Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 6



Bạch Thiên Trương nhớ lại, nhớ xem hai mươi năm trong cuộc đời phải chăng cô đã gây nên chuyện gì tàn nhẫn, sao cái tình huống 囧囧 oái oăm thế này lại rơi xuống đầu cô?

Nhớ lại cuộc điện thoại, ở đầu bên kia, Ngôn Mạch đại khái là vừa tỉnh ngủ, giọng nói trầm thấp khàn khàn lại có vẻ lười biếng, cái đó gọi là sự gợi cảm mất hồn. Bạch Thiên Trương chưa bao giờ nghe được một giọng nam nào êm tai như vậy, bất giác nuốt nuốt nước miếng. Vừa rồi vẫn còn rống như sư tử, giờ phút này lại như cô gái nhỏ giẫm phải mảnh vỡ, ăn nói khép nép: “Ngôn, Ngôn Mạch, chào anh. Vừa rồi không phải em cố ý nhằm vào anh… Bọn em đang sắp xếp lại giáo trình, không phải em bị bệnh giang mai, là giáo trình bệnh giang mai, em thật sự không có bệnh giang mai, em chỉ có u xơ tử cung, à không, là giáo trình u xơ tử cung…” Bạch Thiên Trương nuốt nước miếng, líu lưỡi, nói năng lộn xộn, cuối cùng lệ rơi đầy mặt dừng lại, cô không nên nói gì thì hơn…

Bên kia điện thoại truyền tới một tiếng cười thoải mái, Bạch Thiên Trương rầu rĩ nghe Ngôn Mạch cười đủ rồi mới an ủi: “Anh biết anh biết, em không cần căng thẳng, ha ha ha ha…”

Bạch Thiên Trương cầm điện thoại, vô cùng đơn điệu bình thản “À” một tiếng, không biết nói gì nữa.

Ngôn Mạch hình như cũng rất khó xử, khẽ hắng giọng: “Bao giờ em mới thi?”

“Cuối tuần này thi nội khoa, thi xong sau đó lại đến bệnh viện thực tập một lần, còn hai tuần nữa mới đến kì thi cuối cùng, đến lúc đó em có thể vào trò chơi.”

Hai con mắt xa xăm của Ngôn Mạch chợt lóe sáng, a, thực tập? Thế nghĩa là anh có thể trà trộn vào bệnh viện để nhìn Thiên Trương phải không? Anh phấn khởi hỏi: “Cuối tuần này em thực tập ở khoa nào thế?”

“Khoa phụ sản.”

“…” Ngôn Mạch nghẹn họng, một lúc mới khôi phục lại sau khi bị đả kích, buồn bã dặn dò Thiên Trương mấy câu, đơn giản là phải chú ý sức khỏe, phải để cho mắt được nghỉ ngơi, ăn cơm đúng giờ, sau đó mới cúp điện thoại.

Lúc Bạch Thiên Trương ra khỏi phòng thi, tinh thần rất sảng khoái, cô vừa ngâm nga bài hát, vừa đi về kí túc xá, đã lâu không vào Viêm Hoàng Kỳ Tích. Có lẽ do đang là ban ngày, trong thị tộc chẳng có mấy người, chỉ có Đỗ Khanh Cách như là phú quý sinh nhàn rỗi, lúc nào cũng thấy treo máy trong trò chơi.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Mỹ nữ đã lâu không gặp!

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Chào phó tộc trưởng, ha ha.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Ngôn Thiếu có ân cần hỏi thăm em không?

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Có, có gọi điện thoại một lần, nhưng mà em nói hơi lộn xộn, nghe giọng anh ấy có vẻ không tốt lắm, sau khi cúp điện thoại thì không thấy gọi tới nữa.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Hai người hàn huyên những chuyện gì thế?

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Anh ấy hỏi em bao giờ thi, em bảo khi nào đi thực tập xong thì có thể lên. Anh ấy lại hỏi em đi thực tập ở khoa nào, em bảo là khoa phụ sản, sau đó anh ấy có vẻ không vui.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: …

Đỗ Khanh Cách không biết nên phản ứng thế nào, cơ mặt giật giật, chỉ biết gửi sang một biểu tượng mặt cười.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Mỹ nữ, khó trách cậu ta lại ủ rũ.

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: ??

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Anh nói thật cho em nhé, lần em đi nội khoa tiêu hóa thực tập, có nhớ gặp một người trúng độc rượu không?

[Riêng tư] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Để em nhớ lại, hình như có chút ấn tượng, rất đẹp trai.

