Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

Chương 7



Bùi Lăng Sơ đang ngồi xổm buộc dây giày, ngón tay thon dài tao nhã thắt lại, nhanh nhẹn đứng dậy, cầm cặp xách và chìa khóa chuẩn bị ra ngoài. Đàm Việt trong lòng run sợ nhìn Bùi Lăng Sơ đang cười tươi như gió xuân: “Người anh em, cuộc họp thường kì tối nay, cậu sẽ không làm khó bọn mình đấy chứ?”

Anh ở cùng Bùi Lăng Sơ suốt hai năm qua nên hiểu rất rõ, người này bình thường tỏ ra lạnh nhạt, nhưng nếu một ngày nào đó đột nhiên cười nghiêng nước nghiêng thành, vậy thì chắc chắn vận rủi sắp rơi vào người nào đó xung quanh cậu ta, ví dụ như chủ tịch hội sinh viên tiền nhiệm.

Bùi Lăng Sơ nho nhã đẩy gọng kính trên sống mũi, Đàm Việt thề, lúc đó anh thấy trong ánh mắt kia chợt lóe hào quang cực khủng bố. Đôi mắt Bùi Lăng Sơ đằng sau cặp kính không nhìn rõ lắm, Đàm Việt bỗng cảm thấy ớn lạnh, cầm cặp cùng Bùi Lăng Sơ đi ra ngoài, tới phòng họp.

Bạch Thiên Trương buồn chán ngồi uốn éo vẽ vòng tròn trong phòng họp, bộ dạng như đi vào cõi tiên. Rốt cục cô bị một tràng tiếng hít thở của đám con gái đông đảo kéo về thực tại, mờ mịt nhìn xung quanh, phát hiện toàn các cô gái mặt đỏ như rặng mây hồng, ngượng ngùng nhưng vẫn can đảm nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào một phương hướng nào đó. Cô cũng bất tri bất giác hướng ánh mắt theo một đám YY như hổ như sói kia, trông thấy đối tượng YY của hầu hết phái nữ: mặc một bộ áo gió màu vàng nhạt cắt may rất vừa người, đôi mày phượng, mũi thẳng tắp, môi mỏng như cười mà không phải cười, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng bằng kim loại, phong cách thanh cao, nho nhã.

Được rồi, bộ dạng không tồi, nhưng đây không phải mấu chốt, mấu chốt ở chỗ đó chính là vị chủ tịch mới ngàn vạn lần sẽ không khiến cô ấm ức. Cô nghĩ vậy, càng cố gắng thu mình vào ghế ngồi, muốn biến cảm giác hiện hữu của cô xuống càng thấp càng tốt.

Đôi mắt sắc bén của Bùi Lăng Sơ rất nhanh chóng bắt được ánh mắt mờ mịt của nữ sinh đang trong tư thế vặn vẹo kì quái, ý cười trên môi càng hiện rõ, có lẽ cô không biết, dù cho cô có muốn làm mờ sự hiện hữu của bản thân đến thế nào, nhưng trời sinh cô đã luôn là tiêu điểm. Ngón tay anh cong lên khẽ gõ xuống mặt bàn gỗ lim, liên tiếng bắt đầu cuộc họp: “Chào mọi người, tôi là Bùi Lăng Sơ, may mắn được chọn làm chủ tịch hội sinh viên, mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn. Bên dưới, tôi muốn làm quen một chút với các trưởng ban, mời mọi người lần lượt tự giới thiệu được không?”

Lúc đến phiên Bạch Thiên Trương, cô đã mơ màng buồn ngủ. Nguyên nhân là gì, chỉ có một cái tự giới thiệu rất đơn giản lại biến thành con đường làm thân vô cùng gập ghềnh, mấy nữ trưởng ban mê trai kia chỉ thiếu nước mang hộ khẩu trình lên cho người ta. Sau khi một nữ sinh lắp bắp trình bày sở thích của mình, Bạch Thiên Trương rốt cục đã có cơ hội mở miệng, cô mặt không biểu cảm, ánh mắt hư không, nói vô cùng rõ ràng, khô khan: “Chào mọi người, tôi là Bạch Thiên Trương, trưởng ban văn nghệ.” Nói xong định ngồi xuống. Ai ngờ chủ tịch nãy giờ chỉ cười dịu dàng nghe các đầy tớ tự giới thiệu, đột nhiên lên tiếng: “Bạn học Bạch Thiên Trương phải không? Tôi rất thích tiết mục “Ấn tượng sân trường” của các bạn trong tiệc liên hoan lần trước, hi vọng lần sau có cơ hội hợp tác.”

