Thiên Tứ Kỳ Duyên

Chương 73



CHƯƠNG 73

          Hoàng đế đại hôn, là buổi lễ long trọng nhất toàn quốc, ngày mà thần dân cùng nhau ăn mừng, nghi thức vô cùng hoành tráng long trọng, tam điện tam cung đều dán đầy chữ hỉ, đồ án cát tường chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy. Ngày đó hoàng đế trao phượng ấn cho hoàng hậu, cũng là trao quyền quản lý hậu cung  cho hoàng hậu.

Trước đại hôn, hoàng đế sẽ đưa sính lễ đính hôn đến nương gia của hoàng hậu đây gọi là lễ nạp thải, sinh lễ là một số lớn ngựa, giáp trụ, ti bạch, đội ngũ đưa sính lễ do hoàng đế đặc biệt mệnh sứ giả đại hôn dẫn đầu, từ hoàng cung xuất phát, chậm rãi đi đến nhà nương gia của hoàng hậu——  nhà Tương Hiểu Vũ ở Minh Hải Huyền, vốn Mạc Dương Thần  tính để người nhà Tương Hiểu Vũ dọn đến kinh thành, nhưng Tương Hiểu Vũ cho rằng người nhà sống ở Minh Hải Huyền nhiều năm, hẳn sẽ rất luyến tiếc người cùng sự vật ở đó, đặc biệt là lão nhân trong nhà, để họ vất vả lặn lội đến kinh thành là chuyện rất vất vả, cho nên đành phải thôi.

Đại hôn ngày đó, Tương Hiểu Vũ mặc phượng bào do hơn hai mươi tú nữ của Ti Y phòng dùng năm ngày may thành, dài ba thước rộng một thước, trên nền vải bằng tơ tằm màu đỏ là hình thêu phượng hoàng giương cánh tư thế oai hùng thêu từ tơ vàng. Sứ thần sắc phong tuyên bố sắc lập Tương Hiểu Vũ làm Cảnh Hiền hoàng hậu, trao kim ấn cùng kinh sách của hoàng hậu cho Tương Hiểu Vũ, sau đó là đến lúc các đại thần yết kiến.

Triều kiến xong, sứ giả đại hôn đặt một thanh kim như ý để vào hỉ kiệu, Tương Hiểu Vũ ngồi lên hỉ kiệu do mười sáu người khiêng một đường từ đại điện đến Vân Thường cung, đoạn đường lót đá xanh trắng từ đại điện đến Vân Thường cung phủ kín  hồng thảm, hai bên đường treo kín bốn trăm ngọn lộ đăng, thải đăng các loại ba mươi đôi, tựa như cầu ô thước trên sông ngân hà

Trên phượng sàn của Vân Thường cung rải đầy táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen, ngụ ý sớm sinh quý tử. Bận rộn cả ngày, Tương Hiểu Vũ thấy mình chẳng khác nào con búp bê mặc người định đoạt, sai, là như một con búp bê đứng trên võ đài, không chỉ mặc cho người khác định đoạt, mà nhất cử nhất động của y đều bị văn võ bá quan chú mục, hiện tại thân thể y cứng ngắc vô cùng, y cho mọi người trong phòng lui ra ngoài, mới dám thả lỏng mở hai chân nửa ngồi nửa nằm trên giường, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, may mả cả đời chỉ có một lần, bằng không y sẽ mệt chết.

“Mệt chết rồi đúng không?” Một thanh âm không cao không thấp, làm người ta nghe không ra ngữ khí từ bên cạnh truyền đến.

Tương Hiểu Vũ trực tiếp phản ứng gật đầu, là ai đang nói chuyện? Y lập tức mở mắt, khi y nhìn thấy người nọ đã là quá muộn. Trầm Viện mặc y phục của cung nữ, tay phải cầm một thanh chuỷ thủ đặt trên cổ y

“Quý phi nương nương? !” Tương Hiểu Vũ kinh ngạc nói.