[Riêng tư] Cách Thức Hóa: Hắn chính là Ngôn Mạch. Cậu ta đã sớm tra được lí lịch của em, nhưng không biết phải theo đuổi em thế nào. Cho nên lần trước biết được em đến nội khoa tiêu hóa thực tập, ngu ngốc uống bao nhiêu rượu vào, cuối cùng bị trúng độc. Tên nhóc Ngôn Mạch này cũng thật khổ sở. May là lần này em đến khoa phụ sản, nếu như em bảo đến khoa chỉnh hình hay là ngoại khoa, cậu ta thật sự có thể đi gây tai nạn để làm gãy xương ấy chứ. Haizzz… sao anh lại quen một người như thế nhỉ…

Đỗ Khanh Cách hơi hối hận đã kể cho Bạch Thiên Trương nghe, hiện giờ trong đầu chỉ còn lại tin tức chấn động đó, cô sửng sốt hồi lâu, rốt cục không kịp phản ứng, mặt bỗng đỏ lên, trong lòng lại có cảm giác gì như là ngọt ngào.

Dư San như là thám tử, nhìn mặt Bạch Thiên Trương đỏ hồng rất khả nghi, lén lút thậm thụt ghé sát vào cô: “Thiên Trương, không phải cậu đang yêu qua mạng đấy chứ?”

Bạch Thiên Trương còn chưa hồi phục tinh thần, vẫn là dáng vẻ xuân tâm nhộn nhạo.

Dư San vô cùng đau lòng: “Thiên Trương, sao cậu có thể yêu qua mạng hả? Trên mạng có bao nhiêu người xấu, bao nhiêu cô gái ngờ nghệch đã sảy chân để hận ngàn đời, cậu lại dễ dàng để cho người ta phạm tội như thế, nếu muốn đi gặp bạn trên mạng không biết sẽ chết như thế nào đâu…”

Cuối cùng cái đầu lộn xộn của Bạch Thiên Trương mới thu lại được toàn vẹn ý tứ của Dư San, hờn dỗi: “Cậu ngớ ngẩn à, làm gì có!”

Dư San thu lại khẩu khí, trời xanh ơi, ánh mắt này, hờn dỗi này, có thể so với diễn viên phim AV được rồi đấy, cái giọng ỏn à ỏn ẻn! Không được, Dư San chỉ tay lên trời: Quyết không thể để cho sinh vật xấu xí mang hóc-môn giống đực có tư duy kì quái đến từ sao Hỏa tàn phá một đóa hoa tươi nhỏ bé thế này được!

Trên thực tế, đóa hoa tươi nhỏ bé sắp bị “sinh vật xấu xí mang hóc-môn giống đực có tư duy kì quái đến từ sao Hỏa tàn phá”, vẫn chưa hề ý thức được nguy cơ của bản thân, vẫn đang vui vẻ rong chơi trong cái thế giới game online đầy hóc-môn giống đực.

Bạch Thiên Trương mở danh sách bạn bè, đột nhiên phát hiện lương tâm, nhớ tới đồ đệ nhỏ bé đáng thương, vì vậy chọn tên “Uống Rượu Bên Khe Suối” trong danh sách, xem cậu ta gần đây lên được mấy cấp.

Không nhìn thì không sao, nhìn rồi, Bạch Thiên Trương nghe thấy một tiếng “rắc” phát ra từ cằm của chính mình, cô cố gắng lấy tay nâng cằm: Đây đây đây, người cấp 105 này là ai?!

Dường như để chứng minh nghi ngờ của cô là đúng, Bùi Lăng Sơ cũng đang online, còn gửi tin nhắn sang cho Bạch Thiên Trương: “Sư phụ, cô đã đến rồi!”

Bạch Thiên Trương khóc: “Đồ đệ, cậu thăng cấp sao nhanh vậy! Cậu nghĩ cậu là thần thất à?”

Bùi Lăng Sơ ngồi sau máy tính gãi đầu, cười ngại ngùng: “Sư phụ, về sau đồ đệ có thể dẫn sư phụ đi rồi.”

Bạch Thiên Trương khí huyết cuồn cuộn, thầy trò bất hạnh, thầy trò bất hạnh! Sao những lời của cậu ta cứ như nói bóng nói gió, ngấm ngầm hại người vậy? Thế này không phải đang châm chọc cô sư phụ còn không bằng đồ đệ sao?

Nếu Bùi Lăng Sơ biết được lúc này Bạch Thiên Trương đang nghĩ gì, nhất định sẽ thề trước tất cả quần chúng rằng anh vô cùng có thành ý. Nhưng Bạch Thiên Trương đâu có biết, cô vẫn đang bực mình, nhưng người hiền lành vẫn là người hiền lành, cô tự nhận bản thân suy nghĩ tích cực, gửi sang một cái mặt cười: “Được.”