Bạch Thiên Trương bị một câu nói này làm cho giật mình, tỉnh cả ngủ, cô thề cô đã nhìn thấy một nụ cười vô cùng xấu xa của kẻ nào đó, đồng thời cũng nhận được ánh mắt thông cảm của Đàm Việt quăng tới. Cơ hội hợp tác? Anh ta tưởng bọn họ đang nói chuyện hợp đồng chắc? Cô vừa oán thầm vừa chân chó gượng cười, gật đầu với Bùi Lăng Sơ rồi ngồi xuống.

Màn giới thiệu vẫn tiếp tục, ánh mắt cô và Đàm Việt giao nhau trên không trung, lén lút truyền đạt thông tin. Ánh mắt Đàm Việt nhìn Bạch Thiên Trương cứ như nhìn ảnh dán trên bia mộ, có một loại tình cảm bi thương, an ủi: “Mỹ nữ, có thể khiến cậu ta hé ra dáng vẻ tươi cười như vậy, cậu xong rồi. Có phải cậu đã gây sự với cậu ta không?”

Bạch Thiên Trương trừng lớn đôi mắt mờ mịt hơi nước, ra sức chớp mắt bày ra bộ dạng người vô tội: “Đâu có, tôi chưa bao giờ gặp anh ta.” Đó là sự thật, ở kí túc xá Bạch Thiên Trương chưa từng quan hệ với ai, ngoại trừ Đàm Việt, vì hay xin phép nghỉ nên mới quen biết một chút, tuyệt đối không biết mặt các sinh vật khác ngành, khác khoa với cô.

Bùi Lăng Sơ không tập trung nghe giới thiệu, ánh mắt lại nhìn về phía nữ sinh đối diện, đang mày đưa mắt lại với Đàm Việt, đúng lúc cô mắt to chớp chớp ra vẻ vô tội, Bùi Lăng Sơ có chút lo lắng liệu mắt cô có bị chuột rút không, cười lạnh: Cảm tình giữa cô ấy và Đàm Việt có vẻ rất tốt!

Bạch Thiên Trương đang chớp mắt đột nhiên bị ánh mắt đằng đằng sát khí, lạnh như băng của Bùi Lăng Sơ kích thích, nhất thời bất cẩn, mắt bị chuột rút thật, cái quái gì thế này! Cô vội vàng che mắt, nghĩ thầm định chui xuống dưới gầm bàn hội nghị, mắt không nhìn thấy gì, nhưng bên tai lại văng vẳng tiếng cười khẽ rất rõ ràng của người kia, cái này, Bạch Thiên Trương bắt đầu hoài nghi có phải cô đã từng giết cả nhà anh ta không.

Cuộc họp thường kì như phong ba bão táp, sóng ngầm dữ dội cuối cùng đã kết thúc, Bạch Thiên Trương vội nhảy xuống ghế đi ra ngoài, Bùi Lăng Sơ chậm rãi gọi cô lại: “Bạn học Bạch Thiên Trương, mời bạn ở lại một chút, tôi có một số việc muốn trao đổi.”

Bạch Thiên Trương than thầm: Vớ vẩn, có chuyện gì mà trao đổi. Cô định coi như không nghe thấy, đi nhanh hơn. Không hiểu sao giọng nói kia lại như âm hồn bất tán, âm lượng còn có xu hướng lên cao: “Bạn học Bạch Thiên Trương!”

Bạch Thiên Trương nhắm mắt làm ngơ, hạ quyết tâm tiếp tục xông lên phía trước, không ngờ bên cạnh có người túm cô lại: “Bạch Thiên Trương, chủ tịch gọi cậu!”

Cô bất đắc dĩ dừng bước, nhìn Bùi Lăng Sơ chậm rãi tiến lại gần: “Chủ tịch, có chuyện gì?”