“Đừng lên tiếng.” Trầm Viện dùng sức ép chuỷ thủ lên cổ y dùng ngữ khí châm chọc nói: “Bổn cung có tài đức gì mà có thể được Hoàng hậu nương nương gọi một tiếng quý phi nương nương a? Hôm nay rất phong quang ( rạng rỡ, nở mày nở mặt) đúng không? Nhớ năm đó ngươi chẳng qua là một tiểu thái giám quét rác cho bổn cung, vậy mà hôm nay ngươi ngồi trên ngai vàng hoàng hậu, ngai vàng này là của bổn cung, ngươi biết không? Vinh dự hôm nay vốn cũng là của bổn cung, là ngươi! Là ngươi tên nô tài này đã cướp đi tất cả của bổn cung! Ba hài tử kia bổn cung cũng có thể sinh cho hoàng thượng, mà không phải là một tên nô tài chết tiệt bất nam bất nữ như ngươi sinh ra  !” Nàng kích động xướt một đường trên mặtTương Hiểu Vũ, thấm ra một đường máu, “Nếu không phải ngươi, Hoàng Thượng đã không bỏ Phi Hà cung lâu như vậy; nếu không phải ngươi, Hoàng Thượng vẫn sẽ thích ta như thế; nếu không phải ngươi, hoàng hậu hôm nay chính là Bổn cung mà không phải ngươi; nếu không phải ngươi, thái tử hôm nay là hài tử của Bổn cung!” Nàng càng nói càng lớn tiếng, làm mọi người gác bên ngoài nghi hoặc bước vào.

“Hoàng hậu, có chuyện gì cần phân phó nô tài sao?” Người nọ vừa mở cửa ra đã nhìn thấy, quý phi nương nương đặt chuỷ thủ lên cổ hoàng hậu, “A! Người đâu a! Hoàng hậu bị quý phi nương nương uy hiếp !”

“Câm miệng!” Trầm Viện lớn tiếng kêu lên, nàng kéo Tương Hiểu Vũ phân phó y: “Ném chăn đến trước mặt đi!”

Tuy không biết nàng muốn làm gì, nhưng kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Tương Hiểu Vũ đương nhiên không phản kháng. Khi Tương Hiểu Vũ ném chăn xuống, Trầm Viện một bên uy hiếpTương Hiểu Vũ, một tay kéo y lại cạnh bàn, một tay ném nến long phượng xuống chăn, chăn nhất thời bùng cháy, như vậy hình thành một bức tường lửa ngăn cách Tương Hiểu Vũ với những người khác.

Chúng thái giám cung nữ không ngừng quát to: “Đi lấy nước mau! Vân Thường cung cháy rồi! Mau tới hỗ trợ a!”

Rất nhiều người cầm thùng gỗ đi múc nước dập lửa, đáng tiếc bởi vì bên trong Vân Thường cung có quá nhiều củi cùng vải, nên hỏa thế càng thêm lớn hơn, lửa bao vây lấy một phần ba Vân Thường cung, mà tẩm phòng của hoàng hậu nơi lửa bắt nguồn thì hoả thế càng thêm mãnh liệt.

Giờ này khắc này Tương Hiểu Vũ thấy phi thường may mắn ba hài tử của mình đều đang ở Vân Tường Cung, “Khụ khụ. . . . . . Quý phi nương nương, hỏa thế càng lúc càng lớn , khụ. . . . . . Chúng ta ra ngoài trước rồi nói sau.” Hít vào một lượng khói đặc làm y liên tục ho khan.

Đáng tiếc Trầm Viện không nhận tình của y, “Đi ra ngoài? Sau khi rời khỏi đây Hoàng Thượng còn chịu buông tha cho bổn cung sao? Dù sao ta cũng không chiếm được Hoàng Thượng, nếu Bổn cung không chiếm được, thì tên nô tài như ngươi cũng đừng mong chiếm được! Cho dù chết, Bổn cung cũng muốn ngươi làm đệm cho thi thể của bổn cung!” Nói xong, Trầm Viện ngửa đầu cười ha hả, “Đốt đi! Đốt chết chúng ta! Ha ha ha. . . . . .”