Ngôn Mạch nhận được điện thoại của Đỗ Khanh Cách báo Bạch Thiên Trương đang online, hấp tấp kích động mở máy tính, đã lâu không được nhìn thấy hai chữ “Bà xã”, anh mở danh sách bạn bè ra xem: Thiên Trương Nhục Cốt Đầu không online.

Phải nói nhiệt huyết của Ngôn Mạch như bị giội một gáo nước lạnh xuyên thấu tâm can. Đỗ Khanh Cách cũng không ngờ Bạch Thiên Trương lại thoát game nhanh thế, vội vàng đi an ủi cái người đang đau lòng kia: “Vừa xong vẫn còn ở đó mà, sao đã thoát rồi nhỉ.”

Ngôn Mạch cảm giác anh chưa bao giờ mệt mỏi đến thế, nhiệt tình chan chứa của anh đến núi băng ngàn năm cũng bị tan chảy, nếu thật sự được như vậy thì tốt. Vấn đề là đối phương căn bản không hiểu được lòng anh, tình cảm tràn đầy như quyền nặng ngàn cân đánh vào một đống bông, khiến người ta nản chí.

Đỗ Khanh Cách vì yêu mà trong người bức bối khó chịu, nên cũng rất thông cảm cho Ngôn Mạch, an ủi: “Tôi đã nói với cô ấy người trúng độc rượu lần trước chính là cậu, cậu cũng đừng do dự, lề mà lề mề nữa, kéo dài cũng không phải là cách, không bằng cậu mời cô ấy đi ăn một bữa hay là như thế nào đó. Tôi bảo, tôi tận tình khuyên bảo cậu như vậy là vì ai, Ngôn Thiếu cậu đối phó với phụ nữ rất có nghề, sao bây giờ lại như thằng nhóc con đầu ba chỏm tóc vậy.”

Ngôn Mạch cười khổ, cũng vì thật sự đã yêu, nên mới không muốn dùng cách đối phó với những phụ nữ khác để sử dụng với cô, mới có thể căng thẳng, thấp thỏm lo lắng như cậu thiếu niên mới biết yêu lần đầu.

Ngôn Mạch buồn bã, Bạch Thiên Trương cũng rất rối rắm. Bởi vì cô nhận được một tin nhắn, có vẻ giống như là gửi cho tập thể: “Tối nay sáu rưỡi họp cán bộ hội sinh viên, tại phòng họp của Đoàn, mời các vị lãnh đạo tới tham gia đầy đủ.”

Phải nói Bạch Thiên Trương là một người lười, cực kỳ lười, ngoại trừ ra ngoài ăn cơm, cô chẳng đi đâu khác, về kí túc xá ngồi máy tính, trên người có thể mọc nấm rồi cũng nên. Nhưng chính vì vậy, trường y thường thiếu những nhân tố nghệ thuật, trong bữa tiệc chào đón học sinh năm nhất, Bạch Thiên Trương đã thể hiện một điệu nhảy không thịnh hành, khiến cho trưởng ban văn nghệ sửng sốt. Từ đó mọi việc từ lớn đến bé của ban văn nghệ cô đều phải phụ trách, kể cả liên hoan đón sinh viên mới hàng năm, tiệc đón giao thừa, chủ trì các cuộc thi ca hát, tiệc chia tay, vân vân, đại loại như vậy.

Mặc dù nhiều việc, cô vẫn có thể sắp xếp phân phó xuống các cấp dưới, việc gì cần làm thì cô cũng yên lặng về kí túc xá làm, vì vậy ngoại trừ không đi họp thường kì thì cô vẫn coi như hợp lệ.

Bạch Thiên Trương rất ghét những cuộc họp buồn tẻ, đơn điệu, không hữu dụng, mỗi khi đến kì họp, ban tổ chức sẽ nhận được điện thoại ngoài ý muốn của Bạch Thiên Trương, không phải cảm cúm thì cũng là gãy chân, không phải mặt nổi rôm thì là tiêu chảy, nếu không thì là xin phép nghỉ để về nhà, hoặc là bị thầy giáo giữ lại, lấy cớ nhiều đến nỗi khiến cho trưởng ban tổ chức bái phục vô cùng, mỗi lần đến kì họp anh ta lại chờ xem lí do lần này của Bạch Thiên Trương là gì, có phải là bị người ngoài hành tinh bắt đi không? Mà Bạch Thiên Trương cũng đang tự hỏi một vấn đề, có nên tuyên bố kì sinh lí hàng tháng của cô trùng với thời gian họp, dùng một lí do này để suốt đời được nhàn nhã…

Sau khi cô cãi nhau, trở mặt với chủ tịch hội sinh viên trong buổi họp thường kì lần trước, giờ lại càng không muốn đi. Bởi vì cô vắng họp, ban văn nghệ đều là phó ban phá lệ đi thay, vì vậy trong cuộc họp lần trước, người ta đã chỉ đích danh muốn cô phải đi. Mỹ nữ ru rú trong nhà Bạch Thiên Trương không cam tâm tình nguyện, lần đầu tiên đến đúng giờ. Sau một đống lời lẽ dài dòng không trọng điểm, thiếu dinh dưỡng của chủ tịch, Bạch Thiên Trương bị gọi tên.