Bùi Lăng Sơ đẩy gọng kính, lấp lánh ánh sáng trắng: “Bạch Thiên Trương, chúng ta học cùng năm, gọi chủ tịch thì hơi xa lạ quá. Cậu gọi tôi là Bùi Lăng Sơ đi. Là thế này, sinh viên năm nhất mới vào muốn tổ chức ban nhạc trường học, như vậy về sau trường muốn tổ chức tiệc sẽ không cần bỏ tiền đi mời ban nhạc của Học viện Nghệ thuật bên cạnh nữa. Họ đã nói chuyện với tôi, tôi cảm thấy ý kiến này không tệ, cho nên muốn thảo luận cùng cậu, tổ chức một ban nhạc.”

Bạch Thiên Trương giơ tay nhấc chân tỏ ý tán thành, nhưng mà…: “Cùng tôi? Cậu nói là cậu cùng với tôi?”

“Đúng, bởi vì việc này không chỉ liên quan đến ban văn nghệ, còn có thể liên quan tới nhiều ban khác, cho nên tôi cũng muốn tham gia, sao, có gì không ổn?”

Bạch Thiên Trương 囧, trong bóng tối, dưới ánh trăng, sao cảm thấy khuôn mặt Bùi Lăng Sơ lại hại nước hại dân như vậy, nhưng mà lại rất đẹp, Bạch Thiên Trương càng nhìn càng hoảng hốt. Theo sở thích của Bạch Thiên Trương mà nói, sau khi cô chìm đắm trong vô số tiểu thuyết tình cảm, hiện đại cổ đại, xuyên việt, có một hôm cô đã làm một cái tổng kết đầy đủ các loại hình nhân vật nam trong tiểu thuyết. Cô đã cân nhắc kĩ càng, cảm thấy thích nhất là nam chính bụng dạ đen tối, cho nên cô cũng trở thành một kẻ bụng dạ đen tối chính cống. Căn cứ vào quy luật đen tối, vẻ ngoài càng nho nhã, càng phóng khoáng, trong bụng lại càng đen tối, mức độ đen tối của bụng dạ chắc chắn có quan hệ trực tiếp với mức độ trắng của gương mặt. Cô sờ cằm, nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Bùi Lăng Sơ, trắng như thế, nhất định lòng dạ rất đen tối! Đúng lúc Bùi Lăng Sơ đang cười dịu dàng, Bạch Thiên Trương suýt nữa nhảy dựng lên, chính là như vậy chính là như vậy! Đằng sau dáng vẻ tươi cười đó chắc chắn là có ý đồ đen tối! Cô thích đen tối đấy, nhưng cũng giống như mọi người hi vọng con mình không giống Shin cậu bé bút chì, loại sinh vật bụng dạ đen tối này cũng tương tự, chỉ nên xuất hiện trong tiểu thuyết!

Bờ môi cô run rẩy đang định kiếm cớ, người nào đó đã mở miệng: “Được, xem ra cậu cũng không có ý kiến phản đối gì. Quyết định như vậy đi, ban truyền thông sẽ thiết kế quảng cáo để dán, tối chủ nhật này sẽ là phỏng vấn, đến lúc đó tôi hi vọng cậu cũng tới tham gia.” Vừa đi vừa nói chuyện, đã đến trước kí túc xá của Bạch Thiên Trương, “Cậu vào đi. Chủ nhật đừng quên.”

Bạch Thiên Trương nản chí, hồn xiêu phách lạc đi vào. Bộ dạng Bùi Lăng Sơ tươi cười ẩn chứa ý tứ không rõ, như một hồ ly vừa chiến thắng, lắc lắc cái đuôi lông xù xinh đẹp sau lưng, thản nhiên rời đi. Bạch Thiên Trương, Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, ngành y – sao anh lại không nghĩ ra sớm hơn chứ?

Trong thời gian Bạch Thiên Trương không vào trò chơi, Bùi Lăng Sơ đã đổ tiền vào Viêm Hoàng Kỳ Tích, dùng nhân dân tệ trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi tăng thêm 45 cấp, anh cũng không hiểu tại sao bản thân không thể khống chế được, anh chỉ cảm thấy ghét cái cảm giác làm đồ đệ của cô, chán ghét cảm giác giống như không cùng một thế giới với cô.