Khi Mạc Dương Thần  nhận được tin đến Vân Thường cung thì nhìn thấy rất nhiều hạ nhân đang dập lửa, nhưng không nhìn thấy ái nhân của mình, hắn bắt lấy một thái giám hỏi : “Hoàng hậu đâu?”

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, hoàng hậu cùng quý phi nương nương đều ở bên trong.”

“Đây đến tột cùng là chuyện gì? Quý phi sao lại ở Vân Thường cung? Còn hoàng hậu sao cũng ở bên trong?” Mạc Dương Thần  vẫn chưa biết chuyện Trầm Viện uy hiếp Tương Hiểu Vũ.

Thượng Đức từ trong đám người bước ra, kể lại chuyện Trầm Viện đột nhiên xuất hiện uy hiếp Tương Hiểu Vũ, phóng hỏa cản người tới cứu cho  Mạc Dương Thần nghe, “Hoàng Thượng, là vì thế, cho nên nô tài mới không dám mạo muội bước lên cứu hoàng hậu, thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”

Tuy rằng đã biết Trầm Viện làm người ngoan độc, nhưng hắn trăm triệu không ngờ nàng dám to gan uy hiếp hoàng hậu, rồi phóng hoả!”Nhanh! Nhanh vào trong tìm!”

Có thể là người làm quá nhiều chuyện ác, sẽ gặp phải báo ứng. Một tấm ván của ngăn tủ đang cháy phi thường trùng hợp ngã lên lưng Trầm Viện, “A. . . . . .” Trầm Viện thét lớn một tiếng, Tương Hiểu Vũ nhân cơ hội đó đoạt lấy chuỷ thủ trong tay nàng ném đi, nhìn hỏa thế trước mắt y biết rất khó chạy ra ngoài, chợt y nhìn thấy bình hoa cách đó không xa, y xé phượng bào vừa nặng vừa dài ra bớt, sau đó lấy hoa trong bình ra, đổ nước bên trong lên phượng bào, cuối cùng khoát phượng bào lên đầu chuẩn bị chạy ra.

Nhưng, y chợt nhìn thấy Trầm Viện lăn qua lộn lại dưới đất, cuối cùng cũng dập được lửa trên người nhưng cũng đã bất tỉnh, y cắn chặt răng, quên đi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ. Tương Hiểu Vũ cõng Trầm Viên lên lưng mình, sau đó khoát phượng bào lên đầu hai người, chạy thật nhanh ra ngoài a!

“Sư huynh! Đừng cản  ta, cho ta đi vào! Tiểu Ngư Nhi ở bên trong.” Mạc Dương Thần  quát Lôi Hạo Nhiên đang kéo mình lại, nếu không phải bị cản, hắn đã sớm vọt vào trong.

“Hoàng Thượng, ngươi thanh tỉnh một chút, Hiểu Vũ nhất định hồng phúc tề thiên, không có việc gì đâu!” Lôi Hạo Nhiên sao không biết tâm tình của hắn? Nếu ở người ở bên trong là Lâm Tiểu Thiên, hắn cũng sẽ vọt vào bên trong, nhưng Mạc Dương Thần  là nhất quốc chi quân, nếu hắn xảy ra chuyện, đến lúc đó gặp tai chịu khổ chính là thiên hạ sinh linh.

Lúc này, trong biển lửa xuất hiện  một thân ảnh, mọi người xa xa liền nhận ra Tương Hiểu Vũ một thân đỏ hồng, họ nhịn không được kêu lên, “Là hoàng hậu! Hoàng hậu không có việc gì, hoàng hậu. . . . . .”

Mạc Dương Thần  lập tức chạy lên, đi đến cạnh ái nhân, Tương Hiểu Vũ một thân chật vật trầm tĩnh lại, Trầm Viện y cõng trên lưng cũng ngã xuống đất, Mạc Dương Thần  kích động ôm y vào lòng, “Thật tốt quá, Tiểu Ngư Nhi không sao cả .”

“Hoàng Thượng! Lại khiến ngươi lo lắng rồi , khụ. . . . . .” Tương Hiểu Vũ nhẹ giọng tựa vào lòng Mạc Dương Thần  nói.

