôn, vẫn một tay ôm eo cô, một tay gõ tài khoản và mật mã Viêm Hoàng Kỳ Tích.

Bạch Thiên Trương đang nghĩ ngợi lung tung, lúc nghe thấy tiếng nhạc quen thuộc của trò chơi vang lên mới bình tĩnh lại, Ngôn Mạch mở hai tài khoản, của anh và Bạch Thiên Trương, tiếp đó gọi cả Phong Vũ Trung Tạc Bài Cốt, một nhà ba người cùng nhau đến nông trường.

Bạch Thiên Trương mở to hai mắt: “Kia là…”

“Ừ,” Ngôn Mạch cười, “Là đậu đỏ. Lúc kết hôn em đã rất hào hứng, cuối cùng chưa được vài ngày đã chán. Anh đã thu thập đủ chín mươi chín hạt đậu, vừa vặn đúng ngày hôm nay, anh đã tìm Kim Đồng Ngọc Nữ kết thành ngọc uyên ương…”

Bạch Thiên Trương cảm động, cô không nhịn được tình cảm dâng trào! Không khỏi ôm chặt lấy cổ Ngôn Mạch.

Vũ Thoa Phong Lạp trong trò chơi bế Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, ngoài đời thực, Bạch Thiên Trương cũng ở trong tư thế tương tự ngồi trên đùi Ngôn Mạch, Ngôn Mạch nhìn hình ảnh trò chơi trên máy tính, lại nhìn Bạch Thiên Trương đang bám trên người mình, nhíu mày: “Cảm giác thiếu thiếu cái gì…”

“Cái gì?”

“Ừ, con!”

“Cái đó…” Bạch Thiên Trương cúi đầu thẹn thùng chọc chọc ngón tay, “Chúng ta hãy sinh một đứa nhé…”

Bạch Thiên Trương cảm thấy mình đã là hổ sói nhiều năm, sao vẫn chưa được thỏa mãn dục vọng? Thế nhưng Ngôn Mạch như không nghe thấy tiếng lòng cô đang gào thét, vẫn còn đang bắn pháo hoa trong trò chơi.

Một quả pháo hoa bay lên trời, nổ tung ra ba chữ “Anh yêu em”, chiếu sáng trong màn đêm có một Chiến sĩ và một Phù thủy lẳng lặng đứng sóng vai bên nhau, còn có hai cánh kim ô tỏa ra ánh sáng xanh lục, đôi cánh vỗ nhẹ chứa chan hào quang rực rỡ.

Bạch Thiên Trương tạm thời quên mất ý định hèn mọn trong đầu muốn áp đảo Ngôn Mạch, nhìn chăm chú hình ảnh tuyệt đẹp trong trò chơi, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

Ngôn Mạch vùi đầu liếm nhẹ xương quai xanh của Bạch Thiên Trương, lẩm bẩm một câu: “Anh là của em… Chúng ta là…”

Bạch Thiên Trương ý loạn tình mê, hỏi: “Gì cơ?”

Ngôn Mạch không trả lời cô, hai người vừa quấn lấy nhau vừa đi đến bên giường. Ngọn đèn ngoài cửa sổ hiu hắt, soi sáng hai người ở trên giường, quần áo lộn xộn, tạo nên một vẻ đẹp êm dịu.

Nóng rực, quần áo từ từ cởi bỏ. Không phân rõ là nhiệt độ cơ thể nóng rực của ai sưởi ấm cho ai, là ai cẩn thận lưu luyến an ủi ai, là mồ hôi của ai thấm ướt ai. Trong bóng tối, có tiếng thở dốc khe khẽ khắp căn phòng tràn ngập xuân tình, Bạch Thiên Trương cố gắng mở to mắt để nhìn thấy Ngôn Mạch. Chỉ cảm thấy trong lúc anh yêu thương cô, dung nhan vẫn vô cùng tuấn tú.

Xúc cảm nóng lạnh luân chuyển, Bạch Thiên Trương khẽ run rẩy, hoảng hốt cảm thấy thân thể của mình biến thành một tờ giấy vẽ dưới tay Ngôn Mạch mà cô đã từng khát khao, còn Ngôn Mạch ở trên đảm nhận múa bút, vẩy mực, vẽ nên một bức tranh đẹp đến vô cùng; lại nghĩ tới món canh cá cô đã từng nếm, nghe cái tên thanh đạm nhưng nếm thử lại cay nồng đậm đà, thịt cá ngấm nước canh tinh tế, mỗi một miếng đều cay xé lòng, nhưng lại không thể dừng lại, cứ một miếng rồi lại một miếng, đó là một loại cảm giác thỏa mãn nhưng vô cùng kích thích.

Trong bóng tối, tiếng thở dốc dần dần nặng nề, các giác quan ngày càng nhạy cảm, từng cái đụng chạm, từng nụ hôn đều giống như thư giãn mà lại vừa như tra tấn, để lại dấu vết rõ ràng của tình yêu.

Ngôn Mạch đột nhiên dừng lại. Bạch Thiên Trương tỉnh lại từ trong mơ màng, hỏi: “Ngôn Mạch, sao vậy?”

Ngôn Mạch hồi phục hô hấp: “Trong nhà không nuôi cá sống chứ?”

“… Không có.” Bạch Thiên Trương nghĩ, hóa ra con cá kia đã tạo thành tâm lý oán hận lớn như vậy đối với Ngôn Mạch.

“Tai nghe đã tắt chưa?”

“… Căn bản anh không có lên IS.” Bạch Thiên Trương nổi giận, anh có tới hay không? Không tới thì thôi!

Ngôn Mạch hít sâu một hơi, hông đẩy mạnh xuống. Bạch Thiên Trương còn đang chờ đợi, đột nhiên cảm giác một trận đau đớn. “A…” Cô muốn kêu lên nhưng tiếng rên rỉ đã bị Ngôn Mạch nuốt cả vào trong miệng.

Ý thức của Bạch Thiên Trương đã rã rời, cảm giác kì lạ, bỡ ngỡ khiến cho cô nhớ tới một đêm chạng vạng hồi đầu hạ, trong phòng khiêu vũ ngập tràn ánh sáng, lần đầu tiên trong đời cô học khiêu vũ. Khi đó cô cũng như lúc này, toàn thân duỗi ra, cố gắng mở rộng hết sức, đong đưa, phóng túng, xoay tròn, xoay tròn, không ngừng xoay tròn, gió không ngừng quét qua mặt, rõ ràng cô đã vô cùng mệt mỏi, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui, hóa ra chính là hoa mắt chóng mặt như vậy!

Cô được Ngôn Mạch đưa lên đỉnh cao, nổ tung trong tích tắc, Ngôn Mạch nói nhỏ bên tai cô, lần này Bạch Thiên Trương nghe rất rõ ràng. Anh nói: “Anh là Nhục Cốt Đầu, em là Thiên Trương, Thiên Trương và Nhục Cốt Đầu mới là tuyệt phối.”

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Bạch Thiên Trương khẽ mỉm cười: cô đã tìm được Nhục Cốt Đầu của cô, không phải sao?

Trong trò chơi, nam Chiến sĩ hiên ngang cùng nữ Phù thủy nép bên mình như con chim non nhỏ bé, bên cạnh là một BB, cùng ngắm mặt trời lặn trên nông trường, lẳng lặng đứng bên nhau, giống như sẽ mãi mãi đứng đó, cho đến khi thời gian ngưng đọng, trở thành vĩnh hằng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.