“Bạch Thiên Trương, cậu là trưởng ban văn nghệ? Sao mỗi lần họp thường kì đều không có mặt?”

Bạch Thiên Trương nghĩ, cũng thật sự là cô không đúng, vì vậy cười gượng hai tiếng, bộ dạng nhỏ bé như con dâu nhẫn nhục.

“Chức trưởng ban văn nghệ này, tôi chỉ xem như tạm giữ. Tôi thấy mọi người cũng rất nhàn rỗi mà!” Trong lòng Bạch Thiên Trương thì nói: Đúng vậy đúng vậy, các người mau cách chức của tôi đi!

“Chẳng biết có phải chỉ cần vẻ ngoài xinh đẹp là có thể tùy tiện theo ý mình không, cậu nhiều lần không tới, ban tổ chức không tìm cậu nói chuyện sao? Đàm Việt, có phải vì người ta là mỹ nữ, cho nên không nỡ à?” Đàm Việt là trưởng ban tổ chức, lúc này mặt đã đen sì.

Bạch Thiên Trương tự nhận tính tình cô rất hòa nhã, không hay so đo với người khác, hoặc phải nói cô không muốn so đo. Cho nên nhờ mặt dày và ương ngạnh mà sống tới bây giờ. Nhưng sự việc đã liên lụy tới người khác, nghe cái giọng nói càng nói càng hăng say kì quái của cậu ta, Bạch Thiên Trương chỉ cảm thấy chán ghét. Cô ngẩng đầu, ánh mắt vì tức giận mà sáng rực, càng làm nổi bật vẻ xinh đẹp bức người của cô.

“Chủ tịch, chủ tịch có ý kiến gì với tôi sao? Xin hãy nói thẳng ra, đừng liên lụy tới người khác. Tôi thừa nhận mỗi tháng không tham gia họp thường kì là tôi không đúng, nhưng cậu có phải cũng nên tự kiểm điểm một chút không. Tôi nghĩ, họp thường kì chỉ là các ban tổng kết thành tích hàng tháng, tự kiểm điểm chưa đủ thì đưa ra hội sinh viên để trợ giúp. Nhưng mà cậu nhìn xem, một cuộc họp mà từ đầu tới cuối toàn những lời nói sáo rỗng, nhảm nhí vô nghĩa, họp như vậy chỉ lãng phí thời gian của mọi người! Còn nữa, tuy tôi không đến họp, nhưng các công việc trong ban tôi đều lo, chẳng qua cậu không thấy lúc tôi làm việc trong kí túc xá mà thôi! Cậu không thấy lâu nay chúng tôi đã tổ chức bao nhiêu buổi liên hoan hả? Mặt khác, đây dù sao vẫn là trường học, vẫn là hội sinh viên, theo nếp sống xã hội, chẳng thiếu những điểm tốt, nhưng đừng tưởng tôi không biết những chuyện xấu xa trong hội! Hôm nay tôi đã nói ra hết, mọi người muốn xử lí thế nào thì tùy.”

Cô phẩy tay áo bỏ đi, để lại một đám trưởng ban và chủ tịch xanh mặt, kinh hãi nhìn nhau. Từ đó, trong lòng chủ tịch hội sinh viên Mr.Right, đẹp trai, dịu dàng, săn sóc, đã từng vô số lần xuất hiện trong mộng của thiếu nữ, Bạch Thiên Trương bị đá không thương tiếc.

Cô hỏi Dư San: “Dư San, lần này nhất định phải đi à?”

Dư San biết rõ Bạch Thiên Trương đang nghĩ đến vụ lộn xộn với chủ tịch, lườm cô bạn: “Cậu ngốc à, hội sinh viên bầu lại, chủ tịch thay đổi rồi. Đổi thành Bùi Lăng Sơ! Bùi Lăng Sơ! Anh ấy phù hợp tất cả điều kiện tình nhân trong mộng thời đại mới của tớ! A! Lòng tớ đã hướng về đó rồi!” Ánh mắt cô bạn toát lên vẻ ngưỡng mộ mặn nồng, Bạch Thiên Trương cảm thấy rất buồn nôn, được rồi, đã như vậy, tối nay nhất định phải đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.