Nghe tiếng ho khan của y, Mạc Dương Thần  khẩn trương hô: “Thái y, thái y ở đâu? Mau đến xem xem!”

Các thái y bước lên chẩn bệnh cho Tương Hiểu Vũ, “Hoàng Thượng xin yên tâm, hoàng hậu không đáng ngại, chỉ vì hít vào quá nhiều khỏi mà thôi, hảo hảo nghỉ ngơi một thời gian sẽ hồi phục như thường.”

Một đôi ái nhân suýt nữa đã thiên nhân vĩnh cách ôm lấy nhau, hoa đào vẫn đang nở, thế gian vẫn đang xoay vần, mà tình yêu của ta chỉ có người mới hiểu  được. . . . . .

Nhìn đôi ái nhân trước mắt, Lôi Hạo Nhiên cùng Lâm Tiểu Thiên bội phần xúc độn, bất luận có bao nhiêu quyền thế cùng tiền tài cũng chẳng bằng hai người yêu nhau khoẻ mạnh an khang cùng chung sống bên nhau!

Trận hoả hoạn này ở Vân Thường cung sau hơn hai canh giờ mới bị dập tắt, thiêu huỷ hơn nửa Vân Thường cung, vì vậy không thể ở lại nơi này, Mạc Dương Thần  đơn giản cho hạ lệnh không cần trùng kiến. Mà Trầm Viện phóng hỏa tuy được Tương Hiểu Vũ từ biển lửa cứu ra, nhưng vì bỏng quá nặng, mà nàng mất đi sắc đẹp trước kia, Mạc Dương Thần  thấy vậy, cho rằng để nàng sống thì càng tàn khốc hơn giết chết nàng, vì thế không truy cứu, cuối cùng, hắn đuổi nàng về nương gia —— phủ Thừa tướng.

Những chuyện nữ nhi làm khiến Trầm Thừa tướng nản lòng thoái chí, không đến một tháng sau lão liền cáo lão hồi hương , sau đó nghe nói Trầm Viện tỉnh lại chịu không nổi chuyện mình bị đuổi về nương gia cùng bị huỷ dung, cuối cùng tự sát thân vong.

Trải qua việc này, Mạc Dương Thần quyết định giải tán hậu cung, dù sao ái nhân đã có, nữ nhi đủ đầy, những tần phi kia, ai muốn ra cung hắn sẽ chuẩn bị hậu lễ để tặng cho nàng, nếu không muốn xuất cung hắn cũng không miễn cưỡng, nhưng hắn nói trước các nàng không được có dị tâm, hắn cũng sẽ vĩnh viễn không sủng hạnh các nàng. Sau đó hắn viết một phần thánh chỉ, bên trong nói hắn huỷ bỏ chuyện tuyển tú hằng năm.

“Ân a. . . . . . Hoàng Thượng. . . . . . Chậm. . . . . . Chậm một chút. . . . . .” Tương Hiểu Vũ thở dốc nói.

“Chậm? Tiểu Ngư Nhi càng ngày càng khó hầu hạ, vừa rồi ngươi muốn ta nhanh, ta đã nhanh, bây giờ lại muốn ta chậm, không bằng ngươi tự động đi?” Mạc Dương Thần điều chỉnh tư thế, đổi thành Tương Hiểu Vũ ngồi trên người hắn, hắn đỡ thắt lưng của ái nhân, hướng dẫn Tương Hiểu Vũ không ngừng cao thấp trái phải lắc lư eo của mình.

“Ngô. . . . . . A. . . . . .” Tương Hiểu Vũ hai tay chống lên vùng ngực dày rộng của Mạc Dương Thần, theo mỗi động tác y phát ra từng đợt rên rỉ lúc cao lúc thấp. . . . . .

Đêm nay Vân Tường Cung vẫn tràn ngập xuân sắc như mọi khi, tuy rằng cửa phòng ngủ đã khép kín, nhưng vẫn có thể nghe được những tiếng rên rỉ từ bên trong truyền ra. . . . . .

Hết đệ thất thập tam chương

(`’•.¸(`’•.¸¤— Toàn Văn Hoàn —¤¸.-’´)¸.•’´)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.