Đẳng cấp cao, tự nhiên sẽ có thị tộc lôi kéo, anh tùy tiện gia nhập một thị tộc, hôm đó thị tộc đang hành quân, mọi người trò chuyện nhàm chán rồi chợt nổi hứng buôn chuyện, sinh vật giống đực lúc nào cũng hứng thú nhất với chủ đề xoay quanh mỹ nữ, vì vậy chủ đề đã chuyển sang Thiên Trương Nhục Cốt Đầu, có người nói hình như Thiên Trương Nhục Cốt Đầu là sinh viên trường Y.

Lúc đó trái tim Bùi Lăng Sơ chợt đập nhanh dữ dội, cảm giác rung động này rất lạ lẫm, nhưng anh lại không thấy ghét. Anh chợt nhớ tới hoa hậu giảng đường Bạch Thiên Trương nổi tiếng trong trường anh, trong lòng có chút chờ mong. Về Bạch Thiên Trương, anh không cần ra sức nghe ngóng, tự nhiên sẽ có nhiều nam sinh đầy hứa hẹn theo đuổi Bạch Thiên Trương cho anh biết rõ từng chi tiết về cô, suy đoán của anh đã được chứng thực, quả nhiên là đúng, cô cũng chơi Viêm Hoàng Kỳ Tích.

Tiếp đó lại có một màn bầu lại chủ tịch hội sinh viên kia. Khi anh đối diện với cái chớp mắt của Bạch Thiên Trương, trí nhớ chợt tỉnh táo, hình ảnh mơ hồ nhàn nhạt trong đầu, giờ phút này vô cùng tươi sáng, rõ nét. Đó là một tháng trước, anh đứng trước cửa phòng họp của hội sinh viên, chờ Đàm Việt cùng đi bơi, đang chờ chán muốn chết, chợt nghe thấy từ bên trong vọng ra một giọng nữ thanh thúy như ngọc, nói năng có khí phách. Chính vào lúc đó, xuyên qua cửa sổ, dưới ánh đèn huỳnh quang, anh nhìn thấy cô, hai gò má đỏ hồng vì tức giận, hai con mắt rạng rỡ, linh động dưới hàng lông mày đang nhẹ nhàng nhíu lại, khuôn mặt đẹp đẽ, lay động lòng người dưới ánh đèn đó đã lao thẳng tới, xông vào trái tim không đề phòng của anh. Nhìn dung mạo trong trí nhớ trùng khớp với gương mặt lúc này chỉ cách anh vài mét, Bùi Lăng Sơ mỉm cười ý vị, khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của Bạch Thiên Trương ở đối diện, ý càng cười đậm hơn.

Như đã nói ở trên, bản tính Bạch Thiên Trương rất lạc quan, tích cực hướng về phía trước, hoặc cũng có thể gọi là không tim không phổi. Tóm lại, Bạch Thiên Trương nhanh chóng thông suốt tư tưởng công tác, sau đó vui vẻ lên Viêm Hoàng Kỳ Tích.

Vừa lên, cô liền nhận được lời mời gia nhập tổ đội của Vũ Thoa Phong Lạp, Bạch Thiên Trương vào đội, nhìn thấy đã có đủ năm người, bốn chức danh chỉ còn thiếu Phù thủy, cô vừa vào thì hoàn hảo.

[Đội ngũ] Vũ Thoa Phong Lạp: Thiên Trương, đến chỗ trưởng lão ở Côn Luân, chúng ta cùng đi Nghịch thủy đình.

[Đội ngũ] Thấy Chết Không Cứu: Chào buổi tối chị dâu.

[Đội ngũ] Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu: Ha ha, ngày nào cũng cùng đội với một đám đàn ông, phát ngán rồi, rốt cuộc đã có một mỹ nữ tới.

[Đội ngũ] Cách Thức Hóa: Thiên Trương tới rồi.

[Đội ngũ] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu: Chào mọi người.

Vì vội vàng, Bạch Thiên Trương chưa kịp dùng thuốc tăng trạng thái PK, lập tức đến chỗ trưởng lão ở Côn Luân. Ngôn Mạch thấy người tới đông đủ, thực hiện đối thoại với NPC rồi đi vào Nghịch thủy đình.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.